古诗词

咏史

陈普

独拥残兵守邺城,伫儒袁尚去擒兄。dú yōng cán bīng shǒu yè chéng,zhù rú yuán shàng qù qín xiōng。 一时天地方翻覆,安把人伦罪审荣。yī shí tiān dì fāng fān fù,ān bǎ rén lún zuì shěn róng。

咏史

陈普

袁曹相与隔王路,四世三公恩海深。yuán cáo xiāng yǔ gé wáng lù,sì shì sān gōng ēn hǎi shēn。 当时惟有管宁是,谩对黄河叹此心。dāng shí wéi yǒu guǎn níng shì,mán duì huáng hé tàn cǐ xīn。

咏史

陈普

董承种辑蚤为迂,耿纪金祎计愈疏。dǒng chéng zhǒng jí zǎo wèi yū,gěng jì jīn yī jì yù shū。 精卫有心安问海,螳螂方怒岂知车。jīng wèi yǒu xīn ān wèn hǎi,táng láng fāng nù qǐ zhī chē。

咏史

陈普

元龙父子二人耳,贤于曹公十万师。yuán lóng fù zi èr rén ěr,xián yú cáo gōng shí wàn shī。 吕布就擒公路死,都在劝回新妇时。lǚ bù jiù qín gōng lù sǐ,dōu zài quàn huí xīn fù shí。

咏史

陈普

何物曾奴董太师,原陵青草正萋萋。hé wù céng nú dǒng tài shī,yuán líng qīng cǎo zhèng qī qī。 一时翔集多知处,独恨公台不择栖。yī shí xiáng jí duō zhī chù,dú hèn gōng tái bù zé qī。

咏史

陈普

两得徐州不自由,中原应不恋炎刘。liǎng dé xú zhōu bù zì yóu,zhōng yuán yīng bù liàn yán liú。 孙曹袁吕非蟊贼,五采龙文在益州。sūn cáo yuán lǚ fēi máo zéi,wǔ cǎi lóng wén zài yì zhōu。

咏史

陈普

白头上峓历群蛮,展转亡张又失关。bái tóu shàng yí lì qún mán,zhǎn zhuǎn wáng zhāng yòu shī guān。 取得益州竟何益,不如卖履看人间。qǔ dé yì zhōu jìng hé yì,bù rú mài lǚ kàn rén jiān。

咏史

陈普

北投南走若穷猿,极目苍梧欲断魂。běi tóu nán zǒu ruò qióng yuán,jí mù cāng wú yù duàn hún。 如许英雄不成事,止缘的是靖王孙。rú xǔ yīng xióng bù chéng shì,zhǐ yuán de shì jìng wáng sūn。

咏史

陈普

徐元直去马超来,顾惜三纲又爱才。xú yuán zhí qù mǎ chāo lái,gù xī sān gāng yòu ài cái。 道御英雄无不可,豫州翻向益州来。dào yù yīng xióng wú bù kě,yù zhōu fān xiàng yì zhōu lái。

咏史

陈普

袁涣当年死亦甘,云长平昔竟何贪。yuán huàn dāng nián sǐ yì gān,yún zhǎng píng xī jìng hé tān。 刘巴项领刚如铁,也用随群拜武担。liú bā xiàng lǐng gāng rú tiě,yě yòng suí qún bài wǔ dān。

咏史

陈普

荆楚留连似失时,涪城欢饮类狐疑。jīng chǔ liú lián shì shī shí,fú chéng huān yǐn lèi hú yí。 军中刘晔夸言语,岂识英雄为义迟。jūn zhōng liú yè kuā yán yǔ,qǐ shí yīng xióng wèi yì chí。

咏史

陈普

养虎荆州岁欲阑,一家豚犬不胜安。yǎng hǔ jīng zhōu suì yù lán,yī jiā tún quǎn bù shèng ān。 振振公族麟之角,妄作山林猛兽看。zhèn zhèn gōng zú lín zhī jiǎo,wàng zuò shān lín měng shòu kàn。

咏史

陈普

如流岁月几沾襟,侍立霜严剧苦心。rú liú suì yuè jǐ zhān jīn,shì lì shuāng yán jù kǔ xīn。 说与刘璋无怨怒,有人驱虎入山林。shuō yǔ liú zhāng wú yuàn nù,yǒu rén qū hǔ rù shān lín。

咏史

陈普

少年白帝死如生,但为云长也自荣。shǎo nián bái dì sǐ rú shēng,dàn wèi yún zhǎng yě zì róng。 龙虎已分南北路,英雄无计与年争。lóng hǔ yǐ fēn nán běi lù,yīng xióng wú jì yǔ nián zhēng。

咏史

陈普

平生信义满乾坤,曾吊诸侯未返魂。píng shēng xìn yì mǎn qián kūn,céng diào zhū hóu wèi fǎn hún。 吕布来时枭送洛,不应投许又投袁。lǚ bù lái shí xiāo sòng luò,bù yīng tóu xǔ yòu tóu yuán。

咏史

陈普

西行不与本心符,西负刘璋东负吴。xī xíng bù yǔ běn xīn fú,xī fù liú zhāng dōng fù wú。 汉业此时如累卵,天公先与杀周瑜。hàn yè cǐ shí rú lèi luǎn,tiān gōng xiān yǔ shā zhōu yú。

咏史

陈普

曹操亡年德剧衰,孙权晚节乱如丝。cáo cāo wáng nián dé jù shuāi,sūn quán wǎn jié luàn rú sī。 豫州幸自无颇辟,亦为区区怒费诗。yù zhōu xìng zì wú pǒ pì,yì wèi qū qū nù fèi shī。

咏史

陈普

不凭潼华驱曹马,试出褒斜馘合双。bù píng tóng huá qū cáo mǎ,shì chū bāo xié guó hé shuāng。 深念永安枕前语,横行河洛又临江。shēn niàn yǒng ān zhěn qián yǔ,héng xíng hé luò yòu lín jiāng。

咏史

陈普

褒斜邸阁可一饭,河渭安流漕九州。bāo xié dǐ gé kě yī fàn,hé wèi ān liú cáo jiǔ zhōu。 天乎马谡又霖雨,倍费心思作木牛。tiān hū mǎ sù yòu lín yǔ,bèi fèi xīn sī zuò mù niú。

咏史

陈普

苍苍石穴五百里,炎热寒凉一汉家。cāng cāng shí xué wǔ bǎi lǐ,yán rè hán liáng yī hàn jiā。 绛灌萧韩同故道,关张不共出褒斜。jiàng guàn xiāo hán tóng gù dào,guān zhāng bù gòng chū bāo xié。