古诗词

陈姚察

孙元晏

曾佐徐陵向北游,剖陈疑事动名流。céng zuǒ xú líng xiàng běi yóu,pōu chén yí shì dòng míng liú。 却归掌选清何甚,一匹花綀不肯收。què guī zhǎng xuǎn qīng hé shén,yī pǐ huā shū bù kěn shōu。

陈宣帝伤将卒

孙元晏

前后兵师战胜回,百馀城垒尽归来。qián hòu bīng shī zhàn shèng huí,bǎi yú chéng lěi jǐn guī lái。 当时将卒应知感,况得君王为举哀。dāng shí jiāng zú yīng zhī gǎn,kuàng dé jūn wáng wèi jǔ āi。

陈临春阁

孙元晏

临春高阁上侵云,风起香飘数里闻。lín chūn gāo gé shàng qīn yún,fēng qǐ xiāng piāo shù lǐ wén。 自是君王正沉醉,岂知消息报隋军。zì shì jūn wáng zhèng chén zuì,qǐ zhī xiāo xī bào suí jūn。

陈结绮阁

孙元晏

结绮高宜眺海涯,上凌丹汉拂云霞。jié qǐ gāo yí tiào hǎi yá,shàng líng dān hàn fú yún xiá。 一千朱翠同居此,争奈恩多属丽华。yī qiān zhū cuì tóng jū cǐ,zhēng nài ēn duō shǔ lì huá。

陈三阁

孙元晏

三阁相通绮宴开,数千朱翠绕周回。sān gé xiāng tōng qǐ yàn kāi,shù qiān zhū cuì rào zhōu huí。 只知断送君王醉,不道韩擒已到来。zhǐ zhī duàn sòng jūn wáng zuì,bù dào hán qín yǐ dào lái。

陈狎客

孙元晏

八宫妃尽赋篇章,风揭歌声锦绣香。bā gōng fēi jǐn fù piān zhāng,fēng jiē gē shēng jǐn xiù xiāng。 选得十人为狎客,有谁能解谏君王。xuǎn dé shí rén wèi xiá kè,yǒu shuí néng jiě jiàn jūn wáng。

陈淮水

孙元晏

文物衣冠尽入秦,六朝繁盛忽埃尘。wén wù yī guān jǐn rù qín,liù cháo fán shèng hū āi chén。 自从淮水乾枯后,不见王家更有人。zì cóng huái shuǐ qián kū hòu,bù jiàn wáng jiā gèng yǒu rén。

陈江令宅

孙元晏

不向南朝立谏名,旧居基在事分明。bù xiàng nán cháo lì jiàn míng,jiù jū jī zài shì fēn míng。 令人惆怅江中令,只作篇章过一生。lìng rén chóu chàng jiāng zhōng lìng,zhǐ zuò piān zhāng guò yī shēng。

陈后庭舞

孙元晏

嬿婉回风态若飞,丽华翘袖玉为姿。yàn wǎn huí fēng tài ruò fēi,lì huá qiào xiù yù wèi zī。 后庭一曲从教舞,舞破江山君未知。hòu tíng yī qū cóng jiào wǔ,wǔ pò jiāng shān jūn wèi zhī。

陈望仙阁

孙元晏

多少沈檀结筑成,望仙为号倚青冥。duō shǎo shěn tán jié zhù chéng,wàng xiān wèi hào yǐ qīng míng。 不知孔氏何形状,醉得君主不解醒。bù zhī kǒng shì hé xíng zhuàng,zuì dé jūn zhǔ bù jiě xǐng。

喜杜荀鹤及第

李昭象

深岩贫复病,榜到见君名。shēn yán pín fù bìng,bǎng dào jiàn jūn míng。 贫病浑如失,山川顿觉清。pín bìng hún rú shī,shān chuān dùn jué qīng。 一春新酒兴,四海旧诗声。yī chūn xīn jiǔ xīng,sì hǎi jiù shī shēng。 日使能吟者,西来步步轻。rì shǐ néng yín zhě,xī lái bù bù qīng。

赴举出山留寄山居郑参军

李昭象

还如费冠卿,向此振高名。hái rú fèi guān qīng,xiàng cǐ zhèn gāo míng。 肯羡鱼须美,长夸鹤氅轻。kěn xiàn yú xū měi,zhǎng kuā hè chǎng qīng。 理琴寒指倦,试药黑髭生。lǐ qín hán zhǐ juàn,shì yào hēi zī shēng。 时泰难云卧,随看急诏行。shí tài nán yún wò,suí kàn jí zhào xíng。

题顾正字溪居

李昭象

高敞吟轩近钓湾,尘中来似出人间。gāo chǎng yín xuān jìn diào wān,chén zhōng lái shì chū rén jiān。 若教明月休生桂,应得危时共掩关。ruò jiào míng yuè xiū shēng guì,yīng dé wēi shí gòng yǎn guān。 春酒夜棋难放客,短篱疏竹不遮山。chūn jiǔ yè qí nán fàng kè,duǎn lí shū zhú bù zhē shān。 莫夸恬淡胜荣禄,雁引行高未许闲。mò kuā tián dàn shèng róng lù,yàn yǐn xíng gāo wèi xǔ xián。

寄献山中顾公员外

李昭象

抽却朝簪著钓蓑,近来声迹转巍峨。chōu què cháo zān zhù diào suō,jìn lái shēng jì zhuǎn wēi é。 祥麟避网虽山野,丹凤衔书即薜萝。xiáng lín bì wǎng suī shān yě,dān fèng xián shū jí bì luó。 乍隐文章情更逸,久闲经济术翻多。zhà yǐn wén zhāng qíng gèng yì,jiǔ xián jīng jì shù fān duō。 深惭未副吹嘘力,竟困风埃争奈何。shēn cán wèi fù chuī xū lì,jìng kùn fēng āi zhēng nài hé。

山中寄崔谏议

李昭象

半生猿鸟共山居,吟月吟风两鬓疏。bàn shēng yuán niǎo gòng shān jū,yín yuè yín fēng liǎng bìn shū。 新句未尝忘教化,上才争忍不吹嘘。xīn jù wèi cháng wàng jiào huà,shàng cái zhēng rěn bù chuī xū。 全家欲去干戈后,大国中兴礼乐初。quán jiā yù qù gàn gē hòu,dà guó zhōng xīng lǐ lè chū。 从此升腾休说命,只希公道数封书。cóng cǐ shēng téng xiū shuō mìng,zhǐ xī gōng dào shù fēng shū。

学仙词寄顾云

李昭象

记得初传九转方,碧云峰下祝虚皇。jì dé chū chuán jiǔ zhuǎn fāng,bì yún fēng xià zhù xū huáng。 丹砂未熟心徒切,白日难留鬓欲苍。dān shā wèi shú xīn tú qiè,bái rì nán liú bìn yù cāng。 无路洞天寻穆满,有时人世美刘郎。wú lù dòng tiān xún mù mǎn,yǒu shí rén shì měi liú láng。 仙人恩重何由报,焚尽星坛午夜香。xiān rén ēn zhòng hé yóu bào,fén jǐn xīng tán wǔ yè xiāng。

寄尉迟侍御

李昭象

我眠青嶂弄澄潭,君戴貂蝉白玉篸。wǒ mián qīng zhàng nòng chéng tán,jūn dài diāo chán bái yù cǎn。 应向谢公楼上望,九华山色在西南。yīng xiàng xiè gōng lóu shàng wàng,jiǔ huá shān sè zài xī nán。

招西洞道者

李昭象

危峰抹黛夹晴川,树簇红英草碧烟。wēi fēng mǒ dài jiā qíng chuān,shù cù hóng yīng cǎo bì yān。 樵客云僧两无事,此中堪去觅灵仙。qiáo kè yún sēng liǎng wú shì,cǐ zhōng kān qù mì líng xiān。

过故人旧宅

王乔

故人轩骑罢归来,旧宅园林闲不开。gù rén xuān qí bà guī lái,jiù zhái yuán lín xián bù kāi。 唯馀挟瑟楼中妇,哭向平生歌舞台。wéi yú xié sè lóu zhōng fù,kū xiàng píng shēng gē wǔ tái。

望石门作

王乔

高峰隔半天,长崖断千里。gāo fēng gé bàn tiān,zhǎng yá duàn qiān lǐ。 鸡鸣清涧中,猿啸白云里。jī míng qīng jiàn zhōng,yuán xiào bái yún lǐ。 瑶波逐空开,霞石触峰起。yáo bō zhú kōng kāi,xiá shí chù fēng qǐ。