古诗词

浙幕李端公泛建溪

黄滔

越城吴国结良姻,交发芙蓉幕内宾。yuè chéng wú guó jié liáng yīn,jiāo fā fú róng mù nèi bīn。 自顾幽沈槐省迹,得陪清显谏垣臣。zì gù yōu shěn huái shěng jì,dé péi qīng xiǎn jiàn yuán chén。 分题晓并兰舟远,对坐宵听月狖频。fēn tí xiǎo bìng lán zhōu yuǎn,duì zuò xiāo tīng yuè yòu pín。 更爱延平津上过,一双神剑是龙鳞。gèng ài yán píng jīn shàng guò,yī shuāng shén jiàn shì lóng lín。

贻宋评事

黄滔

河阳城里谢城中,入曳长裾出佩铜。hé yáng chéng lǐ xiè chéng zhōng,rù yè zhǎng jū chū pèi tóng。 燕国金台无别客,陶家柳下有清风。yàn guó jīn tái wú bié kè,táo jiā liǔ xià yǒu qīng fēng。 数踪篆隶书新得,一灶屯蒙火细红。shù zōng zhuàn lì shū xīn dé,yī zào tún méng huǒ xì hóng。 时说三吴欲归处,绿波洲渚紫蒲丛。shí shuō sān wú yù guī chù,lǜ bō zhōu zhǔ zǐ pú cóng。

催妆

黄滔

北府迎尘南郡来,莫将芳意更迟回。běi fǔ yíng chén nán jùn lái,mò jiāng fāng yì gèng chí huí。 虽言天上光阴别,且被人间更漏催。suī yán tiān shàng guāng yīn bié,qiě bèi rén jiān gèng lòu cuī。 烟树迥垂连蒂杏,彩童交捧合欢杯。yān shù jiǒng chuí lián dì xìng,cǎi tóng jiāo pěng hé huān bēi。 吹箫不是神仙曲,争引秦娥下凤台。chuī xiāo bù shì shén xiān qū,zhēng yǐn qín é xià fèng tái。

寓题

黄滔

每忆家山即涕零,定须归老旧云扃。měi yì jiā shān jí tì líng,dìng xū guī lǎo jiù yún jiōng。 银河水到人间浊,丹桂枝垂月里馨。yín hé shuǐ dào rén jiān zhuó,dān guì zhī chuí yuè lǐ xīn。 霜雪不飞无翠竹,鲸鲵犹在有青萍。shuāng xuě bù fēi wú cuì zhú,jīng ní yóu zài yǒu qīng píng。 三千九万平生事,却恨南华说北溟。sān qiān jiǔ wàn píng shēng shì,què hèn nán huá shuō běi míng。

伤蒋校书德山

黄滔

谁到双溪溪岸傍,与招魂魄上苍苍。shuí dào shuāng xī xī àn bàng,yǔ zhāo hún pò shàng cāng cāng。 世间无树胜青桂,陇上有花唯白杨。shì jiān wú shù shèng qīng guì,lǒng shàng yǒu huā wéi bái yáng。 秦苑火然新赋在,越城山秀故居荒。qín yuàn huǒ rán xīn fù zài,yuè chéng shān xiù gù jū huāng。 如何万古雕龙手,独是相如识汉皇。rú hé wàn gǔ diāo lóng shǒu,dú shì xiāng rú shí hàn huáng。

寄杨赞图学士

黄滔

东堂第一领春风,时怪关西小骥慵。dōng táng dì yī lǐng chūn fēng,shí guài guān xī xiǎo jì yōng。 华表柱头还有鹤,华歆名下别无龙。huá biǎo zhù tóu hái yǒu hè,huá xīn míng xià bié wú lóng。 君恩凤阁含毫数,诗景珠宫列肆供。jūn ēn fèng gé hán háo shù,shī jǐng zhū gōng liè sì gōng。 今日江南驻舟处,莫言归计为云峰。jīn rì jiāng nán zhù zhōu chù,mò yán guī jì wèi yún fēng。

酬杨学士

黄滔

神仙簿上愧非夫,诏作疑丹两入炉。shén xiān bù shàng kuì fēi fū,zhào zuò yí dān liǎng rù lú。 诗里几曾吟芍药,花中方得见菖蒲。shī lǐ jǐ céng yín sháo yào,huā zhōng fāng dé jiàn chāng pú。 阳春唱后应无曲,明月圆来别是珠。yáng chūn chàng hòu yīng wú qū,míng yuè yuán lái bié shì zhū。 莫下蓬山不回首,东风犹待重抟扶。mò xià péng shān bù huí shǒu,dōng fēng yóu dài zhòng tuán fú。

寄同年李侍郎龟正

黄滔

石门南面泪浪浪,自此东西失帝乡。shí mén nán miàn lèi làng làng,zì cǐ dōng xī shī dì xiāng。 昆璞要疑方卓绝,大鹏须息始开张。kūn pú yào yí fāng zhuó jué,dà péng xū xī shǐ kāi zhāng。 已归天上趋双阙,忽喜人间捧八行。yǐ guī tiān shàng qū shuāng quē,hū xǐ rén jiān pěng bā xíng。 莫道秋霜不滋物,菊花还借后时黄。mò dào qiū shuāng bù zī wù,jú huā hái jiè hòu shí huáng。

钟陵故人

黄滔

滕王阁下昔相逢,此地今难访所从。téng wáng gé xià xī xiāng féng,cǐ dì jīn nán fǎng suǒ cóng。 唯爱金笼贮鹦鹉,谁论铁柱锁蛟龙。wéi ài jīn lóng zhù yīng wǔ,shuí lùn tiě zhù suǒ jiāo lóng。 荆榛翠是钱神染,河岳期须国士钟。jīng zhēn cuì shì qián shén rǎn,hé yuè qī xū guó shì zhōng。 一箸鲈鱼千古美,后人终少继前踪。yī zhù lú yú qiān gǔ měi,hòu rén zhōng shǎo jì qián zōng。

故山

黄滔

支颐默省旧林泉,石径茅堂到目前。zhī yí mò shěng jiù lín quán,shí jìng máo táng dào mù qián。 衰碧鸣蛩莎有露,浓阴歇鹿竹无烟。shuāi bì míng qióng shā yǒu lù,nóng yīn xiē lù zhú wú yān。 水从井底通沧海,山在窗中倚远天。shuǐ cóng jǐng dǐ tōng cāng hǎi,shān zài chuāng zhōng yǐ yuǎn tiān。 何事苍髯不归去,燕昭台上一年年。hé shì cāng rán bù guī qù,yàn zhāo tái shàng yī nián nián。

塞上

黄滔

塞门关外日光微,角怨单于雁驻飞。sāi mén guān wài rì guāng wēi,jiǎo yuàn dān yú yàn zhù fēi。 冲水路从冰解断,逾城人到月明归。chōng shuǐ lù cóng bīng jiě duàn,yú chéng rén dào yuè míng guī。 燕山腊雪销金甲,秦苑秋风脆锦衣。yàn shān là xuě xiāo jīn jiǎ,qín yuàn qiū fēng cuì jǐn yī。 欲吊昭君倍惆怅,汉家甥舅竟相违。yù diào zhāo jūn bèi chóu chàng,hàn jiā shēng jiù jìng xiāng wéi。

乌石村

黄滔

往日江村今物华,一回登览一悲嗟。wǎng rì jiāng cūn jīn wù huá,yī huí dēng lǎn yī bēi jiē。 故人殁后城头月,新鸟啼来垄上花。gù rén mò hòu chéng tóu yuè,xīn niǎo tí lái lǒng shàng huā。 卖剑钱销知绝俗,闻蝉诗苦即思家。mài jiàn qián xiāo zhī jué sú,wén chán shī kǔ jí sī jiā。 谢公古郡青山在,三尺孤坟扑海沙。xiè gōng gǔ jùn qīng shān zài,sān chǐ gū fén pū hǎi shā。

寄同年卢员外

黄滔

听尽莺声出雍州,秦吴烟月十经秋。tīng jǐn yīng shēng chū yōng zhōu,qín wú yān yuè shí jīng qiū。 龙门在地从人上,郎省连天须鹤游。lóng mén zài dì cóng rén shàng,láng shěng lián tiān xū hè yóu。 休恋一台惟妙绝,已经三字入精求。xiū liàn yī tái wéi miào jué,yǐ jīng sān zì rù jīng qiú。 当年甲乙皆华显,应念槐宫今雪头。dāng nián jiǎ yǐ jiē huá xiǎn,yīng niàn huái gōng jīn xuě tóu。

寄同年封舍人渭

黄滔

唐城接轸赴秦川,忧合欢离骤十年。táng chéng jiē zhěn fù qín chuān,yōu hé huān lí zhòu shí nián。 龙颔摘珠同泳海,凤衔辉翰别升天。lóng hàn zhāi zhū tóng yǒng hǎi,fèng xián huī hàn bié shēng tiān。 八行真迹虽收拾,四户高扃奈隔悬。bā xíng zhēn jì suī shōu shí,sì hù gāo jiōng nài gé xuán。 能使丘门终始雪,莫教华发独潸然。néng shǐ qiū mén zhōng shǐ xuě,mò jiào huá fā dú shān rán。

遇罗员外衮

黄滔

灞陵桥外驻征辕,此一分飞十六年。bà líng qiáo wài zhù zhēng yuán,cǐ yī fēn fēi shí liù nián。 豸角戴时垂素发,鸡香含处隔青天。zhì jiǎo dài shí chuí sù fā,jī xiāng hán chù gé qīng tiān。 绮园难贮林栖意,班马须持笔削权。qǐ yuán nán zhù lín qī yì,bān mǎ xū chí bǐ xuē quán。 可忘自初相识地,秋风明月客鄜延。kě wàng zì chū xiāng shí dì,qiū fēng míng yuè kè fū yán。

送翁员外承赞

黄滔

谁言吾党命多奇,荣美如君历数稀。shuí yán wú dǎng mìng duō qí,róng měi rú jūn lì shù xī。 衣锦还乡翻是客,回车谒帝却为归。yī jǐn hái xiāng fān shì kè,huí chē yè dì què wèi guī。 凤旋北阙虚丹穴,星复南宫逼紫微。fèng xuán běi quē xū dān xué,xīng fù nán gōng bī zǐ wēi。 已分十旬无急诏,天涯相送只沾衣。yǐ fēn shí xún wú jí zhào,tiān yá xiāng sòng zhǐ zhān yī。

奉和翁文尧十九员外中谢日蒙恩赐金紫之什

黄滔

面蒙君赐自龙墀,谁是还乡一袭衣。miàn méng jūn cì zì lóng chí,shuí shì hái xiāng yī xí yī。 三品易悬鳞鬣赫,八丝展起彩章飞。sān pǐn yì xuán lín liè hè,bā sī zhǎn qǐ cǎi zhāng fēi。 夐为胜事垂千古,题作新诗启七微。xiòng wèi shèng shì chuí qiān gǔ,tí zuò xīn shī qǐ qī wēi。 严助买臣精魄在,定应羞著昔年归。yán zhù mǎi chén jīng pò zài,dìng yīng xiū zhù xī nián guī。

翁文尧员外捧金紫还乡之命雅发篇章将原交情远为嘉贶洎燕鸿陆犬楚水荆山又吐琼瑶逮之幽鄙虽涌泉思触逸兴皆虚而强韵押难非才颇愧辄兹酬和以质奖私

黄滔

抟将盛事更无馀,还向桥边看旧书。tuán jiāng shèng shì gèng wú yú,hái xiàng qiáo biān kàn jiù shū。 东越独推生竹箭,北溟喜足贮鲲鱼。dōng yuè dú tuī shēng zhú jiàn,běi míng xǐ zú zhù kūn yú。 两回谁解归华表,午夜兼能荐子虚。liǎng huí shuí jiě guī huá biǎo,wǔ yè jiān néng jiàn zi xū。 须把头冠弹尽日,怜君不与故人疏。xū bǎ tóu guān dàn jǐn rì,lián jūn bù yǔ gù rén shū。

奉和翁文尧员外经过七林书堂见寄之什

黄滔

朱旗引入昔茆堂,半日从容尽日忙。zhū qí yǐn rù xī máo táng,bàn rì cóng róng jǐn rì máng。 驷马宝车行锡礼,金章紫绶带天香。sì mǎ bǎo chē xíng xī lǐ,jīn zhāng zǐ shòu dài tiān xiāng。 山从南国添烟翠,龙起东溟认夜光。shān cóng nán guó tiān yān cuì,lóng qǐ dōng míng rèn yè guāng。 定恐故园留不住,竹风松韵漫凄锵。dìng kǒng gù yuán liú bù zhù,zhú fēng sōng yùn màn qī qiāng。

奉酬翁文尧员外驻南台见寄之什

黄滔

人指南台山与川,大惊喜气异当年。rén zhǐ nán tái shān yǔ chuān,dà jīng xǐ qì yì dāng nián。 花迎金册非时拆,月对琼杯此夜圆。huā yíng jīn cè fēi shí chāi,yuè duì qióng bēi cǐ yè yuán。 我爱藏冰从夏结,君怜修竹到冬鲜。wǒ ài cáng bīng cóng xià jié,jūn lián xiū zhú dào dōng xiān。 殷勤更抱鸣琴抚,为忆秦儿识断弦。yīn qín gèng bào míng qín fǔ,wèi yì qín ér shí duàn xián。