古诗词

宴柏台

陈翊

华台陈桂席,密榭宴清真。huá tái chén guì xí,mì xiè yàn qīng zhēn。 柏叶犹霜气,桃花似汉津。bǎi yè yóu shuāng qì,táo huā shì hàn jīn。 青尊照深夕,绿绮映芳春。qīng zūn zhào shēn xī,lǜ qǐ yìng fāng chūn。 欲忆相逢后,无言岭海人。yù yì xiāng féng hòu,wú yán lǐng hǎi rén。

过马侍中亭

陈翊

草色照双扉,轩车到客稀。cǎo sè zhào shuāng fēi,xuān chē dào kè xī。 苔衣香屐迹,花绶少尘飞。tái yī xiāng jī jì,huā shòu shǎo chén fēi。 薄望怜池净,开畦爱雨肥。báo wàng lián chí jìng,kāi qí ài yǔ féi。 相过忘日昃,坐待白云归。xiāng guò wàng rì zè,zuò dài bái yún guī。

寄邵校书楚苌

陈翊

爱酒时称僻,高情自不凡。ài jiǔ shí chēng pì,gāo qíng zì bù fán。 向人方白眼,违俗有青岩。xiàng rén fāng bái yǎn,wéi sú yǒu qīng yán。 云际开三径,烟中挂一帆。yún jì kāi sān jìng,yān zhōng guà yī fān。 相期同岁晚,闲兴与松杉。xiāng qī tóng suì wǎn,xián xīng yǔ sōng shān。

郊行示友人

陈翊

水开长镜引诸峦,春洞花深落翠寒。shuǐ kāi zhǎng jìng yǐn zhū luán,chūn dòng huā shēn luò cuì hán。 醉向丝萝惊自醒,与君清耳听松湍。zuì xiàng sī luó jīng zì xǐng,yǔ jūn qīng ěr tīng sōng tuān。

送别萧二

陈翊

橘花香覆白蘋洲,江引轻帆入远游。jú huā xiāng fù bái píng zhōu,jiāng yǐn qīng fān rù yuǎn yóu。 千里云天风雨夕,忆君不敢再登楼。qiān lǐ yún tiān fēng yǔ xī,yì jūn bù gǎn zài dēng lóu。

龙池春草

陈翊

青春光凤苑,细草遍龙池。qīng chūn guāng fèng yuàn,xì cǎo biàn lóng chí。 曲渚交蘋叶,回塘惹柳枝。qū zhǔ jiāo píng yè,huí táng rě liǔ zhī。 因风初苒苒,覆岸欲离离。yīn fēng chū rǎn rǎn,fù àn yù lí lí。 色带金堤静,阴连玉树移。sè dài jīn dī jìng,yīn lián yù shù yí。 日光浮靃靡,波影动参差。rì guāng fú huò mí,bō yǐng dòng cān chà。 岂比生幽远,芳馨众不知。qǐ bǐ shēng yōu yuǎn,fāng xīn zhòng bù zhī。

赠妓仙哥

郑仁表

严吹如何下太清,玉肌无疹六铢轻。yán chuī rú hé xià tài qīng,yù jī wú zhěn liù zhū qīng。 自知不是流霞酌,愿听云和瑟一声。zì zhī bù shì liú xiá zhuó,yuàn tīng yún hé sè yī shēng。

赠妓命洛真

郑仁表

巧制新章拍拍新,金罍巡举助精神。qiǎo zhì xīn zhāng pāi pāi xīn,jīn léi xún jǔ zhù jīng shén。 时时欲得横波眄,又怕回筹错指人。shí shí yù dé héng bō miǎn,yòu pà huí chóu cuò zhǐ rén。

题沧浪峡榜

郑仁表

分峡东西路正长,行人名利火然汤。fēn xiá dōng xī lù zhèng zhǎng,xíng rén míng lì huǒ rán tāng。 路傍著板沧浪峡,真是将闲搅撩忙。lù bàng zhù bǎn cāng làng xiá,zhēn shì jiāng xián jiǎo liāo máng。

仙都即景

曹唐

黄帝登真处,青青不记年。huáng dì dēng zhēn chù,qīng qīng bù jì nián。 孤峰应碍日,一柱自擎天。gū fēng yīng ài rì,yī zhù zì qíng tiān。 石怪长栖鹤,云闲若有仙。shí guài zhǎng qī hè,yún xián ruò yǒu xiān。 鼎湖看不见,零落数枝莲。dǐng hú kàn bù jiàn,líng luò shù zhī lián。

汉武帝将候西王母下降

曹唐

昆仑凝想最高峰,王母来乘五色龙。kūn lún níng xiǎng zuì gāo fēng,wáng mǔ lái chéng wǔ sè lóng。 歌听紫鸾犹缥缈,语来青鸟许从容。gē tīng zǐ luán yóu piāo miǎo,yǔ lái qīng niǎo xǔ cóng róng。 风回水落三清月,漏苦霜传五夜钟。fēng huí shuǐ luò sān qīng yuè,lòu kǔ shuāng chuán wǔ yè zhōng。 树影悠悠花悄悄,若闻箫管是行踪。shù yǐng yōu yōu huā qiāo qiāo,ruò wén xiāo guǎn shì xíng zōng。

汉武帝于宫中宴西王母

曹唐

鳌岫云低太一坛,武皇斋洁不胜欢。áo xiù yún dī tài yī tán,wǔ huáng zhāi jié bù shèng huān。 长生碧字期亲署,延寿丹泉许细看。zhǎng shēng bì zì qī qīn shǔ,yán shòu dān quán xǔ xì kàn。 剑佩有声宫树静,星河无影禁花寒。jiàn pèi yǒu shēng gōng shù jìng,xīng hé wú yǐng jìn huā hán。 秋风袅袅月朗朗,玉女清歌一夜阑。qiū fēng niǎo niǎo yuè lǎng lǎng,yù nǚ qīng gē yī yè lán。

刘晨阮肇游天台

曹唐

树入天台石路新,云和草静迥无尘。shù rù tiān tái shí lù xīn,yún hé cǎo jìng jiǒng wú chén。 烟霞不省生前事,水木空疑梦后身。yān xiá bù shěng shēng qián shì,shuǐ mù kōng yí mèng hòu shēn。 往往鸡鸣岩下月,时时犬吠洞中春。wǎng wǎng jī míng yán xià yuè,shí shí quǎn fèi dòng zhōng chūn。 不知此地归何处,须就桃源问主人。bù zhī cǐ dì guī hé chù,xū jiù táo yuán wèn zhǔ rén。

刘阮洞中遇

曹唐

天和树色霭苍苍,霞重岚深路渺茫。tiān hé shù sè ǎi cāng cāng,xiá zhòng lán shēn lù miǎo máng。 云实满山无鸟雀,水声沿涧有笙簧。yún shí mǎn shān wú niǎo què,shuǐ shēng yán jiàn yǒu shēng huáng。 碧沙洞里乾坤别,红树枝前日月长。bì shā dòng lǐ qián kūn bié,hóng shù zhī qián rì yuè zhǎng。 愿得花间有人出,免令仙犬吠刘郎。yuàn dé huā jiān yǒu rén chū,miǎn lìng xiān quǎn fèi liú láng。

仙子送刘阮出洞

曹唐

殷勤相送出天台,仙境那能却再来。yīn qín xiāng sòng chū tiān tái,xiān jìng nà néng què zài lái。 云液每归须强饮,玉书无事莫频开。yún yè měi guī xū qiáng yǐn,yù shū wú shì mò pín kāi。 花当洞口应长在,水到人间定不回。huā dāng dòng kǒu yīng zhǎng zài,shuǐ dào rén jiān dìng bù huí。 惆怅溪头从此别,碧山明月闭苍苔。chóu chàng xī tóu cóng cǐ bié,bì shān míng yuè bì cāng tái。

仙子洞中有怀刘阮

曹唐

不将清瑟理霓裳,尘梦那知鹤梦长。bù jiāng qīng sè lǐ ní shang,chén mèng nà zhī hè mèng zhǎng。 洞里有天春寂寂,人间无路月茫茫。dòng lǐ yǒu tiān chūn jì jì,rén jiān wú lù yuè máng máng。 玉沙瑶草连溪碧,流水桃花满涧香。yù shā yáo cǎo lián xī bì,liú shuǐ táo huā mǎn jiàn xiāng。 晓露风灯零落尽,此生无处访刘郎。xiǎo lù fēng dēng líng luò jǐn,cǐ shēng wú chù fǎng liú láng。

刘阮再到天台不复见仙子

曹唐

再到天台访玉真,青苔白石已成尘。zài dào tiān tái fǎng yù zhēn,qīng tái bái shí yǐ chéng chén。 笙歌冥寞闲深洞,云鹤萧条绝旧邻。shēng gē míng mò xián shēn dòng,yún hè xiāo tiáo jué jiù lín。 草树总非前度色,烟霞不似昔年春。cǎo shù zǒng fēi qián dù sè,yān xiá bù shì xī nián chūn。 桃花流水依然在,不见当时劝酒人。táo huā liú shuǐ yī rán zài,bù jiàn dāng shí quàn jiǔ rén。

织女怀牵牛

曹唐

北斗佳人双泪流,眼穿肠断为牵牛。běi dòu jiā rén shuāng lèi liú,yǎn chuān cháng duàn wèi qiān niú。 封题锦字凝新恨,抛掷金梭织旧愁。fēng tí jǐn zì níng xīn hèn,pāo zhì jīn suō zhī jiù chóu。 桂树三春烟漠漠,银河一水夜悠悠。guì shù sān chūn yān mò mò,yín hé yī shuǐ yè yōu yōu。 欲将心向仙郎说,借问榆花早晚秋。yù jiāng xīn xiàng xiān láng shuō,jiè wèn yú huā zǎo wǎn qiū。

王远宴麻姑蔡经宅

曹唐

好风吹树杏花香,花下真人道姓王。hǎo fēng chuī shù xìng huā xiāng,huā xià zhēn rén dào xìng wáng。 大篆龙蛇随笔札,小天星斗满衣裳。dà zhuàn lóng shé suí bǐ zhá,xiǎo tiān xīng dòu mǎn yī shang。 闲抛南极归期晚,笑指东溟饮兴长。xián pāo nán jí guī qī wǎn,xiào zhǐ dōng míng yǐn xīng zhǎng。 要唤麻姑同一醉,使人沽酒向馀杭。yào huàn má gū tóng yī zuì,shǐ rén gū jiǔ xiàng yú háng。

萼绿华将归九疑留别许真人

曹唐

九点秋烟黛色空,绿华归思颇无穷。jiǔ diǎn qiū yān dài sè kōng,lǜ huá guī sī pǒ wú qióng。 每悲驭鹤身难任,长恨临霞语未终。měi bēi yù hè shēn nán rèn,zhǎng hèn lín xiá yǔ wèi zhōng。 河影暗吹云梦月,花声闲落洞庭风。hé yǐng àn chuī yún mèng yuè,huā shēng xián luò dòng tíng fēng。 蓝丝重勒金条脱,留与人间许侍中。lán sī zhòng lēi jīn tiáo tuō,liú yǔ rén jiān xǔ shì zhōng。