古诗词

咏史

陈普

俎豆迂疏仁义迟,上传下授统如丝。zǔ dòu yū shū rén yì chí,shàng chuán xià shòu tǒng rú sī。 荐才莫讶非家法,救世宁无烂额时。jiàn cái mò yà fēi jiā fǎ,jiù shì níng wú làn é shí。

咏史

陈普

清浅蓬莱几度桑,纷纷斫石底心肠。qīng qiǎn péng lái jǐ dù sāng,fēn fēn zhuó shí dǐ xīn cháng。 项梁刘季相逢日,即墨大夫头未霜。xiàng liáng liú jì xiāng féng rì,jí mò dà fū tóu wèi shuāng。

咏史

陈普

千秋万古定于一,岂有乾坤属虎狼。qiān qiū wàn gǔ dìng yú yī,qǐ yǒu qián kūn shǔ hǔ láng。 六印苏秦寿如石,山东终作一阿房。liù yìn sū qín shòu rú shí,shān dōng zhōng zuò yī ā fáng。

咏史

陈普

战国纷纷似乱麻,钓丝谁记旧秾华。zhàn guó fēn fēn shì luàn má,diào sī shuí jì jiù nóng huá。 召南礼乐栖何许,故莒城中太史家。zhào nán lǐ lè qī hé xǔ,gù jǔ chéng zhōng tài shǐ jiā。

咏史

陈普

世历绵延四百秋,死蚿枯竹附诸侯。shì lì mián yán sì bǎi qiū,sǐ xián kū zhú fù zhū hóu。 末年隆准生丰沛,谁道嬴秦是继周。mò nián lóng zhǔn shēng fēng pèi,shuí dào yíng qín shì jì zhōu。

咏史

陈普

此天此地此经文,学者何尝溺所闻。cǐ tiān cǐ dì cǐ jīng wén,xué zhě hé cháng nì suǒ wén。 尽道李斯焚典籍,不知吹火是商君。jǐn dào lǐ sī fén diǎn jí,bù zhī chuī huǒ shì shāng jūn。

咏史

陈普

闵道飞翚拂若枝,东门看日浴咸池。mǐn dào fēi huī fú ruò zhī,dōng mén kàn rì yù xián chí。 生前有力移天地,死后无人予席帷。shēng qián yǒu lì yí tiān dì,sǐ hòu wú rén yǔ xí wéi。

咏史

陈普

江神返璧事何新,海若湘君亦伐秦。jiāng shén fǎn bì shì hé xīn,hǎi ruò xiāng jūn yì fá qín。 一炬东来烧不了,更劳墓上牧羊人。yī jù dōng lái shāo bù le,gèng láo mù shàng mù yáng rén。

咏史

陈普

太华终南只磨青,渭流一日肯为泾。tài huá zhōng nán zhǐ mó qīng,wèi liú yī rì kěn wèi jīng。 豺狼不食茅焦肉,水火安能熄六经。chái láng bù shí máo jiāo ròu,shuǐ huǒ ān néng xī liù jīng。

咏史

陈普

抛却韩卢把虎骑,诸生莫讶正忙时。pāo què hán lú bǎ hǔ qí,zhū shēng mò yà zhèng máng shí。 鱼龙不隔蓬莱路,方有东门逐兔期。yú lóng bù gé péng lái lù,fāng yǒu dōng mén zhú tù qī。

咏史

陈普

李斯何敢妄坑儒,但作逢君固位图。lǐ sī hé gǎn wàng kēng rú,dàn zuò féng jūn gù wèi tú。 造物欲为儒报德,故教草草杀扶苏。zào wù yù wèi rú bào dé,gù jiào cǎo cǎo shā fú sū。

咏史

陈普

劈碎崤潼坼太行,才通腥鲍到咸阳。pī suì xiáo tóng chè tài xíng,cái tōng xīng bào dào xián yáng。 地后山灵思报德,故教蒙毅去辒辌。dì hòu shān líng sī bào dé,gù jiào méng yì qù wēn liáng。

咏史

陈普

六月咸阳霜亦飞,五行正是水昌时。liù yuè xián yáng shuāng yì fēi,wǔ xíng zhèng shì shuǐ chāng shí。 族秦自有谈天衍,不用陶朱与仲尼。zú qín zì yǒu tán tiān yǎn,bù yòng táo zhū yǔ zhòng ní。

咏史

陈普

气力才胜野外仪,情怀颇乐汉中儿。qì lì cái shèng yě wài yí,qíng huái pǒ lè hàn zhōng ér。 两生礼乐留侯箸,此事而翁却自知。liǎng shēng lǐ lè liú hóu zhù,cǐ shì ér wēng què zì zhī。

咏史

陈普

诗书礼乐敢忘钦,自是而翁力不任。shī shū lǐ lè gǎn wàng qīn,zì shì ér wēng lì bù rèn。 莫把溺冠轻议论,要观过鲁太牢心。mò bǎ nì guān qīng yì lùn,yào guān guò lǔ tài láo xīn。

咏史

陈普

煨烬三王不复收,子孙大辱辟阳侯。wēi jìn sān wáng bù fù shōu,zi sūn dà rǔ pì yáng hóu。 无边智力皆骑虎,高绝还能四百秋。wú biān zhì lì jiē qí hǔ,gāo jué hái néng sì bǎi qiū。

咏史

陈普

金创可愈不容医,应念丁公相厄时。jīn chuàng kě yù bù róng yī,yīng niàn dīng gōng xiāng è shí。 不赖西风吹楚卒,千龙万虎亦何为。bù lài xī fēng chuī chǔ zú,qiān lóng wàn hǔ yì hé wèi。

咏史

陈普

扶创裹血过家乡,四顾何人守四方。fú chuàng guǒ xuè guò jiā xiāng,sì gù hé rén shǒu sì fāng。 梁楚淮南残一国,山河争属将狼羊。liáng chǔ huái nán cán yī guó,shān hé zhēng shǔ jiāng láng yáng。

咏史

陈普

羽未禽时胆屡寒,羽禽不得一朝闲。yǔ wèi qín shí dǎn lǚ hán,yǔ qín bù dé yī cháo xián。 卯金四百年天下,却在双娥一笑间。mǎo jīn sì bǎi nián tiān xià,què zài shuāng é yī xiào jiān。

咏史

陈普

一带阴山浪引弓,运移婚媾一朝通。yī dài yīn shān làng yǐn gōng,yùn yí hūn gòu yī cháo tōng。 英雄白首消磨尽,甘与枭雏作妇翁。yīng xióng bái shǒu xiāo mó jǐn,gān yǔ xiāo chú zuò fù wēng。