古诗词

春秋战国门师旷

周昙

老能劝学照馀生,似夜随灯到处明。lǎo néng quàn xué zhào yú shēng,shì yè suí dēng dào chù míng。 往行前言如不见,暗中无烛若为行。wǎng xíng qián yán rú bù jiàn,àn zhōng wú zhú ruò wèi xíng。

春秋战国门智伯

周昙

三国连兵敌就擒,晋阳城下碧波深。sān guó lián bīng dí jiù qín,jìn yáng chéng xià bì bō shēn。 风涛撼处看沈赵,舟楫不从翻自沈。fēng tāo hàn chù kàn shěn zhào,zhōu jí bù cóng fān zì shěn。

春秋战国门再吟

周昙

攻城来下惜先分,一旦家邦属四邻。gōng chéng lái xià xī xiān fēn,yī dàn jiā bāng shǔ sì lín。 徒逞威强称智伯,不知权变是愚人。tú chěng wēi qiáng chēng zhì bó,bù zhī quán biàn shì yú rén。

春秋战国门襄子

周昙

君子常闻不迫危,城崩何用急重围。jūn zi cháng wén bù pò wēi,chéng bēng hé yòng jí zhòng wéi。 叛亡能退修文德,果见中牟以义归。pàn wáng néng tuì xiū wén dé,guǒ jiàn zhōng móu yǐ yì guī。

春秋战国门杨回

周昙

三逐乡闾五去君,莫知何地可容身。sān zhú xiāng lǘ wǔ qù jūn,mò zhī hé dì kě róng shēn。 杨回不是逢英鉴,白首无成一旅人。yáng huí bù shì féng yīng jiàn,bái shǒu wú chéng yī lǚ rén。

春秋战国门颜回

周昙

陋巷箪瓢困有年,是时端木饫腥膻。lòu xiàng dān piáo kùn yǒu nián,shì shí duān mù yù xīng shān。 宣尼行教何形迹,不肯分甘救子渊。xuān ní xíng jiào hé xíng jì,bù kěn fēn gān jiù zi yuān。

春秋战国门子贡

周昙

救鲁亡吴事可伤,谁令利口说田常。jiù lǔ wáng wú shì kě shāng,shuí lìng lì kǒu shuō tián cháng。 吴亡必定由端木,鲁亦宜其运不长。wú wáng bì dìng yóu duān mù,lǔ yì yí qí yùn bù zhǎng。

春秋战国门再吟

周昙

一言能使定安危,安己危人是所宜。yī yán néng shǐ dìng ān wēi,ān jǐ wēi rén shì suǒ yí。 仁义不思垂教化,背恩亡德岂儒为。rén yì bù sī chuí jiào huà,bèi ēn wáng dé qǐ rú wèi。

春秋战国门郑相

周昙

郑相清贤慎有馀,好鱼鱼至竟何如。zhèng xiāng qīng xián shèn yǒu yú,hǎo yú yú zhì jìng hé rú。 退鱼留得终身禄,禄在何忧不得鱼。tuì yú liú dé zhōng shēn lù,lù zài hé yōu bù dé yú。

春秋战国门子产

周昙

为政何门是化源,宽仁高下保安全。wèi zhèng hé mén shì huà yuán,kuān rén gāo xià bǎo ān quán。 如嫌水德人多狎,拯溺宜将猛济宽。rú xián shuǐ dé rén duō xiá,zhěng nì yí jiāng měng jì kuān。

春秋战国门管仲

周昙

美酒浓馨客要沽,门深谁敢强提壶。měi jiǔ nóng xīn kè yào gū,mén shēn shuí gǎn qiáng tí hú。 苟非贤主询贤士,肯信沽人畏子獹。gǒu fēi xián zhǔ xún xián shì,kěn xìn gū rén wèi zi lú。

春秋战国门再吟

周昙

社鼠穿墙巧庇身,何由攻灌若为熏。shè shǔ chuān qiáng qiǎo bì shēn,hé yóu gōng guàn ruò wèi xūn。 能知窟穴依形势,不听谗邪是圣君。néng zhī kū xué yī xíng shì,bù tīng chán xié shì shèng jūn。

春秋战国门范蠡

周昙

西子能令转嫁吴,会稽知尔啄姑苏。xī zi néng lìng zhuǎn jià wú,huì jī zhī ěr zhuó gū sū。 迹高尘外功成处,一叶翩翩在五湖。jì gāo chén wài gōng chéng chù,yī yè piān piān zài wǔ hú。

春秋战国门屈原

周昙

满朝皆醉不容醒,众浊如何拟独清。mǎn cháo jiē zuì bù róng xǐng,zhòng zhuó rú hé nǐ dú qīng。 江上流人真浪死,谁知浸润误深诚。jiāng shàng liú rén zhēn làng sǐ,shuí zhī jìn rùn wù shēn chéng。

春秋战国门黄歇

周昙

春申随质若王图,为主轻生大丈夫。chūn shēn suí zhì ruò wáng tú,wèi zhǔ qīng shēng dà zhàng fū。 女子异心安足听,功成何更用阴谟。nǚ zi yì xīn ān zú tīng,gōng chéng hé gèng yòng yīn mó。

春秋战国门王后

周昙

连环要解解非难,忽碎瑶阶一旦间。lián huán yào jiě jiě fēi nán,hū suì yáo jiē yī dàn jiān。 两国相持兵不解,会应俱碎似连环。liǎng guó xiāng chí bīng bù jiě,huì yīng jù suì shì lián huán。

春秋战国门樊姬

周昙

侧影频移未退朝,喜逢贤相日从高。cè yǐng pín yí wèi tuì cháo,xǐ féng xián xiāng rì cóng gāo。 当时不有樊姬问,令尹何由进叔敖。dāng shí bù yǒu fán jī wèn,lìng yǐn hé yóu jìn shū áo。

春秋战国门齐桓公

周昙

三往何劳万乘君,五来方见一微臣。sān wǎng hé láo wàn chéng jūn,wǔ lái fāng jiàn yī wēi chén。 微臣傲爵能轻主,霸主如何敢傲人。wēi chén ào jué néng qīng zhǔ,bà zhǔ rú hé gǎn ào rén。

春秋战国门中山君

周昙

敌临烹子一何庸,激怒来军速自攻。dí lín pēng zi yī hé yōng,jī nù lái jūn sù zì gōng。 结怨岂思围不解,愚谋多以杀为雄。jié yuàn qǐ sī wéi bù jiě,yú móu duō yǐ shā wèi xióng。

春秋战国门赵简子

周昙

简子雄心蓄霸机,贤愚聊欲试诸儿。jiǎn zi xióng xīn xù bà jī,xián yú liáo yù shì zhū ér。 假言藏宝非真宝,不是生知焉得知。jiǎ yán cáng bǎo fēi zhēn bǎo,bù shì shēng zhī yān dé zhī。