古诗词

咏史

陈普

诸葛风流尚未休,山川为斩邓钟头。zhū gé fēng liú shàng wèi xiū,shān chuān wèi zhǎn dèng zhōng tóu。 至今青史忧吴蜀,莫把知人责夏侯。zhì jīn qīng shǐ yōu wú shǔ,mò bǎ zhī rén zé xià hóu。

咏史

陈普

老卒无多尽守藩,更无毫发罪堪言。lǎo zú wú duō jǐn shǒu fān,gèng wú háo fā zuì kān yán。 东堂断手平生足,玉井蟾蜍任吐吞。dōng táng duàn shǒu píng shēng zú,yù jǐng chán chú rèn tǔ tūn。

咏史

陈普

簏中是绢不能知,妄把聪明察色丝。lù zhōng shì juàn bù néng zhī,wàng bǎ cōng míng chá sè sī。 五等人伦皆扫地,多文好学欲何为。wǔ děng rén lún jiē sǎo dì,duō wén hǎo xué yù hé wèi。

咏史

陈普

负土衣冠乱满园,不知曹德是轩辕。fù tǔ yī guān luàn mǎn yuán,bù zhī cáo dé shì xuān yuán。 土山白尽忠臣发,何似初来莫妄言。tǔ shān bái jǐn zhōng chén fā,hé shì chū lái mò wàng yán。

咏史

陈普

眼中鸾凤悉豺枭,一日翩翩忽满朝。yǎn zhōng luán fèng xī chái xiāo,yī rì piān piān hū mǎn cháo。 死近天教为吕禄,罪深地不著良宵。sǐ jìn tiān jiào wèi lǚ lù,zuì shēn dì bù zhù liáng xiāo。

咏史

陈普

四聪八达免官时,仲达含香拜玉墀。sì cōng bā dá miǎn guān shí,zhòng dá hán xiāng bài yù chí。 二鬼不来同壑谷,未愁寡妇与孤儿。èr guǐ bù lái tóng hè gǔ,wèi chóu guǎ fù yǔ gū ér。

咏史

陈普

罗襦帝子本同生,故把玄谈乱浊清。luó rú dì zi běn tóng shēng,gù bǎ xuán tán luàn zhuó qīng。 粉面青蝇麾不去,到头白黑自分明。fěn miàn qīng yíng huī bù qù,dào tóu bái hēi zì fēn míng。

咏史

陈普

和血淆骸赤洛阳,绮疏应共枕红妆。hé xuè xiáo hái chì luò yáng,qǐ shū yīng gòng zhěn hóng zhuāng。 乾坤无地容何邓,何必舁尸赴许昌。qián kūn wú dì róng hé dèng,hé bì yú shī fù xǔ chāng。

咏史

陈普

一日天诛正始馀,百年曹马两丘墟。yī rì tiān zhū zhèng shǐ yú,bǎi nián cáo mǎ liǎng qiū xū。 景王似见铜驼祸,究极根源杀太初。jǐng wáng shì jiàn tóng tuó huò,jiū jí gēn yuán shā tài chū。

咏史

陈普

十家血染市朝红,更涨馀波及李丰。shí jiā xuè rǎn shì cháo hóng,gèng zhǎng yú bō jí lǐ fēng。 老子庄生真毒手,子元子上即而翁。lǎo zi zhuāng shēng zhēn dú shǒu,zi yuán zi shàng jí ér wēng。

咏史

陈普

十万强兵无一人,义师翻得叛臣名。shí wàn qiáng bīng wú yī rén,yì shī fān dé pàn chén míng。 奇功一夜归人手,空使文鸯待到明。qí gōng yī yè guī rén shǒu,kōng shǐ wén yāng dài dào míng。

咏史

陈普

义旗照日映淮流,不为曹孤为夏侯。yì qí zhào rì yìng huái liú,bù wèi cáo gū wèi xià hóu。 麾下诸君底心性,海中五百又扬州。huī xià zhū jūn dǐ xīn xìng,hǎi zhōng wǔ bǎi yòu yáng zhōu。

咏史

陈普

诸公竞起灭彝伦,特立当年一女身。zhū gōng jìng qǐ miè yí lún,tè lì dāng nián yī nǚ shēn。 尽付轻尘栖弱草,便从正始断无人。jǐn fù qīng chén qī ruò cǎo,biàn cóng zhèng shǐ duàn wú rén。

咏史

陈普

铜驼荆棘夜深深,尚想清谈撼竹林。tóng tuó jīng jí yè shēn shēn,shàng xiǎng qīng tán hàn zhú lín。 南渡百年无雅乐,当年犹惜广陵音。nán dù bǎi nián wú yǎ lè,dāng nián yóu xī guǎng líng yīn。

咏史

陈普

佞舌如簧乱孝思,竹林人物固猖披。nìng shé rú huáng luàn xiào sī,zhú lín rén wù gù chāng pī。 御衣烱烱嵇生血,不似王生泪着枝。yù yī jiǒng jiǒng jī shēng xuè,bù shì wáng shēng lèi zhe zhī。

咏史

陈普

正始颓波万丈深,卧冰泣竹尽漂沉。zhèng shǐ tuí bō wàn zhàng shēn,wò bīng qì zhú jǐn piāo chén。 尚馀泪染无枝树,撑拄乾坤直到今。shàng yú lèi rǎn wú zhī shù,chēng zhǔ qián kūn zhí dào jīn。

咏史

陈普

中道难行古已然,东边扶起又西边。zhōng dào nán xíng gǔ yǐ rán,dōng biān fú qǐ yòu xī biān。 一般等是墟人国,莫道三君与七贤。yī bān děng shì xū rén guó,mò dào sān jūn yǔ qī xián。

咏史

陈普

截发哀号孽妇前,晋家无地亦无天。jié fā āi hào niè fù qián,jìn jiā wú dì yì wú tiān。 当时阮籍丘中骨,掷向黄河尚带膻。dāng shí ruǎn jí qiū zhōng gǔ,zhì xiàng huáng hé shàng dài shān。

咏史

陈普

半生脚不踏晋土,有翼还须飞上天。bàn shēng jiǎo bù tà jìn tǔ,yǒu yì hái xū fēi shàng tiān。 好遣竹林诸放达,谈庄说老寝车前。hǎo qiǎn zhú lín zhū fàng dá,tán zhuāng shuō lǎo qǐn chē qián。

咏史

陈普

心地终输范粲安,鱼熊兼得古今难。xīn dì zhōng shū fàn càn ān,yú xióng jiān dé gǔ jīn nán。 永嘉陵墓温明器,得似安平素木棺。yǒng jiā líng mù wēn míng qì,dé shì ān píng sù mù guān。