古诗词

慈恩寺怀旧

李端

去者不可忆,旧游相见时。qù zhě bù kě yì,jiù yóu xiāng jiàn shí。 凌霄徒更发,非是看花期。líng xiāo tú gèng fā,fēi shì kàn huā qī。 倚玉交文友,登龙年月久。yǐ yù jiāo wén yǒu,dēng lóng nián yuè jiǔ。 东阁许联床,西郊亦携手。dōng gé xǔ lián chuáng,xī jiāo yì xié shǒu。 彼苍何暖昧,薄劣翻居后。bǐ cāng hé nuǎn mèi,báo liè fān jū hòu。 重入远师溪,谁尝陶令酒。zhòng rù yuǎn shī xī,shuí cháng táo lìng jiǔ。 伊昔会禅宫,容辉在眼中。yī xī huì chán gōng,róng huī zài yǎn zhōng。 篮舆来问道,玉柄解谈空。lán yú lái wèn dào,yù bǐng jiě tán kōng。 孔席亡颜子,僧堂失谢公。kǒng xí wáng yán zi,sēng táng shī xiè gōng。 遗文一书壁,新竹再移丛。yí wén yī shū bì,xīn zhú zài yí cóng。 始聚终成散,朝欢暮不同。shǐ jù zhōng chéng sàn,cháo huān mù bù tóng。 春霞方照日,夜烛忽迎风。chūn xiá fāng zhào rì,yè zhú hū yíng fēng。 蚁斗声犹在,鸮灾道已穷。yǐ dòu shēng yóu zài,xiāo zāi dào yǐ qióng。 问天应默默,归宅太匆匆。wèn tiān yīng mò mò,guī zhái tài cōng cōng。 凄其履还路,莽苍云林暮。qī qí lǚ hái lù,mǎng cāng yún lín mù。 九陌似无人,五陵空有雾。jiǔ mò shì wú rén,wǔ líng kōng yǒu wù。 缅怀山阳笛,永恨平原赋。miǎn huái shān yáng dí,yǒng hèn píng yuán fù。 错莫过门栏,分明识行路。cuò mò guò mén lán,fēn míng shí xíng lù。 上智本全真,郤公况重臣。shàng zhì běn quán zhēn,xì gōng kuàng zhòng chén。 唯应抚灵运,暂是忆嘉宾。wéi yīng fǔ líng yùn,zàn shì yì jiā bīn。 存信松犹小,缄哀草尚新。cún xìn sōng yóu xiǎo,jiān āi cǎo shàng xīn。 鲤庭埋玉树,那忍见门人。lǐ tíng mái yù shù,nà rěn jiàn mén rén。

赠薛戴

李端

晓雾忽为霜,寒蝉还罢响。xiǎo wù hū wèi shuāng,hán chán hái bà xiǎng。 行人在长道,日暮多归想。xíng rén zài zhǎng dào,rì mù duō guī xiǎng。 射策本何功,名登绛帐中。shè cè běn hé gōng,míng dēng jiàng zhàng zhōng。 遂矜丘室重,不料阮途穷。suì jīn qiū shì zhòng,bù liào ruǎn tú qióng。 交结惭时辈,龙钟似老翁。jiāo jié cán shí bèi,lóng zhōng shì lǎo wēng。 机非鄙夫正,懒是平生性。jī fēi bǐ fū zhèng,lǎn shì píng shēng xìng。 欹枕鸿雁高,闭关花药盛。yī zhěn hóng yàn gāo,bì guān huā yào shèng。 厨烟当雨绝,阶竹连窗暝。chú yān dāng yǔ jué,jiē zhú lián chuāng míng。 欲赋苦饥行,无如消渴病。yù fù kǔ jī xíng,wú rú xiāo kě bìng。 旧业历胡尘,荒原少四邻。jiù yè lì hú chén,huāng yuán shǎo sì lín。 田园空有处,兄弟未成人。tián yuán kōng yǒu chù,xiōng dì wèi chéng rén。 毛义心长苦,袁安家转贫。máo yì xīn zhǎng kǔ,yuán ān jiā zhuǎn pín。 今呈胸臆事,当为泪沾巾。jīn chéng xiōng yì shì,dāng wèi lèi zhān jīn。

杂曲歌辞荆州泊

李端

南楼西下时,月里闻来棹。nán lóu xī xià shí,yuè lǐ wén lái zhào。 桂水舳舻回,荆州津济闹。guì shuǐ zhú lú huí,jīng zhōu jīn jì nào。 移帷望星汉,引带思容貌。yí wéi wàng xīng hàn,yǐn dài sī róng mào。 今夜一江人,唯应妾身觉。jīn yè yī jiāng rén,wéi yīng qiè shēn jué。

巫山高

李端

巫山十二峰,皆在碧虚中。wū shān shí èr fēng,jiē zài bì xū zhōng。 回合云藏月,霏微雨带风。huí hé yún cáng yuè,fēi wēi yǔ dài fēng。 猿声寒过涧,树色暮连空。yuán shēng hán guò jiàn,shù sè mù lián kōng。 愁向高唐望,清秋见楚宫。chóu xiàng gāo táng wàng,qīng qiū jiàn chǔ gōng。

杂曲歌辞春游乐二首

李端

柘弹连钱马,银钩妥堕鬟。zhè dàn lián qián mǎ,yín gōu tuǒ duò huán。 摘桑春陌上,踏草夕阳间。zhāi sāng chūn mò shàng,tà cǎo xī yáng jiān。 意合辞先露,心诚貌却闲。yì hé cí xiān lù,xīn chéng mào què xián。 明朝若相忆,云雨出巫山。míng cháo ruò xiāng yì,yún yǔ chū wū shān。

杂曲歌辞妾薄命三首

李端

自从君弃妾,憔悴不羞人。zì cóng jūn qì qiè,qiáo cuì bù xiū rén。 唯馀坏粉泪,未免映衫匀。wéi yú huài fěn lèi,wèi miǎn yìng shān yún。

长门怨

李端

金壶漏尽禁门开,飞燕昭阳侍寝回。jīn hú lòu jǐn jìn mén kāi,fēi yàn zhāo yáng shì qǐn huí。 随分独眠秋殿里,遥闻语笑自天来。suí fēn dú mián qiū diàn lǐ,yáo wén yǔ xiào zì tiān lái。

横吹曲辞关山月

李端

露湿月苍苍,关头榆叶黄。lù shī yuè cāng cāng,guān tóu yú yè huáng。 回轮照海远,分彩上楼长。huí lún zhào hǎi yuǎn,fēn cǎi shàng lóu zhǎng。 水冻频移幕,兵疲数望乡。shuǐ dòng pín yí mù,bīng pí shù wàng xiāng。 只应城影外,万里共如霜。zhǐ yīng chéng yǐng wài,wàn lǐ gòng rú shuāng。

相和歌辞昭君词

李端

李陵初送子卿回,汉月明明照帐来。lǐ líng chū sòng zi qīng huí,hàn yuè míng míng zhào zhàng lái。 忆著长安旧游处,千门万户玉楼台。yì zhù zhǎng ān jiù yóu chù,qiān mén wàn hù yù lóu tái。

相和歌辞乌栖曲

李端

白马逐朱车,黄昏入狭斜。bái mǎ zhú zhū chē,huáng hūn rù xiá xié。 柳树乌争宿,争枝未得飞上屋。liǔ shù wū zhēng sù,zhēng zhī wèi dé fēi shàng wū。 东房少妇婿从军,每听乌啼知夜分。dōng fáng shǎo fù xù cóng jūn,měi tīng wū tí zhī yè fēn。

相和歌辞襄阳曲

李端

襄阳堤路长,草碧杨柳黄。xiāng yáng dī lù zhǎng,cǎo bì yáng liǔ huáng。 谁家女儿临夜妆,红罗帐里有灯光。shuí jiā nǚ ér lín yè zhuāng,hóng luó zhàng lǐ yǒu dēng guāng。 雀钗翠羽动明珰,欲出不出脂粉香。què chāi cuì yǔ dòng míng dāng,yù chū bù chū zhī fěn xiāng。 同居女伴正衣裳,中庭寒月白如霜。tóng jū nǚ bàn zhèng yī shang,zhōng tíng hán yuè bái rú shuāng。 贾生十八称才子,空得门前一断肠。jiǎ shēng shí bā chēng cái zi,kōng dé mén qián yī duàn cháng。

琴曲歌辞王敬伯歌

李端

妾本舟中客,闻君江上琴。qiè běn zhōu zhōng kè,wén jūn jiāng shàng qín。 君初感妾叹,妾亦感君心。jūn chū gǎn qiè tàn,qiè yì gǎn jūn xīn。 遂出合欢被,同为交颈禽。suì chū hé huān bèi,tóng wèi jiāo jǐng qín。 传杯惟畏浅,接膝犹嫌远。chuán bēi wéi wèi qiǎn,jiē xī yóu xián yuǎn。 侍婢奏箜篌,女郎歌宛转。shì bì zòu kōng hóu,nǚ láng gē wǎn zhuǎn。 宛转怨如何,中庭霜渐多。wǎn zhuǎn yuàn rú hé,zhōng tíng shuāng jiàn duō。 霜多叶可惜,昨日非今夕。shuāng duō yè kě xī,zuó rì fēi jīn xī。 徒结万里欢,终成一宵客。tú jié wàn lǐ huān,zhōng chéng yī xiāo kè。 王敬伯,渌水青山从此隔。wáng jìng bó,lù shuǐ qīng shān cóng cǐ gé。

杂曲歌辞妾薄命三首其一

李端

忆妾初嫁君,花鬟如绿云。yì qiè chū jià jūn,huā huán rú lǜ yún。 回灯入绮帐,对面脱罗裙。huí dēng rù qǐ zhàng,duì miàn tuō luó qún。 折步教人学,偷香与客熏。zhé bù jiào rén xué,tōu xiāng yǔ kè xūn。 容颜南国重,名字北方闻。róng yán nán guó zhòng,míng zì běi fāng wén。 一从失恩意,转觉身憔悴。yī cóng shī ēn yì,zhuǎn jué shēn qiáo cuì。 对镜不梳头,倚窗空落泪。duì jìng bù shū tóu,yǐ chuāng kōng luò lèi。 新人莫恃新,秋至会无春。xīn rén mò shì xīn,qiū zhì huì wú chūn。 从来闭在长门者,必是宫中第一人。cóng lái bì zài zhǎng mén zhě,bì shì gōng zhōng dì yī rén。

杂曲歌辞千里思

李端

凉州风月美,遥望居延路。liáng zhōu fēng yuè měi,yáo wàng jū yán lù。 泛泛下天云,青青缘塞树。fàn fàn xià tiān yún,qīng qīng yuán sāi shù。 燕山苏武上,海岛田横住。yàn shān sū wǔ shàng,hǎi dǎo tián héng zhù。 更是草生时,行人出门去。gèng shì cǎo shēng shí,xíng rén chū mén qù。

杂曲歌辞古别离二首

李端

水国叶黄时,洞庭霜落夜。shuǐ guó yè huáng shí,dòng tíng shuāng luò yè。 行舟闻商估,宿在枫林下。xíng zhōu wén shāng gū,sù zài fēng lín xià。 此地送君还,茫茫似梦间。cǐ dì sòng jūn hái,máng máng shì mèng jiān。 后期知几日,前路转多山。hòu qī zhī jǐ rì,qián lù zhuǎn duō shān。 巫峡通湘浦,迢迢隔云雨。wū xiá tōng xiāng pǔ,tiáo tiáo gé yún yǔ。 天晴见海樯,月落闻津鼓。tiān qíng jiàn hǎi qiáng,yuè luò wén jīn gǔ。 人老自多愁,水深难急流。rén lǎo zì duō chóu,shuǐ shēn nán jí liú。 清宵歌一曲,白首对汀洲。qīng xiāo gē yī qū,bái shǒu duì tīng zhōu。

杂曲歌辞古别离二首

李端

与君桂阳别,令君岳阳待。yǔ jūn guì yáng bié,lìng jūn yuè yáng dài。 后事忽差池,前期日空在。hòu shì hū chà chí,qián qī rì kōng zài。 木落雁嗷嗷,洞庭波浪高。mù luò yàn áo áo,dòng tíng bō làng gāo。 远山云似盖,极浦树如毫。yuǎn shān yún shì gài,jí pǔ shù rú háo。 朝发能几里,暮来风又起。cháo fā néng jǐ lǐ,mù lái fēng yòu qǐ。 如何两处愁,皆在孤舟里?rú hé liǎng chù chóu,jiē zài gū zhōu lǐ? 昨夜天月明,长川寒且清。zuó yè tiān yuè míng,zhǎng chuān hán qiě qīng。 菊花开欲尽,荠菜拍来生。jú huā kāi yù jǐn,jì cài pāi lái shēng。 下江帆势速,五两遥相逐。xià jiāng fān shì sù,wǔ liǎng yáo xiāng zhú。 欲问去时人,知投何处宿。yù wèn qù shí rén,zhī tóu hé chù sù。 空令猿啸时,泣对湘潭竹。kōng lìng yuán xiào shí,qì duì xiāng tán zhú。

瘦马行

李端

城傍牧马驱未过,一马徘徊起还卧。chéng bàng mù mǎ qū wèi guò,yī mǎ pái huái qǐ hái wò。 眼中有泪皮有疮,骨毛焦瘦令人伤。yǎn zhōng yǒu lèi pí yǒu chuāng,gǔ máo jiāo shòu lìng rén shāng。 朝朝放在儿童手,谁觉举头看故乡。cháo cháo fàng zài ér tóng shǒu,shuí jué jǔ tóu kàn gù xiāng。 往时汉地相驰逐,如雨如风过平陆。wǎng shí hàn dì xiāng chí zhú,rú yǔ rú fēng guò píng lù。 岂意今朝驱不前,蚊蚋满身泥上腹。qǐ yì jīn cháo qū bù qián,wén ruì mǎn shēn ní shàng fù。 路人识是名马儿,畴昔三军不得骑。lù rén shí shì míng mǎ ér,chóu xī sān jūn bù dé qí。 玉勒金鞍既已远,追奔获兽有谁知。yù lēi jīn ān jì yǐ yuǎn,zhuī bēn huò shòu yǒu shuí zhī。 终身枥上食君草,遂与驽骀一时老。zhōng shēn lì shàng shí jūn cǎo,suì yǔ nú dài yī shí lǎo。 傥借长鸣陇上风,犹期一战安西道。tǎng jiè zhǎng míng lǒng shàng fēng,yóu qī yī zhàn ān xī dào。

和重阳锡宴御制诗

魏谟

四方无事去,宸豫杪秋来。sì fāng wú shì qù,chén yù miǎo qiū lái。 八水寒光起,千山霁色开。bā shuǐ hán guāng qǐ,qiān shān jì sè kāi。

五言玩花莺一首

智藏

桑门寡言晤,策杖事迎逢。sāng mén guǎ yán wù,cè zhàng shì yíng féng。 以此芳春节,忽值竹林风。yǐ cǐ fāng chūn jié,hū zhí zhú lín fēng。 求友莺娇树,含香花笑丛。qiú yǒu yīng jiāo shù,hán xiāng huā xiào cóng。 虽喜遨游志,还愧乏雕虫。suī xǐ áo yóu zhì,hái kuì fá diāo chóng。

五言秋日言志一首

智藏

欲知得性所,来寻仁智情。yù zhī dé xìng suǒ,lái xún rén zhì qíng。 气爽山川丽,风高物候芳。qì shuǎng shān chuān lì,fēng gāo wù hòu fāng。 燕巢辞夏色,雁渚听秋声。yàn cháo cí xià sè,yàn zhǔ tīng qiū shēng。 因兹竹林友,荣辱莫相惊。yīn zī zhú lín yǒu,róng rǔ mò xiāng jīng。