古诗词

和主司王起

樊骧

满朝簪发半门生,又见新书甲乙名。mǎn cháo zān fā bàn mén shēng,yòu jiàn xīn shū jiǎ yǐ míng。 孤进自今开道路,至公依旧振寰瀛。gū jìn zì jīn kāi dào lù,zhì gōng yī jiù zhèn huán yíng。 云飞太华清词著,花发长安白屋荣。yún fēi tài huá qīng cí zhù,huā fā zhǎng ān bái wū róng。 忝受恩光同上客,惟将报德是经营。tiǎn shòu ēn guāng tóng shàng kè,wéi jiāng bào dé shì jīng yíng。

书殿赐宴应制

徐安贞

校文常近日,赐宴忽升天。xiào wén cháng jìn rì,cì yàn hū shēng tiān。 酒正传杯至,饔人捧案前。jiǔ zhèng chuán bēi zhì,yōng rén pěng àn qián。 玉阶鸣溜水,清阁引归烟。yù jiē míng liū shuǐ,qīng gé yǐn guī yān。 共惜芸香暮,春风几万年。gòng xī yún xiāng mù,chūn fēng jǐ wàn nián。

从驾温泉宫

徐安贞

神女调温液,年年待圣人。shén nǚ diào wēn yè,nián nián dài shèng rén。 试开临水殿,来洗属车尘。shì kāi lín shuǐ diàn,lái xǐ shǔ chē chén。 暖气随明主,恩波浃近臣。nuǎn qì suí míng zhǔ,ēn bō jiā jìn chén。 灵威自无极,从此献千春。líng wēi zì wú jí,cóng cǐ xiàn qiān chūn。

送吕向补阙西岳勒碑

徐安贞

圣作西山颂,君其出使年。shèng zuò xī shān sòng,jūn qí chū shǐ nián。 勒碑悬日月,驱传接云烟。lēi bēi xuán rì yuè,qū chuán jiē yún yān。 寒尽函关路,春归洛水边。hán jǐn hán guān lù,chūn guī luò shuǐ biān。 别离能几许,朝暮玉墀前。bié lí néng jǐ xǔ,cháo mù yù chí qián。

送丹阳采访

徐安贞

郡县分南国,皇华出圣朝。jùn xiàn fēn nán guó,huáng huá chū shèng cháo。 为怜乡棹近,不道使车遥。wèi lián xiāng zhào jìn,bù dào shǐ chē yáo。 旧俗吴三让,遗风汉六条。jiù sú wú sān ràng,yí fēng hàn liù tiáo。 愿言除疾苦,天子听歌谣。yuàn yán chú jí kǔ,tiān zi tīng gē yáo。

送王判官

徐安贞

明月开三峡,花源出五溪。míng yuè kāi sān xiá,huā yuán chū wǔ xī。 城池青壁里,烟火绿林西。chéng chí qīng bì lǐ,yān huǒ lǜ lín xī。 不畏王程促,惟愁仙路迷。bù wèi wáng chéng cù,wéi chóu xiān lù mí。 巴东下归棹,莫待夜猿啼。bā dōng xià guī zhào,mò dài yè yuán tí。

题襄阳图

徐安贞

画得襄阳郡,依然见昔游。huà dé xiāng yáng jùn,yī rán jiàn xī yóu。 岘山思驻马,汉水忆回舟。xiàn shān sī zhù mǎ,hàn shuǐ yì huí zhōu。 丹壑常含霁,青林不换秋。dān hè cháng hán jì,qīng lín bù huàn qiū。 图书空咫尺,千里意悠悠。tú shū kōng zhǐ chǐ,qiān lǐ yì yōu yōu。

程将军夫人挽诗

徐安贞

琴瑟调双凤,和鸣不独飞。qín sè diào shuāng fèng,hé míng bù dú fēi。 正歌春可乐,行泣露先晞。zhèng gē chūn kě lè,xíng qì lù xiān xī。 环佩声犹在,房栊梦不归。huán pèi shēng yóu zài,fáng lóng mèng bù guī。 将军休沐日,谁劝著新衣。jiāng jūn xiū mù rì,shuí quàn zhù xīn yī。

奉和喜雪应制

徐安贞

两宫斋祭近登临,雨雪纷纷天昼阴。liǎng gōng zhāi jì jìn dēng lín,yǔ xuě fēn fēn tiān zhòu yīn。 只为经寒无瑞色,顿教正月满春林。zhǐ wèi jīng hán wú ruì sè,dùn jiào zhèng yuè mǎn chūn lín。 蓬莱北上旌门暗,花萼南归马迹深。péng lái běi shàng jīng mén àn,huā è nán guī mǎ jì shēn。 自有三农歌帝力,还将万庾答尧心。zì yǒu sān nóng gē dì lì,hái jiāng wàn yǔ dá yáo xīn。

闻邻家理筝

徐安贞

北斗横天夜欲阑,愁人倚月思无端。běi dòu héng tiān yè yù lán,chóu rén yǐ yuè sī wú duān。 忽闻画阁秦筝逸,知是邻家赵女弹。hū wén huà gé qín zhēng yì,zhī shì lín jiā zhào nǚ dàn。 曲成虚忆青蛾敛,调急遥怜玉指寒。qū chéng xū yì qīng é liǎn,diào jí yáo lián yù zhǐ hán。 银锁重关听未辟,不如眠去梦中看。yín suǒ zhòng guān tīng wèi pì,bù rú mián qù mèng zhōng kàn。

奉和圣制早度蒲津关

徐安贞

仙掌临秦甸,虹桥辟晋关。xiān zhǎng lín qín diān,hóng qiáo pì jìn guān。 两都分地险,一曲度河湾。liǎng dōu fēn dì xiǎn,yī qū dù hé wān。 路得津门要,时称古戍闲。lù dé jīn mén yào,shí chēng gǔ shù xián。 城花春正发,岸柳曙堪攀。chéng huā chūn zhèng fā,àn liǔ shǔ kān pān。 后乘犹临水,前旌欲换山。hòu chéng yóu lín shuǐ,qián jīng yù huàn shān。 长安回望日,宸御六龙还。zhǎng ān huí wàng rì,chén yù liù lóng hái。

奉和圣制答二相出雀鼠谷

徐安贞

两臣初入梦,二月扈巡边。liǎng chén chū rù mèng,èr yuè hù xún biān。 涧北寒犹在,山南春半传。jiàn běi hán yóu zài,shān nán chūn bàn chuán。 颂声先奉御,辰象复回天。sòng shēng xiān fèng yù,chén xiàng fù huí tiān。 云日明千里,旌旗照一川。yún rì míng qiān lǐ,jīng qí zhào yī chuān。 柳阴低辇路,草色变新田。liǔ yīn dī niǎn lù,cǎo sè biàn xīn tián。 还望汾阳近,宸游自窅然。hái wàng fén yáng jìn,chén yóu zì yǎo rán。

赠韩定辞

马彧

燧林芳草绵绵思,尽日相携陟丽谯。suì lín fāng cǎo mián mián sī,jǐn rì xiāng xié zhì lì qiáo。 别后巏嵍山上望,羡君时复见王乔。bié hòu quán wù shān shàng wàng,xiàn jūn shí fù jiàn wáng qiáo。

送最澄上人还日本国

崔谟

一叶来自东,路在沧溟中。yī yè lái zì dōng,lù zài cāng míng zhōng。 远思日边国,却逐波上国。yuǎn sī rì biān guó,què zhú bō shàng guó。 问法言语异,传经文字同。wèn fǎ yán yǔ yì,chuán jīng wén zì tóng。 何当至本处,定作玄门宗。hé dāng zhì běn chù,dìng zuò xuán mén zōng。

送最澄上人还日本国

行满

异域乡音别,观心法性同。yì yù xiāng yīn bié,guān xīn fǎ xìng tóng。 来时求半偈,去罢悟真空。lái shí qiú bàn jì,qù bà wù zhēn kōng。 贝叶翻经疏,归程大海东。bèi yè fān jīng shū,guī chéng dà hǎi dōng。 何当到本国,继踵大师风。hé dāng dào běn guó,jì zhǒng dà shī fēng。

嘲赵谦光

贺遂涉

员外由来美,郎中望亦优。yuán wài yóu lái měi,láng zhōng wàng yì yōu。 宁知粉署里,翻作土山头。níng zhī fěn shǔ lǐ,fān zuò tǔ shān tóu。

卫叔卿不宾汉武帝

李翔

銮殿仙卿顿紫云,武皇非意欲相臣。luán diàn xiān qīng dùn zǐ yún,wǔ huáng fēi yì yù xiāng chén。 便回太华三峰路,不喜咸阳万乘春。biàn huí tài huá sān fēng lù,bù xǐ xián yáng wàn chéng chūn。 涉险漫劳中禁使,投壶多是上清人。shè xiǎn màn láo zhōng jìn shǐ,tóu hú duō shì shàng qīng rén。 犹教度世依方术,莫恋浮荣误尔身。yóu jiào dù shì yī fāng shù,mò liàn fú róng wù ěr shēn。

马明生遇王婉罗

李翔

彻骨金疮分已休,谢神妃护到灵丘。chè gǔ jīn chuāng fēn yǐ xiū,xiè shén fēi hù dào líng qiū。 供承洞府知何地,洒扫云房不记秋。gōng chéng dòng fǔ zhī hé dì,sǎ sǎo yún fáng bù jì qiū。 金锁玉函虽照耀,宝书真篆敢窥求。jīn suǒ yù hán suī zhào yào,bǎo shū zhēn zhuàn gǎn kuī qiú。 龙胎未肯传初学,又逐安期万里游。lóng tāi wèi kěn chuán chū xué,yòu zhú ān qī wàn lǐ yóu。

冯双礼珠弹云璈以答歌

李翔

王母词终荐碧桃,答歌仙子奏云璈。wáng mǔ cí zhōng jiàn bì táo,dá gē xiān zi zòu yún áo。 调凌空洞音初起,曲丽钧天韵更高。diào líng kōng dòng yīn chū qǐ,qū lì jūn tiān yùn gèng gāo。 霞断已翔烟际鹤,风生欲抃海心鳌。xiá duàn yǐ xiáng yān jì hè,fēng shēng yù biàn hǎi xīn áo。 瑶池侍女争回首,无限琅英坠节毛。yáo chí shì nǚ zhēng huí shǒu,wú xiàn láng yīng zhuì jié máo。

石鹤

李翔

白石孤标逸鹤形,古人随类巧安名。bái shí gū biāo yì hè xíng,gǔ rén suí lèi qiǎo ān míng。 岩花落处见朱顶,夜雨来时闻唳声。yán huā luò chù jiàn zhū dǐng,yè yǔ lái shí wén lì shēng。 辽海未曾重寄语,缑山今更请宽程。liáo hǎi wèi céng zhòng jì yǔ,gōu shān jīn gèng qǐng kuān chéng。 若教卫懿如今在,也遣轩车到此迎。ruò jiào wèi yì rú jīn zài,yě qiǎn xuān chē dào cǐ yíng。