古诗词

冥会诗

宫嫔

幽谷穷花似妾身,纵怀香艳吐无因。yōu gǔ qióng huā shì qiè shēn,zòng huái xiāng yàn tǔ wú yīn。 多情公子能相访,应解回风暂借春。duō qíng gōng zi néng xiāng fǎng,yīng jiě huí fēng zàn jiè chūn。

冥会诗其四

宫嫔

恩情未足晓光催,数朵眠花未得开。ēn qíng wèi zú xiǎo guāng cuī,shù duǒ mián huā wèi dé kāi。 却羡一双金扼臂,得随人世出将来。què xiàn yī shuāng jīn è bì,dé suí rén shì chū jiāng lái。

惆怅诗九首

顾甄远

魂黯黯兮情脉脉,帘风清兮窗月白。hún àn àn xī qíng mài mài,lián fēng qīng xī chuāng yuè bái。 梦惊枕上炉烬销,不见蕊珠宫里客。mèng jīng zhěn shàng lú jìn xiāo,bù jiàn ruǐ zhū gōng lǐ kè。

惆怅诗九首

顾甄远

禁漏声稀蟾魄冷,纱厨筠簟波光净。jìn lòu shēng xī chán pò lěng,shā chú yún diàn bō guāng jìng。 独坐愁吟暗断魂,满窗风动芭蕉影。dú zuò chóu yín àn duàn hún,mǎn chuāng fēng dòng bā jiāo yǐng。

惆怅诗九首

顾甄远

别恨离肠空恻恻,风动虚轩池水白。bié hèn lí cháng kōng cè cè,fēng dòng xū xuān chí shuǐ bái。 莫言灵圃步难寻,有心终效偷桃客。mò yán líng pǔ bù nán xún,yǒu xīn zhōng xiào tōu táo kè。

惆怅诗九首

顾甄远

愁遇人间好风景,焦桐韵满华堂静。chóu yù rén jiān hǎo fēng jǐng,jiāo tóng yùn mǎn huá táng jìng。 鉴鸾钗燕恨何穷,忍向银床空抱影。jiàn luán chāi yàn hèn hé qióng,rěn xiàng yín chuáng kōng bào yǐng。

惆怅诗九首

顾甄远

绿槐影里傍青楼,陌上行人空举头。lǜ huái yǐng lǐ bàng qīng lóu,mò shàng xíng rén kōng jǔ tóu。 烟水露花无处问,摇鞭凝睇不胜愁。yān shuǐ lù huā wú chù wèn,yáo biān níng dì bù shèng chóu。

惆怅诗九首

顾甄远

役尽心神销尽骨,恩情未断忽分离。yì jǐn xīn shén xiāo jǐn gǔ,ēn qíng wèi duàn hū fēn lí。 平生此恨无言处,只有衣襟泪得知。píng shēng cǐ hèn wú yán chù,zhǐ yǒu yī jīn lèi dé zhī。

惆怅诗九首

顾甄远

浓醪艳唱愁难破,骨瘦魂消病已成。nóng láo yàn chàng chóu nán pò,gǔ shòu hún xiāo bìng yǐ chéng。 若为多罗年少死,始甘人道有风情。ruò wèi duō luó nián shǎo sǐ,shǐ gān rén dào yǒu fēng qíng。

惆怅诗九首

顾甄远

泪满罗衣酒满卮,一声歌断怨伤离。lèi mǎn luó yī jiǔ mǎn zhī,yī shēng gē duàn yuàn shāng lí。 如今两地心中事,直是瞿昙也不知。rú jīn liǎng dì xīn zhōng shì,zhí shì qú tán yě bù zhī。

惆怅诗九首

顾甄远

横泥杯觞醉复醒,愁牵时有小诗成。héng ní bēi shāng zuì fù xǐng,chóu qiān shí yǒu xiǎo shī chéng。 早知惹得千般恨,悔不天生解薄情。zǎo zhī rě dé qiān bān hèn,huǐ bù tiān shēng jiě báo qíng。

睹野花思京师旧游

唐末朝士

曾过街西看牡丹,牡丹才谢便心阑。céng guò jiē xī kàn mǔ dān,mǔ dān cái xiè biàn xīn lán。 如今变作村园眼,鼓子花开也喜欢。rú jīn biàn zuò cūn yuán yǎn,gǔ zi huā kāi yě xǐ huān。

春日

宋雍

轻花细叶满林端,昨夜春风晓色寒。qīng huā xì yè mǎn lín duān,zuó yè chūn fēng xiǎo sè hán。 黄鸟不堪愁里听,绿杨宜向雨中看。huáng niǎo bù kān chóu lǐ tīng,lǜ yáng yí xiàng yǔ zhōng kàn。

夜吟

巴峡鬼

秋径填黄叶,寒摧露草根。qiū jìng tián huáng yè,hán cuī lù cǎo gēn。 猿声一叫断,客泪数重痕。yuán shēng yī jiào duàn,kè lèi shù zhòng hén。

夏弹琴

刘戬

碧山本岑寂,素琴何清幽。bì shān běn cén jì,sù qín hé qīng yōu。 弹为风入松,崖谷飒已秋。dàn wèi fēng rù sōng,yá gǔ sà yǐ qiū。 庭鹤舞白雪,泉鱼跃洪流。tíng hè wǔ bái xuě,quán yú yuè hóng liú。 予欲娱世人,明月难暗投。yǔ yù yú shì rén,míng yuè nán àn tóu。 感叹未终曲,泪下不可收。gǎn tàn wèi zhōng qū,lèi xià bù kě shōu。 呜呼钟子期,零落归荒丘。wū hū zhōng zi qī,líng luò guī huāng qiū。 死而若有知,魂兮从我游。sǐ ér ruò yǒu zhī,hún xī cóng wǒ yóu。

赠人

滕传胤

平生才不足,立身信有馀。píng shēng cái bù zú,lì shēn xìn yǒu yú。 自叹无大故,君子莫相疏。zì tàn wú dà gù,jūn zi mò xiāng shū。

赠僧

滕传胤

卓立不求名出家,长怀片志在青霞。zhuó lì bù qiú míng chū jiā,zhǎng huái piàn zhì zài qīng xiá。 今日英雄气冲盖,谁能久坐宝莲花。jīn rì yīng xióng qì chōng gài,shuí néng jiǔ zuò bǎo lián huā。

郑锋宅神诗

滕传胤

浦口潮来初淼漫,莲舟摇扬采花难。pǔ kǒu cháo lái chū miǎo màn,lián zhōu yáo yáng cǎi huā nán。 春心不惬空归去,会待潮回更折看。chūn xīn bù qiè kōng guī qù,huì dài cháo huí gèng zhé kàn。

郑锋宅神诗

滕传胤

忽然湖上片云飞,不觉舟中雨湿衣。hū rán hú shàng piàn yún fēi,bù jué zhōu zhōng yǔ shī yī。 折得莲花浑忘却,空将荷叶盖头归。zhé dé lián huā hún wàng què,kōng jiāng hé yè gài tóu guī。

登城楼作

陈翊

井邑白云间,严城远带山。jǐng yì bái yún jiān,yán chéng yuǎn dài shān。 沙墟阴欲暮,郊色淡方闲。shā xū yīn yù mù,jiāo sè dàn fāng xián。 孤径回榕岸,层峦破枳关。gū jìng huí róng àn,céng luán pò zhǐ guān。 寥寥分远望,暂得一开颜。liáo liáo fēn yuǎn wàng,zàn dé yī kāi yán。