古诗词

和卫尉寺柳

杜之松

汉将本屯营,辽河有戍城。hàn jiāng běn tún yíng,liáo hé yǒu shù chéng。 大夫曾取姓,先生亦得名。dà fū céng qǔ xìng,xiān shēng yì dé míng。 高枝拂远雁,疏影度遥星。gāo zhī fú yuǎn yàn,shū yǐng dù yáo xīng。 不辞攀折苦,为入管弦声。bù cí pān zhé kǔ,wèi rù guǎn xián shēng。

又戴云山吟

智亮

戴云山顶白云齐,登顶方知世界低。dài yún shān dǐng bái yún qí,dēng dǐng fāng zhī shì jiè dī。 异草奇花人不识,一池分作九条溪。yì cǎo qí huā rén bù shí,yī chí fēn zuò jiǔ tiáo xī。

戴云山吟

智亮

人间谩说上天梯,上万千回总是迷。rén jiān mán shuō shàng tiān tī,shàng wàn qiān huí zǒng shì mí。 曾似老人岩上坐,清风明月与心齐。céng shì lǎo rén yán shàng zuò,qīng fēng míng yuè yǔ xīn qí。

嘲郭凝素

朱泽

三春桃李本无言,苦被残阳鸟雀喧。sān chūn táo lǐ běn wú yán,kǔ bèi cán yáng niǎo què xuān。 借问东邻效西子,何如郭素拟王轩。jiè wèn dōng lín xiào xī zi,hé rú guō sù nǐ wáng xuān。

法达

经诵三千部,曹溪一句亡。jīng sòng sān qiān bù,cáo xī yī jù wáng。 未明出世旨,宁歇累生狂。wèi míng chū shì zhǐ,níng xiē lèi shēng kuáng。 羊鹿牛权设,初中后善扬。yáng lù niú quán shè,chū zhōng hòu shàn yáng。 谁知火宅内,元是法中王。shuí zhī huǒ zhái nèi,yuán shì fǎ zhōng wáng。

与讲师互谑

释元康

甘桃不结实,苦李压低枝。gān táo bù jié shí,kǔ lǐ yā dī zhī。 轮王千个子,巷伯勿孙儿。lún wáng qiān gè zi,xiàng bó wù sūn ér。

赋得生刍一束

于结

比玉人应重,为刍物自轻。bǐ yù rén yīng zhòng,wèi chú wù zì qīng。 向风倾弱叶,裛露示纤茎。xiàng fēng qīng ruò yè,yì lù shì xiān jīng。 茜练宜春景,芊绵对雨情。qiàn liàn yí chūn jǐng,qiān mián duì yǔ qíng。 每惭蘋藻用,多谢?兰荣。měi cán píng zǎo yòng,duō xiè lán róng。 孺子才虽远,公孙策未行。rú zi cái suī yuǎn,gōng sūn cè wèi xíng。 咨询如不弃,终冀及微生。zī xún rú bù qì,zhōng jì jí wēi shēng。

姑苏台

曹邺

南宫酒未销,又宴姑苏台。nán gōng jiǔ wèi xiāo,yòu yàn gū sū tái。 美人和泪去,半夜阊门开。měi rén hé lèi qù,bàn yè chāng mén kāi。 相对正歌舞,笑中闻鼓鼙。xiāng duì zhèng gē wǔ,xiào zhōng wén gǔ pí。 星散九重门,血流十二街。xīng sàn jiǔ zhòng mén,xuè liú shí èr jiē。 一去成万古,台尽人不回。yī qù chéng wàn gǔ,tái jǐn rén bù huí。 时闻野田中,拾得黄金钗。shí wén yě tián zhōng,shí dé huáng jīn chāi。

长城下

曹邺

远水犹归壑,征人合忆乡。yuǎn shuǐ yóu guī hè,zhēng rén hé yì xiāng。 泣多盈袖血,吟苦满头霜。qì duō yíng xiù xuè,yín kǔ mǎn tóu shuāng。 楚国连天浪,衡门到海荒。chǔ guó lián tiān làng,héng mén dào hǎi huāng。 何当生燕羽,时得近雕梁。hé dāng shēng yàn yǔ,shí dé jìn diāo liáng。

送郑谷归宜春

曹邺

无成归故国,上马亦高歌。wú chéng guī gù guó,shàng mǎ yì gāo gē。 况是飞鸣后,殊为喜庆多。kuàng shì fēi míng hòu,shū wèi xǐ qìng duō。 暑销嵩岳雨,凉吹洞庭波。shǔ xiāo sōng yuè yǔ,liáng chuī dòng tíng bō。 莫便闲吟去,须期接盛科。mò biàn xián yín qù,xū qī jiē shèng kē。

题濮庙

曹邺

晓祭瑶斋夜扣钟,鳌头风起浪重重。xiǎo jì yáo zhāi yè kòu zhōng,áo tóu fēng qǐ làng zhòng zhòng。 人间直有仙桃种,海上应无肉马踪。rén jiān zhí yǒu xiān táo zhǒng,hǎi shàng yīng wú ròu mǎ zōng。 赤水梦沈迷象罔,翠华恩断泣芙蓉。chì shuǐ mèng shěn mí xiàng wǎng,cuì huá ēn duàn qì fú róng。 不知皇帝三宫驻,始向人间著衮龙。bù zhī huáng dì sān gōng zhù,shǐ xiàng rén jiān zhù gǔn lóng。

寄嵩阳道人

曹邺

三山浮海倚蓬瀛,路入真元险尽平。sān shān fú hǎi yǐ péng yíng,lù rù zhēn yuán xiǎn jǐn píng。 华表千年孤鹤语,人间一梦晚蝉鸣。huá biǎo qiān nián gū hè yǔ,rén jiān yī mèng wǎn chán míng。 将龙逐虎神初王,积火焚心气渐清。jiāng lóng zhú hǔ shén chū wáng,jī huǒ fén xīn qì jiàn qīng。 见说嵩阳有仙客,欲持金简问长生。jiàn shuō sōng yáng yǒu xiān kè,yù chí jīn jiǎn wèn zhǎng shēng。

送进士下第归南海

曹邺

数片红霞映夕阳,揽君衣袂更移觞。shù piàn hóng xiá yìng xī yáng,lǎn jūn yī mèi gèng yí shāng。 行人莫叹碧云晚,上国每年春草芳。xíng rén mò tàn bì yún wǎn,shàng guó měi nián chūn cǎo fāng。 雪过蓝关寒气薄,雁回湘浦怨声长。xuě guò lán guān hán qì báo,yàn huí xiāng pǔ yuàn shēng zhǎng。 应无惆怅沧波远,十二玉楼非我乡。yīng wú chóu chàng cāng bō yuǎn,shí èr yù lóu fēi wǒ xiāng。

旅次岳阳寄京中亲故

曹邺

君山南面浪连天,一客愁心两处悬。jūn shān nán miàn làng lián tiān,yī kè chóu xīn liǎng chù xuán。 身逐片帆归楚泽,魂随流水向秦川。shēn zhú piàn fān guī chǔ zé,hún suí liú shuǐ xiàng qín chuān。 月回浦北千寻雪,树出湖东几点烟。yuè huí pǔ běi qiān xún xuě,shù chū hú dōng jǐ diǎn yān。 更欲登楼向西望,北风催上洞庭船。gèng yù dēng lóu xiàng xī wàng,běi fēng cuī shàng dòng tíng chuán。

碧寻

曹邺

荻花芦叶满溪流,一簇笙歌在水楼。dí huā lú yè mǎn xī liú,yī cù shēng gē zài shuǐ lóu。 金管曲长人尽醉,玉簪恩重独生愁。jīn guǎn qū zhǎng rén jǐn zuì,yù zān ēn zhòng dú shēng chóu。 女萝力弱难逢地,桐树心孤易感秋。nǚ luó lì ruò nán féng dì,tóng shù xīn gū yì gǎn qiū。 莫怪当欢却惆怅,全家欲上五湖舟。mò guài dāng huān què chóu chàng,quán jiā yù shàng wǔ hú zhōu。

送曾德迈归宁宜春

曹邺

湘东山水有清辉,袁水词人得意归。xiāng dōng shān shuǐ yǒu qīng huī,yuán shuǐ cí rén dé yì guī。 几府争驰毛义檄,一乡看侍老莱衣。jǐ fǔ zhēng chí máo yì xí,yī xiāng kàn shì lǎo lái yī。 筵开灞岸临清浅,路去蓝关入翠微。yán kāi bà àn lín qīng qiǎn,lù qù lán guān rù cuì wēi。 想到宜阳更无事,并将欢庆奉庭闱。xiǎng dào yí yáng gèng wú shì,bìng jiāng huān qìng fèng tíng wéi。

四怨三愁五情诗十二首怨其二

曹邺

庭花已结子,岩花犹弄色。tíng huā yǐ jié zi,yán huā yóu nòng sè。 谁令生处远,用尽春风力。shuí lìng shēng chù yuǎn,yòng jǐn chūn fēng lì。

四怨三愁五情诗十二首怨其二

曹邺

手推呕哑车,朝朝暮暮耕。shǒu tuī ǒu yǎ chē,cháo cháo mù mù gēng。 未曾分得谷,空得老农名。wèi céng fēn dé gǔ,kōng dé lǎo nóng míng。

四怨三愁五情诗十二首怨其二

曹邺

东西是长江,南北是官道。dōng xī shì zhǎng jiāng,nán běi shì guān dào。 牛羊不恋山,只恋山中草。niú yáng bù liàn shān,zhǐ liàn shān zhōng cǎo。

四怨三愁五情诗十二首怨其二

曹邺

阿娇生汉宫,西施住南国。ā jiāo shēng hàn gōng,xī shī zhù nán guó。 专房莫相妒,各自有颜色。zhuān fáng mò xiāng dù,gè zì yǒu yán sè。