古诗词

前汉门再吟

周昙

重赋严刑作祸胎,岂知由此乱离媒。zhòng fù yán xíng zuò huò tāi,qǐ zhī yóu cǐ luàn lí méi。 家传揖让亦难济,况是身从倾篡来。jiā chuán yī ràng yì nán jì,kuàng shì shēn cóng qīng cuàn lái。

前汉门又吟

周昙

铜马朱眉满四方,总缘居摄乱天常。tóng mǎ zhū méi mǎn sì fāng,zǒng yuán jū shè luàn tiān cháng。 因君多少布衣士,不是公卿即帝王。yīn jūn duō shǎo bù yī shì,bù shì gōng qīng jí dì wáng。

前汉门毛延寿

周昙

不拔金钗赂汉臣,徒嗟玉艳委胡尘。bù bá jīn chāi lù hàn chén,tú jiē yù yàn wěi hú chén。 能知货贿移妍丑,岂独丹青画美人。néng zhī huò huì yí yán chǒu,qǐ dú dān qīng huà měi rén。

前汉门刘圣公

周昙

不纳良谋刘演言,胡为衔璧向崇宣。bù nà liáng móu liú yǎn yán,hú wèi xián bì xiàng chóng xuān。 伤哉乱帝途穷处,何必当时谮福先。shāng zāi luàn dì tú qióng chù,hé bì dāng shí zèn fú xiān。

前汉门樊崇徐宣

周昙

庸中佼佼铁铮铮,百万长驱入帝京。yōng zhōng jiǎo jiǎo tiě zhēng zhēng,bǎi wàn zhǎng qū rù dì jīng。 首事纵隳三善在,归仁何虑不全生。shǒu shì zòng huī sān shàn zài,guī rén hé lǜ bù quán shēng。

前汉门僭号公孙述

周昙

剑蜀金汤孰敢争,子阳才业匪雄英。jiàn shǔ jīn tāng shú gǎn zhēng,zi yáng cái yè fěi xióng yīng。 方知在德不在险,危栈何曾阻汉兵。fāng zhī zài dé bù zài xiǎn,wēi zhàn hé céng zǔ hàn bīng。

后汉门光武

周昙

成败非儒孰可量,儒生何指指萧王。chéng bài fēi rú shú kě liàng,rú shēng hé zhǐ zhǐ xiāo wáng。 萧王得众能宽裕,吴汉归来帝业昌。xiāo wáng dé zhòng néng kuān yù,wú hàn guī lái dì yè chāng。

后汉门明帝

周昙

朝臣咸佞孰知非,张佚公忠语独奇。cháo chén xián nìng shú zhī fēi,zhāng yì gōng zhōng yǔ dú qí。 博士一言除太傅,谥为明帝信其宜。bó shì yī yán chú tài fù,shì wèi míng dì xìn qí yí。

后汉门桓帝

周昙

能嫌跋扈斩梁王,宁便荣枯信段张。néng xián bá hù zhǎn liáng wáng,níng biàn róng kū xìn duàn zhāng。 襄楷忠言谁佞惑,忍教奸祸起萧墙。xiāng kǎi zhōng yán shuí nìng huò,rěn jiào jiān huò qǐ xiāo qiáng。

后汉门灵帝

周昙

榜悬金价鬻官荣,千万为公五百卿。bǎng xuán jīn jià yù guān róng,qiān wàn wèi gōng wǔ bǎi qīng。 公瑾孔明穷退者,安知高卧遇雄英。gōng jǐn kǒng míng qióng tuì zhě,ān zhī gāo wò yù xióng yīng。

后汉门废帝

周昙

乱兵如猬走王师,社稷颠危孰为持。luàn bīng rú wèi zǒu wáng shī,shè jì diān wēi shú wèi chí。 夜逐萤光寻道路,汉家天子步归时。yè zhú yíng guāng xún dào lù,hàn jiā tiān zi bù guī shí。

后汉门献帝

周昙

只为曹侯数贵人,普天黔首尽黄巾。zhǐ wèi cáo hóu shù guì rén,pǔ tiān qián shǒu jǐn huáng jīn。 汉灵早听侍中谏,安得献生称不辰。hàn líng zǎo tīng shì zhōng jiàn,ān dé xiàn shēng chēng bù chén。

后汉门再吟

周昙

咸怨刑科有党偏,耕夫无不事戎旃。xián yuàn xíng kē yǒu dǎng piān,gēng fū wú bù shì róng zhān。 是时老幼饥号处,一斛黄禾五百千。shì shí lǎo yòu jī hào chù,yī hú huáng hé wǔ bǎi qiān。

后汉门子密

周昙

子密封侯岂所宜,能高德义必无为。zi mì fēng hóu qǐ suǒ yí,néng gāo dé yì bì wú wèi。 当时若缚还彭氏,率土何忧不自归。dāng shí ruò fù hái péng shì,lǜ tǔ hé yōu bù zì guī。

后汉门羊续

周昙

鱼悬洁白振清风,禄散亲宾岁自穷。yú xuán jié bái zhèn qīng fēng,lù sàn qīn bīn suì zì qióng。 单席寒厅惭使者,葛衣何以至三公。dān xí hán tīng cán shǐ zhě,gé yī hé yǐ zhì sān gōng。

后汉门杨震

周昙

为国推贤匪惠私,十金为报遽相危。wèi guó tuī xián fěi huì sī,shí jīn wèi bào jù xiāng wēi。 无言暗室何人见,咫尺斯须已四知。wú yán àn shì hé rén jiàn,zhǐ chǐ sī xū yǐ sì zhī。

后汉门赵孝

周昙

绿林清旦正朝饥,岂计行人瘦与肥。lǜ lín qīng dàn zhèng cháo jī,qǐ jì xíng rén shòu yǔ féi。 为感在原哀叫切,鹡鸰休报听双飞。wèi gǎn zài yuán āi jiào qiè,jí líng xiū bào tīng shuāng fēi。

后汉门马后

周昙

粗衣闲寂阅群书,荐达嫔妃广帝居。cū yī xián jì yuè qún shū,jiàn dá pín fēi guǎng dì jū。 再实伤根嫌贵宠,惠慈劳悴育皇储。zài shí shāng gēn xián guì chǒng,huì cí láo cuì yù huáng chǔ。

后汉门魏博妻

周昙

萝挂青松是所依,松凋萝更改何枝。luó guà qīng sōng shì suǒ yī,sōng diāo luó gèng gǎi hé zhī。 操刀必割腕可断,磐石徒坚心不移。cāo dāo bì gē wàn kě duàn,pán shí tú jiān xīn bù yí。

后汉门曹娥

周昙

心摧目断哭江濆,窥浪无踪日又昏。xīn cuī mù duàn kū jiāng fén,kuī làng wú zōng rì yòu hūn。 不入重泉寻水底,此生安得见沈魂。bù rù zhòng quán xún shuǐ dǐ,cǐ shēng ān dé jiàn shěn hún。