古诗词

孟子牛山

陈普

气化流行出一元,生生之理自天根。qì huà liú xíng chū yī yuán,shēng shēng zhī lǐ zì tiān gēn。 倘无斤斧牛羊累,触处均沾雨露恩。tǎng wú jīn fǔ niú yáng lèi,chù chù jūn zhān yǔ lù ēn。

孟子夜气

陈普

气无所帅任崩奔,东骛西驰利欲昏。qì wú suǒ shuài rèn bēng bēn,dōng wù xī chí lì yù hūn。 人事才停机械息,天心无间本真存。rén shì cái tíng jī xiè xī,tiān xīn wú jiān běn zhēn cún。

孟子一暴十寒

陈普

一粒微阳稍兆和,严凝莫奈雪霜多。yī lì wēi yáng shāo zhào hé,yán níng mò nài xuě shuāng duō。 天人胜负为消长,造物其如所息何。tiān rén shèng fù wèi xiāo zhǎng,zào wù qí rú suǒ xī hé。

孟子舍生取义

陈普

义在甘心自杀身,人情天理此为真。yì zài gān xīn zì shā shēn,rén qíng tiān lǐ cǐ wèi zhēn。 谁能出段乾坤里,长作偷生负罪人。shuí néng chū duàn qián kūn lǐ,zhǎng zuò tōu shēng fù zuì rén。

孟子求放心

陈普

放豚无迹竞西奔,着意追求孰用功。fàng tún wú jì jìng xī bēn,zhe yì zhuī qiú shú yòng gōng。 惟必操存能主敬,依然不离这腔中。wéi bì cāo cún néng zhǔ jìng,yī rán bù lí zhè qiāng zhōng。

孟子养小失小

陈普

为尧为舜配三才,功用都从此处来。wèi yáo wèi shùn pèi sān cái,gōng yòng dōu cóng cǐ chù lái。 颠倒反为饥渴想,迷轻失重亦堪哀。diān dào fǎn wèi jī kě xiǎng,mí qīng shī zhòng yì kān āi。

孟子心官则思

陈普

心严内主役群形,百体钦承顺令行。xīn yán nèi zhǔ yì qún xíng,bǎi tǐ qīn chéng shùn lìng xíng。 若失所思随欲动,反为形役自纷争。ruò shī suǒ sī suí yù dòng,fǎn wèi xíng yì zì fēn zhēng。

孟子天爵

陈普

天爵在人非我有,重轻取予系于人。tiān jué zài rén fēi wǒ yǒu,zhòng qīng qǔ yǔ xì yú rén。 要知良贵人难夺,德义尊荣本自身。yào zhī liáng guì rén nán duó,dé yì zūn róng běn zì shēn。

孟子仁熟

陈普

虽然仁道系心根,熟处工夫在所存。suī rán rén dào xì xīn gēn,shú chù gōng fū zài suǒ cún。 惟是日新常不息,取之左右自逢原。wéi shì rì xīn cháng bù xī,qǔ zhī zuǒ yòu zì féng yuán。

孟子尧舜之道孝悌

陈普

尧舜巍巍道极隆,岂徒行止疾徐中。yáo shùn wēi wēi dào jí lóng,qǐ tú xíng zhǐ jí xú zhōng。 事亲敬长根天性,愚智由来一本同。shì qīn jìng zhǎng gēn tiān xìng,yú zhì yóu lái yī běn tóng。

孟子生忧患死安乐

陈普

路向平夷多折轴,或因危阻遂安全。lù xiàng píng yí duō zhé zhóu,huò yīn wēi zǔ suì ān quán。 吉凶岂必皆由命,畏玩之中各有天。jí xiōng qǐ bì jiē yóu mìng,wèi wán zhī zhōng gè yǒu tiān。

孟子尽心知性

陈普

心具良知所性根,若非穷理亦能昏。xīn jù liáng zhī suǒ xìng gēn,ruò fēi qióng lǐ yì néng hūn。 心须物格无馀蕴,藩蔽开除本体存。xīn xū wù gé wú yú yùn,fān bì kāi chú běn tǐ cún。

孟子存心养性

陈普

心体能存无走作,油然义理自中生。xīn tǐ néng cún wú zǒu zuò,yóu rán yì lǐ zì zhōng shēng。 更无物欲相攻伐,萌檗欣欣竞向荣。gèng wú wù yù xiāng gōng fá,méng bò xīn xīn jìng xiàng róng。

孟子事天立命

陈普

穷理知天所性全,存而顺事没而安。qióng lǐ zhī tiān suǒ xìng quán,cún ér shùn shì méi ér ān。 保全是理无容失,所受于天或可还。bǎo quán shì lǐ wú róng shī,suǒ shòu yú tiān huò kě hái。

孟子正命

陈普

修身尽道素无愆,变故之来出自天。xiū shēn jǐn dào sù wú qiān,biàn gù zhī lái chū zì tiān。 比死见刳申子死,亦皆义理所当然。bǐ sǐ jiàn kū shēn zi sǐ,yì jiē yì lǐ suǒ dāng rán。

孟子万物皆备

陈普

一性之中兼万善,人人无欠亦无馀。yī xìng zhī zhōng jiān wàn shàn,rén rén wú qiàn yì wú yú。 倍蓰什伯相为远,性分之原岂有殊。bèi xǐ shén bó xiāng wèi yuǎn,xìng fēn zhī yuán qǐ yǒu shū。

孟子人不可以无耻

陈普

耻字在人为甚大,根心羞恶不容无。chǐ zì zài rén wèi shén dà,gēn xīn xiū è bù róng wú。 所存所失分岐路,为蹠为尧遂两途。suǒ cún suǒ shī fēn qí lù,wèi zhí wèi yáo suì liǎng tú。

孟子过化存神

陈普

德既能明效自充,黎民皞皞变时雍。dé jì néng míng xiào zì chōng,lí mín hào hào biàn shí yōng。 神功妙用浑无迹,只在纯而不已中。shén gōng miào yòng hún wú jì,zhǐ zài chún ér bù yǐ zhōng。

孟子良知良能

陈普

孩提亲长根天性,尧舜由来共一初。hái tí qīn zhǎng gēn tiān xìng,yáo shùn yóu lái gòng yī chū。 情欲既趋天者灭,反疑性恶复何如。qíng yù jì qū tiān zhě miè,fǎn yí xìng è fù hé rú。

孟子天民

陈普

皇天赋予各成形,万理兼该备自身。huáng tiān fù yǔ gè chéng xíng,wàn lǐ jiān gāi bèi zì shēn。 所谓天民非有别,能全所赋以为人。suǒ wèi tiān mín fēi yǒu bié,néng quán suǒ fù yǐ wèi rén。