古诗词

南潭

李昌符

匝岸青芜掩古苔,面山亭树枕潭开。zā àn qīng wú yǎn gǔ tái,miàn shān tíng shù zhěn tán kāi。 有时弦管收筵促,无数凫鹥逆浪来。yǒu shí xián guǎn shōu yán cù,wú shù fú yī nì làng lái。 路入龙祠群木老,风惊渔艇一声回。lù rù lóng cí qún mù lǎo,fēng jīng yú tǐng yī shēng huí。 人传郭恽多游此,谁见当初泛玉杯。rén chuán guō yùn duō yóu cǐ,shuí jiàn dāng chū fàn yù bēi。

秋夜作

李昌符

数亩池塘近杜陵,秋天寂寞夜云凝。shù mǔ chí táng jìn dù líng,qiū tiān jì mò yè yún níng。 芙蓉叶上三更雨,蟋蟀声中一点灯。fú róng yè shàng sān gèng yǔ,xī shuài shēng zhōng yī diǎn dēng。 迹避险巇翻失路,心归闲澹不因僧。jì bì xiǎn xī fān shī lù,xīn guī xián dàn bù yīn sēng。 既逢上国陈诗日,长守林泉亦未能。jì féng shàng guó chén shī rì,zhǎng shǒu lín quán yì wèi néng。

客恨

李昌符

古原南北旧萧疏,高木风多小雪馀。gǔ yuán nán běi jiù xiāo shū,gāo mù fēng duō xiǎo xuě yú。 半夜病吟人寝后,百年闲事酒醒初。bàn yè bìng yín rén qǐn hòu,bǎi nián xián shì jiǔ xǐng chū。 频招兄弟同佳节,已有兵戈隔远书。pín zhāo xiōng dì tóng jiā jié,yǐ yǒu bīng gē gé yuǎn shū。 肥马王孙定相笑,不知岐路厌樵渔。féi mǎ wáng sūn dìng xiāng xiào,bù zhī qí lù yàn qiáo yú。

伤春

李昌符

即是春风尽,仍沾夜雨归。jí shì chūn fēng jǐn,réng zhān yè yǔ guī。 明朝更来此,兼恐落花稀。míng cháo gèng lái cǐ,jiān kǒng luò huā xī。

三月尽日

李昌符

江头从此管弦稀,散尽游人独未归。jiāng tóu cóng cǐ guǎn xián xī,sàn jǐn yóu rén dú wèi guī。 落日已将春色去,残花应逐夜风飞。luò rì yǐ jiāng chūn sè qù,cán huā yīng zhú yè fēng fēi。

绿珠咏

李昌符

洛阳佳丽与芳华,金谷园中见百花。luò yáng jiā lì yǔ fāng huá,jīn gǔ yuán zhōng jiàn bǎi huā。 谁遣当年坠楼死,无人巧笑破孙家。shuí qiǎn dāng nián zhuì lóu sǐ,wú rén qiǎo xiào pò sūn jiā。

赠别

李昌符

又将书剑出孤舟,尽日停桡结远愁。yòu jiāng shū jiàn chū gū zhōu,jǐn rì tíng ráo jié yuǎn chóu。 莫道江波话离别,江波一去不回流。mò dào jiāng bō huà lí bié,jiāng bō yī qù bù huí liú。

闷书

李昌符

病来难处早秋天,一径无人树有蝉。bìng lái nán chù zǎo qiū tiān,yī jìng wú rén shù yǒu chán。 归计未成书半卷,中宵多梦昼多眠。guī jì wèi chéng shū bàn juǎn,zhōng xiāo duō mèng zhòu duō mián。

婢仆诗

李昌符

春娘爱上酒家楼,不怕归迟总不忧。chūn niáng ài shàng jiǔ jiā lóu,bù pà guī chí zǒng bù yōu。 推道那家娘子卧,且留教住待梳头。tuī dào nà jiā niáng zi wò,qiě liú jiào zhù dài shū tóu。

婢仆诗

李昌符

不论秋菊与春花,个个能噇空腹茶。bù lùn qiū jú yǔ chūn huā,gè gè néng chuáng kōng fù chá。 无事莫教频入库,一名闲物要些些。wú shì mò jiào pín rù kù,yī míng xián wù yào xiē xiē。

寄栖白上人

李昌符

剪发兼成隐,将心更属文。jiǎn fā jiān chéng yǐn,jiāng xīn gèng shǔ wén。 无憀对豪客,不拜谒吾君。wú liáo duì háo kè,bù bài yè wú jūn。 画壁惟泉石,经窗半典坟。huà bì wéi quán shí,jīng chuāng bàn diǎn fén。 归林幽鸟狎,乞食病僧分。guī lín yōu niǎo xiá,qǐ shí bìng sēng fēn。 默坐终清夜,凝思念碧云。mò zuò zhōng qīng yè,níng sī niàn bì yún。 相逢应未卜,余正走嚣氛。xiāng féng yīng wèi bo,yú zhèng zǒu xiāo fēn。

送人入新罗使

李昌符

鸡林君欲去,立册付星轺。jī lín jūn yù qù,lì cè fù xīng yáo。 越海程难计,征帆影自飘。yuè hǎi chéng nán jì,zhēng fān yǐng zì piāo。 望乡当落日,怀阙羡回潮。wàng xiāng dāng luò rì,huái quē xiàn huí cháo。 宿雾蒙青嶂,惊波荡碧霄。sù wù méng qīng zhàng,jīng bō dàng bì xiāo。 春生阳气早,天接祖州遥。chūn shēng yáng qì zǎo,tiān jiē zǔ zhōu yáo。 愁约三年外,相迎上石桥。chóu yuē sān nián wài,xiāng yíng shàng shí qiáo。

和元常侍除浙东留题

路单

谢安致理逾三载,黄霸清声彻九重。xiè ān zhì lǐ yú sān zài,huáng bà qīng shēng chè jiǔ zhòng。 犹辍佩环归凤阙,且将仁政到稽峰。yóu chuò pèi huán guī fèng quē,qiě jiāng rén zhèng dào jī fēng。 林间立马罗千骑,池上开筵醉一钟。lín jiān lì mǎ luó qiān qí,chí shàng kāi yán zuì yī zhōng。 共喜甘棠有新咏,独惭霜鬓又攀龙。gòng xǐ gān táng yǒu xīn yǒng,dú cán shuāng bìn yòu pān lóng。

终南精舍月中闻磬

独孤申叔

精庐残夜景,天宇灭埃氛。jīng lú cán yè jǐng,tiān yǔ miè āi fēn。 幽磬此时击,馀音几处闻。yōu qìng cǐ shí jī,yú yīn jǐ chù wén。 随风树杪去,支策月中分。suí fēng shù miǎo qù,zhī cè yuè zhōng fēn。 断绝如残漏,凄清不隔云。duàn jué rú cán lòu,qī qīng bù gé yún。 羁人方罢梦,独雁忽迷群。jī rén fāng bà mèng,dú yàn hū mí qún。 响尽河汉落,千山空纠纷。xiǎng jǐn hé hàn luò,qiān shān kōng jiū fēn。

湖城厅吟

密陀僧

黄帝上天时,鼎湖元在兹。huáng dì shàng tiān shí,dǐng hú yuán zài zī。 七十二玉女,化作黄金芝。qī shí èr yù nǚ,huà zuò huáng jīn zhī。

春闺怨

程长文

绮陌香飘柳如线,时光瞬息如流电。qǐ mò xiāng piāo liǔ rú xiàn,shí guāng shùn xī rú liú diàn。 良人何处事功名,十载相思不相见。liáng rén hé chù shì gōng míng,shí zài xiāng sī bù xiāng jiàn。

狱中书情上使君

程长文

妾家本住鄱阳曲,一片贞心比孤竹。qiè jiā běn zhù pó yáng qū,yī piàn zhēn xīn bǐ gū zhú。 当年二八盛容仪,红笺草隶恰如飞。dāng nián èr bā shèng róng yí,hóng jiān cǎo lì qià rú fēi。 尽日闲窗刺绣坐,有时极浦采莲归。jǐn rì xián chuāng cì xiù zuò,yǒu shí jí pǔ cǎi lián guī。 谁道居贫守都邑,幽闺寂寞无人识。shuí dào jū pín shǒu dōu yì,yōu guī jì mò wú rén shí。 海燕朝归衾枕寒,山花夜落阶墀湿。hǎi yàn cháo guī qīn zhěn hán,shān huā yè luò jiē chí shī。 强暴之男何所为,手持白刃向帘帏。qiáng bào zhī nán hé suǒ wèi,shǒu chí bái rèn xiàng lián wéi。 一命任从刀下死,千金岂受暗中欺。yī mìng rèn cóng dāo xià sǐ,qiān jīn qǐ shòu àn zhōng qī。 我心匪石情难转,志夺秋霜意不移。wǒ xīn fěi shí qíng nán zhuǎn,zhì duó qiū shuāng yì bù yí。 血溅罗衣终不恨,疮黏锦袖亦何辞。xuè jiàn luó yī zhōng bù hèn,chuāng nián jǐn xiù yì hé cí。 县僚曾未知情绪,即便教人絷囹圄。xiàn liáo céng wèi zhī qíng xù,jí biàn jiào rén zhí líng yǔ。 朱唇滴沥独衔冤,玉箸阑干叹非所。zhū chún dī lì dú xián yuān,yù zhù lán gàn tàn fēi suǒ。 十月寒更堪思人,一闻击柝一伤神。shí yuè hán gèng kān sī rén,yī wén jī tuò yī shāng shén。 高髻不梳云已散,蛾眉罢扫月仍新。gāo jì bù shū yún yǐ sàn,é méi bà sǎo yuè réng xīn。 三尺严章难可越,百年心事向谁说。sān chǐ yán zhāng nán kě yuè,bǎi nián xīn shì xiàng shuí shuō。 但看洗雪出圜扉,始信白圭无玷缺。dàn kàn xǐ xuě chū huán fēi,shǐ xìn bái guī wú diàn quē。

铜雀台怨

程长文

君王去后行人绝,箫筝不响歌喉咽。jūn wáng qù hòu xíng rén jué,xiāo zhēng bù xiǎng gē hóu yàn。 雄剑无威光彩沈,宝琴零落金星灭。xióng jiàn wú wēi guāng cǎi shěn,bǎo qín líng luò jīn xīng miè。 玉阶寂寞坠秋露,月照当时歌舞处。yù jiē jì mò zhuì qiū lù,yuè zhào dāng shí gē wǔ chù。 当时歌舞人不回,化为今日西陵灰。dāng shí gē wǔ rén bù huí,huà wèi jīn rì xī líng huī。

亚父碎玉斗

何儒亮

嬴女昔解网,楚王有遗躅。yíng nǚ xī jiě wǎng,chǔ wáng yǒu yí zhú。 破关既定秦,碎首闻献玉。pò guān jì dìng qín,suì shǒu wén xiàn yù。 贞姿应刃散,清响因风续。zhēn zī yīng rèn sàn,qīng xiǎng yīn fēng xù。 匪徇切泥功,将明怀璧辱。fěi xùn qiè ní gōng,jiāng míng huái bì rǔ。 莫量汉祖德,空受项君勖。mò liàng hàn zǔ dé,kōng shòu xiàng jūn xù。 事去见前心,千秋渭水绿。shì qù jiàn qián xīn,qiān qiū wèi shuǐ lǜ。

答李曜

吴圆

曳履优容日日欢,须言达德倍汍澜。yè lǚ yōu róng rì rì huān,xū yán dá dé bèi wán lán。 韶光今已输先手,领得蠙珠掌上看。sháo guāng jīn yǐ shū xiān shǒu,lǐng dé pín zhū zhǎng shàng kàn。