古诗词

寄杜员外

郭受

新诗海内流传久,旧德朝中属望劳。xīn shī hǎi nèi liú chuán jiǔ,jiù dé cháo zhōng shǔ wàng láo。 郡邑地卑饶雾雨,江湖天阔足风涛。jùn yì dì bēi ráo wù yǔ,jiāng hú tiān kuò zú fēng tāo。 松花酒熟傍看醉,莲叶舟轻自学操。sōng huā jiǔ shú bàng kàn zuì,lián yè zhōu qīng zì xué cāo。 春兴不知凡几首,衡阳纸价顿能高。chūn xīng bù zhī fán jǐ shǒu,héng yáng zhǐ jià dùn néng gāo。

操莲曲

何希尧

锦莲浮处水粼粼,风外香生袜底尘。jǐn lián fú chù shuǐ lín lín,fēng wài xiāng shēng wà dǐ chén。 荷叶荷裙相映色,闻歌不见采莲人。hé yè hé qún xiāng yìng sè,wén gē bù jiàn cǎi lián rén。

一枝花

何希尧

几树晴葩映水开,乱红狼籍点苍苔。jǐ shù qíng pā yìng shuǐ kāi,luàn hóng láng jí diǎn cāng tái。 东风留得残枝在,为惜馀芳独看来。dōng fēng liú dé cán zhī zài,wèi xī yú fāng dú kàn lái。

海棠

何希尧

着雨胭脂点点消,半开时节最妖娆。zhe yǔ yān zhī diǎn diǎn xiāo,bàn kāi shí jié zuì yāo ráo。 谁家更有黄金屋,深锁东风贮阿娇。shuí jiā gèng yǒu huáng jīn wū,shēn suǒ dōng fēng zhù ā jiāo。

送男左贬诗

林氏

他日初投杼,勤王在饮冰。tā rì chū tóu zhù,qín wáng zài yǐn bīng。 有辞期不罚,积毁竟相仍。yǒu cí qī bù fá,jī huǐ jìng xiāng réng。 谪宦今何在,衔冤犹未胜。zhé huàn jīn hé zài,xián yuān yóu wèi shèng。 天涯分越徼,驿骑速毗陵。tiān yá fēn yuè jiǎo,yì qí sù pí líng。 肠断腹非苦,书传写岂能。cháng duàn fù fēi kǔ,shū chuán xiě qǐ néng。 泪添江水远,心剧海云蒸。lèi tiān jiāng shuǐ yuǎn,xīn jù hǎi yún zhēng。 明月珠难识,甘泉赋可称。míng yuè zhū nán shí,gān quán fù kě chēng。 但将忠报主,何惧点青蝇。dàn jiāng zhōng bào zhǔ,hé jù diǎn qīng yíng。

与夫同咏诗其一

苏检妻

楚水平如镜,周回白鸟飞。chǔ shuǐ píng rú jìng,zhōu huí bái niǎo fēi。 金陵几多地,一去不知归。jīn líng jǐ duō dì,yī qù bù zhī guī。

济川用舟楫

胡权

渺渺水连天,归程想几千。miǎo miǎo shuǐ lián tiān,guī chéng xiǎng jǐ qiān。 孤舟辞曲岸,轻楫济长川。gū zhōu cí qū àn,qīng jí jì zhǎng chuān。 迥指波涛雪,回瞻岛屿烟。jiǒng zhǐ bō tāo xuě,huí zhān dǎo yǔ yān。 心迷沧海上,目断白云边。xīn mí cāng hǎi shàng,mù duàn bái yún biān。 泛滥虽无定,维持且自专。fàn làn suī wú dìng,wéi chí qiě zì zhuān。 还如圣明代,理国用英贤。hái rú shèng míng dài,lǐ guó yòng yīng xián。

垓下怀古

栖一

缅想咸阳事可嗟,楚歌哀怨思无涯。miǎn xiǎng xián yáng shì kě jiē,chǔ gē āi yuàn sī wú yá。 八千子弟归何处,万里鸿沟属汉家。bā qiān zi dì guī hé chù,wàn lǐ hóng gōu shǔ hàn jiā。 弓指阵前争日月,血流垓下定龙蛇。gōng zhǐ zhèn qián zhēng rì yuè,xuè liú gāi xià dìng lóng shé。 拔山力尽乌江水,今古悠悠空浪花。bá shān lì jǐn wū jiāng shuǐ,jīn gǔ yōu yōu kōng làng huā。

武昌怀古

栖一

一代君臣尽悄然,空遗闲话遍山川。yī dài jūn chén jǐn qiāo rán,kōng yí xián huà biàn shān chuān。 笙歌罢吹几何日,台榭荒凉七百年。shēng gē bà chuī jǐ hé rì,tái xiè huāng liáng qī bǎi nián。 蝉响夕阳风满树,雁横秋浦雨连天。chán xiǎng xī yáng fēng mǎn shù,yàn héng qiū pǔ yǔ lián tiān。 长江日夜东流水,两岸芦花一钓船。zhǎng jiāng rì yè dōng liú shuǐ,liǎng àn lú huā yī diào chuán。

奉和同太子监守违恋

薛元超

储禁铜扉启,宸行玉轪遥。chǔ jìn tóng fēi qǐ,chén xíng yù dài yáo。 空怀寿街吏,尚隔寝门朝。kōng huái shòu jiē lì,shàng gé qǐn mén cháo。 北首瞻龙戟,尘外想鸾镳。běi shǒu zhān lóng jǐ,chén wài xiǎng luán biāo。 飞文映仙榜,沥思叶神飙。fēi wén yìng xiān bǎng,lì sī yè shén biāo。 帝念纡苍璧,乾文焕紫霄。dì niàn yū cāng bì,qián wén huàn zǐ xiāo。 归塘横笔海,平圃振词条。guī táng héng bǐ hǎi,píng pǔ zhèn cí tiáo。 欲应重轮曲,锵洋韵九韶。yù yīng zhòng lún qū,qiāng yáng yùn jiǔ sháo。

题雁塔

许玫

宝轮金地压人寰,独坐苍冥启玉关。bǎo lún jīn dì yā rén huán,dú zuò cāng míng qǐ yù guān。 北岭风烟开魏阙,南轩气象镇商山。běi lǐng fēng yān kāi wèi quē,nán xuān qì xiàng zhèn shāng shān。 灞陵车马垂杨里,京国城池落照间。bà líng chē mǎ chuí yáng lǐ,jīng guó chéng chí luò zhào jiān。 暂放尘心游物外,六街钟鼓又催还。zàn fàng chén xīn yóu wù wài,liù jiē zhōng gǔ yòu cuī hái。

寄钱郎中

法照

闭门深树里,闲足鸟来过。bì mén shēn shù lǐ,xián zú niǎo lái guò。 五马不复贵,一僧谁奈何。wǔ mǎ bù fù guì,yī sēng shuí nài hé。 药苗家自有,香饭乞时多。yào miáo jiā zì yǒu,xiāng fàn qǐ shí duō。 寄语婵娟客,将心向薜萝。jì yǔ chán juān kè,jiāng xīn xiàng bì luó。

送清江上人

法照

越人僧体古,清虑洗尘劳。yuè rén sēng tǐ gǔ,qīng lǜ xǐ chén láo。 一国诗名远,多生律行高。yī guó shī míng yuǎn,duō shēng lǜ xíng gāo。 见山援葛藟,避世著方袍。jiàn shān yuán gé lěi,bì shì zhù fāng páo。 早晚云门去,侬应逐尔曹。zǎo wǎn yún mén qù,nóng yīng zhú ěr cáo。

送无著禅师归新罗

法照

万里归乡路,随缘不算程。wàn lǐ guī xiāng lù,suí yuán bù suàn chéng。 寻山百衲弊,过海一杯轻。xún shān bǎi nà bì,guò hǎi yī bēi qīng。 夜宿依云色,晨斋就水声。yè sù yī yún sè,chén zhāi jiù shuǐ shēng。 何年持贝叶,却到汉家城。hé nián chí bèi yè,què dào hàn jiā chéng。

寄劝俗兄弟二首

法照

同气连枝本自荣,些些言语莫伤情。tóng qì lián zhī běn zì róng,xiē xiē yán yǔ mò shāng qíng。 一回相见一回老,能得几时为弟兄。yī huí xiāng jiàn yī huí lǎo,néng dé jǐ shí wèi dì xiōng。

寄劝俗兄弟二首

法照

兄弟同居忍便安,莫因毫末起争端。xiōng dì tóng jū rěn biàn ān,mò yīn háo mò qǐ zhēng duān。 眼前生子又兄弟,留与儿孙作样看。yǎn qián shēng zi yòu xiōng dì,liú yǔ ér sūn zuò yàng kàn。

言志献浙东廉访辞召

徐灵府

野性歌三乐,皇恩出九重。yě xìng gē sān lè,huáng ēn chū jiǔ zhòng。 那烦紫宸命,远下白云峰。nà fán zǐ chén mìng,yuǎn xià bái yún fēng。 多愧书传鹤,深惭纸画龙。duō kuì shū chuán hè,shēn cán zhǐ huà lóng。 将何佐明主,甘老在岩松。jiāng hé zuǒ míng zhǔ,gān lǎo zài yán sōng。

自咏二首

徐灵府

寂寂凝神太极初,无心应物等空虚。jì jì níng shén tài jí chū,wú xīn yīng wù děng kōng xū。 性修自性非求得,欲识真人只是渠。xìng xiū zì xìng fēi qiú dé,yù shí zhēn rén zhǐ shì qú。

自咏二首

徐灵府

学道全真在此生,何须待死更求生。xué dào quán zhēn zài cǐ shēng,hé xū dài sǐ gèng qiú shēng。 今生不了无生理,纵复生知那处生。jīn shēng bù le wú shēng lǐ,zòng fù shēng zhī nà chù shēng。

青出蓝诗

吕温

物有无穷好,蓝青又出青。wù yǒu wú qióng hǎo,lán qīng yòu chū qīng。 朱研未比德,白受始成形。zhū yán wèi bǐ dé,bái shòu shǐ chéng xíng。 袍袭宜从政,衿垂可问经。páo xí yí cóng zhèng,jīn chuí kě wèn jīng。 当时不采撷,作色几飘零。dāng shí bù cǎi xié,zuò sè jǐ piāo líng。