古诗词

咏史

陈普

长乐卮前露雪眉,岩花乱笑出山时。zhǎng lè zhī qián lù xuě méi,yán huā luàn xiào chū shān shí。 有人拍手瓜田里,来往青门总不知。yǒu rén pāi shǒu guā tián lǐ,lái wǎng qīng mén zǒng bù zhī。

咏史

陈普

少年贾谊空多口,老大申公缪一行。shǎo nián jiǎ yì kōng duō kǒu,lǎo dà shēn gōng móu yī xíng。 曾识当年二君子,闭门不受叔孙生。céng shí dāng nián èr jūn zi,bì mén bù shòu shū sūn shēng。

咏史

陈普

刘项权将作狗偷,谁能撩虎又摩头。liú xiàng quán jiāng zuò gǒu tōu,shuí néng liāo hǔ yòu mó tóu。 汉王不是坑儒主,颈血依依是可羞。hàn wáng bù shì kēng rú zhǔ,jǐng xuè yī yī shì kě xiū。

咏史

陈普

荒芜新语不堪听,猛士凄凄北鄙声。huāng wú xīn yǔ bù kān tīng,měng shì qī qī běi bǐ shēng。 楚醴不延风雅客,诗书犹未脱秦坑。chǔ lǐ bù yán fēng yǎ kè,shī shū yóu wèi tuō qín kēng。

咏史

陈普

撑肠拄肚总聱牙,汉室龙兴发乍华。chēng cháng zhǔ dù zǒng áo yá,hàn shì lóng xīng fā zhà huá。 掌故不来光景暮,尚书再火伏生家。zhǎng gù bù lái guāng jǐng mù,shàng shū zài huǒ fú shēng jiā。

咏史

陈普

嬴蹶刘兴齿舌存,百篇大义尽堪闻。yíng jué liú xīng chǐ shé cún,bǎi piān dà yì jǐn kān wén。 孝文无意修王制,古典重遭伏胜焚。xiào wén wú yì xiū wáng zhì,gǔ diǎn zhòng zāo fú shèng fén。

咏史

陈普

二儿并辔入公门,博局纷纷启祸原。èr ér bìng pèi rù gōng mén,bó jú fēn fēn qǐ huò yuán。 不及贾生何处是,弗将礼法教儿孙。bù jí jiǎ shēng hé chù shì,fú jiāng lǐ fǎ jiào ér sūn。

咏史

陈普

性习由来系正邪,古今谁不道蓬麻。xìng xí yóu lái xì zhèng xié,gǔ jīn shuí bù dào péng má。 无人说与吹箫相,窦薄淮刘本一家。wú rén shuō yǔ chuī xiāo xiāng,dòu báo huái liú běn yī jiā。

咏史

陈普

邓氏铜钱张武金,至公终浅爱终深。dèng shì tóng qián zhāng wǔ jīn,zhì gōng zhōng qiǎn ài zhōng shēn。 东西两子皆称跸,未餍怜儿老妪心。dōng xī liǎng zi jiē chēng bì,wèi yàn lián ér lǎo yù xīn。

咏史

陈普

睢阳东苑三百里,中山后宫三百人。suī yáng dōng yuàn sān bǎi lǐ,zhōng shān hòu gōng sān bǎi rén。 汉家制度无穷极,仅有宽仁不是秦。hàn jiā zhì dù wú qióng jí,jǐn yǒu kuān rén bù shì qín。

咏史

陈普

文杏沙棠代代殃,露台不作作阿房。wén xìng shā táng dài dài yāng,lù tái bù zuò zuò ā fáng。 古来尧禹卑宫室,不为丹朱与太康。gǔ lái yáo yǔ bēi gōng shì,bù wèi dān zhū yǔ tài kāng。

咏史

陈普

西来三十六将军,业业孤城势欲焚。xī lái sān shí liù jiāng jūn,yè yè gū chéng shì yù fén。 细柳不逢豪杰主,当时已验口从文。xì liǔ bù féng háo jié zhǔ,dāng shí yǐ yàn kǒu cóng wén。

咏史

陈普

茂陵无奈太仓陈,槐里家传本助秦。mào líng wú nài tài cāng chén,huái lǐ jiā chuán běn zhù qín。 万落千村荆杞满,陇西桃李亦成薪。wàn luò qiān cūn jīng qǐ mǎn,lǒng xī táo lǐ yì chéng xīn。

咏史

陈普

祈连天幸时难再,槐里侯封命已奇。qí lián tiān xìng shí nán zài,huái lǐ hóu fēng mìng yǐ qí。 文景馀波涓滴尽,延居数出欲何资。wén jǐng yú bō juān dī jǐn,yán jū shù chū yù hé zī。

咏史

陈普

宗庙谁开内使门,临江依样又穿垣。zōng miào shuí kāi nèi shǐ mén,lín jiāng yī yàng yòu chuān yuán。 爱妻娇子如泥土,晁错何知独恃恩。ài qī jiāo zi rú ní tǔ,cháo cuò hé zhī dú shì ēn。

咏史

陈普

赐帛宽租泽未休,四方缓急有条侯。cì bó kuān zū zé wèi xiū,sì fāng huǎn jí yǒu tiáo hóu。 馀威不赖刳蛇剑,仓卒谁枭老濞头。yú wēi bù lài kū shé jiàn,cāng zú shuí xiāo lǎo bì tóu。

咏史

陈普

衣绨英主首祠汾,他日燕齐尽羡门。yī tí yīng zhǔ shǒu cí fén,tā rì yàn qí jǐn xiàn mén。 玉漏声中闻底事,反将前席待新垣。yù lòu shēng zhōng wén dǐ shì,fǎn jiāng qián xí dài xīn yuán。

咏史

陈普

落日长沙被鵩惊,愁来强把死生轻。luò rì zhǎng shā bèi fú jīng,chóu lái qiáng bǎ sǐ shēng qīng。 洛阳才子何多涕,太息沾襟过一生。luò yáng cái zi hé duō tì,tài xī zhān jīn guò yī shēng。

咏史

陈普

贾董声名甲汉儒,到头事业有差殊。jiǎ dǒng shēng míng jiǎ hàn rú,dào tóu shì yè yǒu chà shū。 五年大傅何飘忽,不告梁王肆夏趋。wǔ nián dà fù hé piāo hū,bù gào liáng wáng sì xià qū。

咏史

陈普

谁人能夺伯氏邑,何德敢隳三子都。shuí rén néng duó bó shì yì,hé dé gǎn huī sān zi dōu。 内史自侵汉家庙,未须削楚更衰吴。nèi shǐ zì qīn hàn jiā miào,wèi xū xuē chǔ gèng shuāi wú。