古诗词

望不来

曹邺

见花忆郎面,常愿花色新。jiàn huā yì láng miàn,cháng yuàn huā sè xīn。 为郎容貌好,难有相似人。wèi láng róng mào hǎo,nán yǒu xiāng shì rén。

官仓鼠

曹邺

官仓老鼠大如斗,见人开仓亦不走。guān cāng lǎo shǔ dà rú dòu,jiàn rén kāi cāng yì bù zǒu。 健儿无粮百姓饥,谁遣朝朝入君口。jiàn ér wú liáng bǎi xìng jī,shuí qiǎn cháo cháo rù jūn kǒu。

登岳阳楼有怀寄座主相公

曹邺

南登岳阳楼,北眺长安道。nán dēng yuè yáng lóu,běi tiào zhǎng ān dào。 不见升平里,千山树如草。bù jiàn shēng píng lǐ,qiān shān shù rú cǎo。 骨肉在南楚,沈忧起常早。gǔ ròu zài nán chǔ,shěn yōu qǐ cháng zǎo。 白社愁成空,秋芜待谁扫。bái shè chóu chéng kōng,qiū wú dài shuí sǎo。 常闻诗人语,西子不宜老。cháng wén shī rén yǔ,xī zi bù yí lǎo。 赖识丹元君,时来语蓬岛。lài shí dān yuán jūn,shí lái yǔ péng dǎo。

将赴天平职书怀寄翰林从兄

曹邺

居处绝人事,门前雀罗施。jū chù jué rén shì,mén qián què luó shī。 谁遣辟书至,仆隶皆展眉。shuí qiǎn pì shū zhì,pū lì jiē zhǎn méi。 匹马渡河洛,西风飘路岐。pǐ mǎ dù hé luò,xī fēng piāo lù qí。 手执王粲笔,闲吟向旌旗。shǒu zhí wáng càn bǐ,xián yín xiàng jīng qí。 香晚翠莲动,吟馀红烛移。xiāng wǎn cuì lián dòng,yín yú hóng zhú yí。 开口啖酒肉,将何报相知。kāi kǒu dàn jiǔ ròu,jiāng hé bào xiāng zhī。 况我魏公子,相愿不相疑。kuàng wǒ wèi gōng zi,xiāng yuàn bù xiāng yí。 岂学官仓鼠,饱食无所为。qǐ xué guān cāng shǔ,bǎo shí wú suǒ wèi。 白露沾碧草,芙蓉落清池。bái lù zhān bì cǎo,fú róng luò qīng chí。 自小不到处,全家忽如归。zì xiǎo bù dào chù,quán jiā hū rú guī。 吾宗处清切,立在白玉墀。wú zōng chù qīng qiè,lì zài bái yù chí。 方得一侍座,单车又星飞。fāng dé yī shì zuò,dān chē yòu xīng fēi。 愿将门底水,永托万顷陂。yuàn jiāng mén dǐ shuǐ,yǒng tuō wàn qǐng bēi。

贺雪寄本府尚书

曹邺

雨雪不顺时,阴阳失明晦。yǔ xuě bù shùn shí,yīn yáng shī míng huì。 麦根半成土,农夫泣相对。mài gēn bàn chéng tǔ,nóng fū qì xiāng duì。 我公诚诉天,天地忽已泰。wǒ gōng chéng sù tiān,tiān dì hū yǐ tài。 长飙卷白云,散落群峰外。zhǎng biāo juǎn bái yún,sàn luò qún fēng wài。 拂砌花影明,交宫鹤翎碎。fú qì huā yǐng míng,jiāo gōng hè líng suì。 宿鸟晨不飞,犹疑月光在。sù niǎo chén bù fēi,yóu yí yuè guāng zài。 碧树香尽发,蠹虫声渐退。bì shù xiāng jǐn fā,dù chóng shēng jiàn tuì。 有客怀兔园,吟诗绕城内。yǒu kè huái tù yuán,yín shī rào chéng nèi。

去不返

曹邺

寒女不自知,嫁为公子妻。hán nǚ bù zì zhī,jià wèi gōng zi qī。 亲情未识面,明日便东西。qīn qíng wèi shí miàn,míng rì biàn dōng xī。 但得上马了,一去头不回。dàn dé shàng mǎ le,yī qù tóu bù huí。 双轮如鸟飞,影尽东南街。shuāng lún rú niǎo fēi,yǐng jǐn dōng nán jiē。 九重十二门,一门四扇开。jiǔ zhòng shí èr mén,yī mén sì shàn kāi。 君从此路去,妾向此路啼。jūn cóng cǐ lù qù,qiè xiàng cǐ lù tí。 但得见君面,不辞插荆钗。dàn dé jiàn jūn miàn,bù cí chā jīng chāi。

送厉图南下第归澧州

曹邺

当春人尽归,我独无归计。dāng chūn rén jǐn guī,wǒ dú wú guī jì。 送君自多感,不是缘下第。sòng jūn zì duō gǎn,bù shì yuán xià dì。 君看山上草,尽有干云势。jūn kàn shān shàng cǎo,jǐn yǒu gàn yún shì。 结根既不然,何必更掩袂。jié gēn jì bù rán,hé bì gèng yǎn mèi。 澧水鲈鱼贱,荆门杨柳细。lǐ shuǐ lú yú jiàn,jīng mén yáng liǔ xì。 勿为阳艳留,此处有月桂。wù wèi yáng yàn liú,cǐ chù yǒu yuè guì。 言毕尊未干,十二门欲闭。yán bì zūn wèi gàn,shí èr mén yù bì。 伫立望不见,登高更流涕。zhù lì wàng bù jiàn,dēng gāo gèng liú tì。 吟君别我诗,怅望水烟际。yín jūn bié wǒ shī,chàng wàng shuǐ yān jì。

思不见

曹邺

但见出门踪,不见入门迹。dàn jiàn chū mén zōng,bù jiàn rù mén jì。 却笑山头女,无端化为石。què xiào shān tóu nǚ,wú duān huà wèi shí。

和潘安仁金谷集

曹邺

太守龙为马,将军金作车。tài shǒu lóng wèi mǎ,jiāng jūn jīn zuò chē。 香飘十里风,风下绿珠歌。xiāng piāo shí lǐ fēng,fēng xià lǜ zhū gē。 莫怪坐上客,叹君庭前花。mò guài zuò shàng kè,tàn jūn tíng qián huā。 明朝此池馆,不是石崇家。míng cháo cǐ chí guǎn,bù shì shí chóng jiā。

不可见

曹邺

常闻贫贱夫,头白终相待。cháng wén pín jiàn fū,tóu bái zhōng xiāng dài。 自从嫁黔娄,终岁长不在。zì cóng jià qián lóu,zhōng suì zhǎng bù zài。 君梦有双影,妾梦空四邻。jūn mèng yǒu shuāng yǐng,qiè mèng kōng sì lín。 常思劲北风,吹折双车轮。cháng sī jìn běi fēng,chuī zhé shuāng chē lún。

秦后作

曹邺

大道不居谦,八荒安苟得。dà dào bù jū qiān,bā huāng ān gǒu dé。 木中不生火,高殿祸顷刻。mù zhōng bù shēng huǒ,gāo diàn huò qǐng kè。 谁将白帝子,践我礼义域。shuí jiāng bái dì zi,jiàn wǒ lǐ yì yù。 空持拔山志,欲夺天地德。kōng chí bá shān zhì,yù duó tiān dì dé。 轵道人不回,壮士断消息。zhǐ dào rén bù huí,zhuàng shì duàn xiāo xī。 父母骨成薪,虫蛇自相食。fù mǔ gǔ chéng xīn,chóng shé zì xiāng shí。 鼎乱阴阳疑,战尽鬼神力。dǐng luàn yīn yáng yí,zhàn jǐn guǐ shén lì。 东郊龙见血,九土玄黄色。dōng jiāo lóng jiàn xuè,jiǔ tǔ xuán huáng sè。 鼙鼓裂二景,妖星动中国。pí gǔ liè èr jǐng,yāo xīng dòng zhōng guó。 圆丘无日月,旷野失南北。yuán qiū wú rì yuè,kuàng yě shī nán běi。 徒流杀人血,神器终不忒。tú liú shā rén xuè,shén qì zhōng bù tè。 一马渡空江,始知贤者贼。yī mǎ dù kōng jiāng,shǐ zhī xián zhě zéi。

薄命妾

曹邺

薄命常恻恻,出门见南北。báo mìng cháng cè cè,chū mén jiàn nán běi。 刘郎马蹄疾,何处去不得?liú láng mǎ tí jí,hé chù qù bù dé? 泪珠不可收,虫丝不可织。lèi zhū bù kě shōu,chóng sī bù kě zhī。 知君绿桑下,更有新相识。zhī jūn lǜ sāng xià,gèng yǒu xīn xiāng shí。

放歌行

曹邺

莫唱放歌行,此歌临楚水。mò chàng fàng gē xíng,cǐ gē lín chǔ shuǐ。 人皆恶此声,唱者终不已。rén jiē è cǐ shēng,chàng zhě zhōng bù yǐ。 三闾有何罪,不向枕上死。sān lǘ yǒu hé zuì,bù xiàng zhěn shàng sǐ。

江西送人

曹邺

八月江上楼,西风令人愁。bā yuè jiāng shàng lóu,xī fēng lìng rén chóu。 携酒楼上别,尽见四山秋。xié jiǔ lóu shàng bié,jǐn jiàn sì shān qiū。 但愁今日知,莫作他时疑。dàn chóu jīn rì zhī,mò zuò tā shí yí。 郎本不住此,无人泣望归。láng běn bù zhù cǐ,wú rén qì wàng guī。 何水不生波,何木不改柯。hé shuǐ bù shēng bō,hé mù bù gǎi kē。 遥知明日恨,不如今日多。yáo zhī míng rì hèn,bù rú jīn rì duō。 将心速投人,路远人如何。jiāng xīn sù tóu rén,lù yuǎn rén rú hé。

始皇陵下作

曹邺

千金买鱼灯,泉下照狐兔。qiān jīn mǎi yú dēng,quán xià zhào hú tù。 行人上陵过,却吊扶苏墓。xíng rén shàng líng guò,què diào fú sū mù。 累累圹中物,多于养生具。lèi lèi kuàng zhōng wù,duō yú yǎng shēng jù。 若使山可移,应将秦国去。ruò shǐ shān kě yí,yīng jiāng qín guó qù。 舜殁虽在前,今犹未封树。shùn mò suī zài qián,jīn yóu wèi fēng shù。

洛原西望

曹邺

筑城畏不坚,城坚心自毁。zhù chéng wèi bù jiān,chéng jiān xīn zì huǐ。 秦树满平原,秦人不居此。qín shù mǎn píng yuán,qín rén bù jū cǐ。 犹为泣路者,无力报天子。yóu wèi qì lù zhě,wú lì bào tiān zi。

赵城怀古

曹邺

邯郸旧公子,骑马又鸣珂。hán dān jiù gōng zi,qí mǎ yòu míng kē。 手挥白玉鞭,不避五侯车。shǒu huī bái yù biān,bù bì wǔ hóu chē。 闲愁春日短,沽酒入倡家。xián chóu chūn rì duǎn,gū jiǔ rù chàng jiā。 一笑千万金,醉中赠秦娥。yī xiào qiān wàn jīn,zuì zhōng zèng qín é。 如今高原上,树树白杨花。rú jīn gāo yuán shàng,shù shù bái yáng huā。

代班姬

曹邺

宠极多妒容,乘车上金阶。chǒng jí duō dù róng,chéng chē shàng jīn jiē。 歘然赵飞燕,不语到日西。chuā rán zhào fēi yàn,bù yǔ dào rì xī。 手把菖蒲花,君王唤不来。shǒu bǎ chāng pú huā,jūn wáng huàn bù lái。 常嫌鬓蝉重,乞人白玉钗。cháng xián bìn chán zhòng,qǐ rén bái yù chāi。 君心无定波,咫尺流不回。jūn xīn wú dìng bō,zhǐ chǐ liú bù huí。 后宫门不掩,每夜黄鸟啼。hòu gōng mén bù yǎn,měi yè huáng niǎo tí。 买得千金赋,花颜已如灰。mǎi dé qiān jīn fù,huā yán yǐ rú huī。

庭草

曹邺

庭草根自浅,造化无遗功。tíng cǎo gēn zì qiǎn,zào huà wú yí gōng。 低回一寸心,不敢怨春风。dī huí yī cùn xīn,bù gǎn yuàn chūn fēng。

对酒

曹邺

爱酒知是僻,难与性相舍。ài jiǔ zhī shì pì,nán yǔ xìng xiāng shě。 未必独醒人,便是不饮者。wèi bì dú xǐng rén,biàn shì bù yǐn zhě。 晚岁无此物,何由住田野。wǎn suì wú cǐ wù,hé yóu zhù tián yě。