古诗词

翁文尧员外拥册礼之归一路有诗名昼锦集先将寄示因书五十六字

黄滔

六窠只佩诸侯印,争比从天拥册归。liù kē zhǐ pèi zhū hóu yìn,zhēng bǐ cóng tiān yōng cè guī。 一轴郢人歌处雪,两重朱氏著来衣。yī zhóu yǐng rén gē chù xuě,liǎng zhòng zhū shì zhù lái yī。 闽山秀已钟君尽,洛水波应溅我稀。mǐn shān xiù yǐ zhōng jūn jǐn,luò shuǐ bō yīng jiàn wǒ xī。 明日陪尘迎驷马,定淮斋沐看光辉。míng rì péi chén yíng sì mǎ,dìng huái zhāi mù kàn guāng huī。

奉和翁文尧员外文秀光贤昼锦之什

黄滔

乡名里号一朝新,乃觉台恩重万钧。xiāng míng lǐ hào yī cháo xīn,nǎi jué tái ēn zhòng wàn jūn。 建水闽山无故事,长卿严助是前身。jiàn shuǐ mǐn shān wú gù shì,zhǎng qīng yán zhù shì qián shēn。 清泉引入旁添润,嘉树移来别带春。qīng quán yǐn rù páng tiān rùn,jiā shù yí lái bié dài chūn。 莫凭栏干剩留驻,内庭虚位待才臣。mò píng lán gàn shèng liú zhù,nèi tíng xū wèi dài cái chén。

奉和翁文尧员外文秀光贤昼锦之什

黄滔

虽言闽越系生贤,谁是还家宠自天。suī yán mǐn yuè xì shēng xián,shuí shì hái jiā chǒng zì tiān。 山简愧兼诸郡命,郑玄惭秉六经权。shān jiǎn kuì jiān zhū jùn mìng,zhèng xuán cán bǐng liù jīng quán。 鸟行去没孤烟树,渔唱还从碧岛川。niǎo xíng qù méi gū yān shù,yú chàng hái cóng bì dǎo chuān。 休说迟回未能去,夜来新梦禁中泉。xiū shuō chí huí wèi néng qù,yè lái xīn mèng jìn zhōng quán。

奉和翁文尧员外文秀光贤昼锦之什

黄滔

君王面赐紫还乡,金紫中推是甲裳。jūn wáng miàn cì zǐ hái xiāng,jīn zǐ zhōng tuī shì jiǎ shang。 华构便将垂美号,故山重更发清光。huá gòu biàn jiāng chuí měi hào,gù shān zhòng gèng fā qīng guāng。 水澄此日兰宫镜,树忆当年柏署霜。shuǐ chéng cǐ rì lán gōng jìng,shù yì dāng nián bǎi shǔ shuāng。 珍重朱栏兼翠拱,来来皆自读书堂。zhēn zhòng zhū lán jiān cuì gǒng,lái lái jiē zì dú shū táng。

奉酬翁文尧员外神泉之游见寄嘉什

黄滔

含鸡假豸喜同游,野外嘶风并紫骝。hán jī jiǎ zhì xǐ tóng yóu,yě wài sī fēng bìng zǐ liú。 松竹回寻青障寺,姓名题向白云楼。sōng zhú huí xún qīng zhàng sì,xìng míng tí xiàng bái yún lóu。 泉源出石清消暑,僧语离经妙破愁。quán yuán chū shí qīng xiāo shǔ,sēng yǔ lí jīng miào pò chóu。 争奈爱山尤恋阙,古来能有几人休。zhēng nài ài shān yóu liàn quē,gǔ lái néng yǒu jǐ rén xiū。

辄吟七言四韵攀寄翁文尧拾遗

黄滔

唐设高科表用文,吾曹谁作谏垣臣。táng shè gāo kē biǎo yòng wén,wú cáo shuí zuò jiàn yuán chén。 甄山秀气旷千古,凤阙华恩钟二人。zhēn shān xiù qì kuàng qiān gǔ,fèng quē huá ēn zhōng èr rén。 起草便论天上事,如君不是世间身。qǐ cǎo biàn lùn tiān shàng shì,rú jūn bù shì shì jiān shēn。 龙头龙尾前年梦,今日须怜应若神。lóng tóu lóng wěi qián nián mèng,jīn rì xū lián yīng ruò shén。

辇下寓题

黄滔

对酒何曾醉,寻僧未觉闲。duì jiǔ hé céng zuì,xún sēng wèi jué xián。 无人不惆怅,终日见南山。wú rén bù chóu chàng,zhōng rì jiàn nán shān。

寄题崔校书郊舍

黄滔

一片寒塘水,寻常立鹭鸶。yī piàn hán táng shuǐ,xún cháng lì lù sī。 主人贫爱客,沽酒往吟诗。zhǔ rén pín ài kè,gū jiǔ wǎng yín shī。

秋思

黄滔

碧嶂猿啼夜,新秋雨霁天。bì zhàng yuán tí yè,xīn qiū yǔ jì tiān。 谁人爱明月,露坐洞庭船。shuí rén ài míng yuè,lù zuò dòng tíng chuán。

芳草

黄滔

泽国多芳草,年年长自春。zé guó duō fāng cǎo,nián nián zhǎng zì chūn。 应从屈平后,更苦不归人。yīng cóng qū píng hòu,gèng kǔ bù guī rén。

辇下书事

黄滔

北阙新王业,东城入羽书。běi quē xīn wáng yè,dōng chéng rù yǔ shū。 秋风满林起,谁道有鲈鱼。qiū fēng mǎn lín qǐ,shuí dào yǒu lú yú。

入关言怀

黄滔

背将踪迹向京师,出在先春入后时。bèi jiāng zōng jì xiàng jīng shī,chū zài xiān chūn rù hòu shí。 落日灞桥飞雪里,已闻南院有看期。luò rì bà qiáo fēi xuě lǐ,yǐ wén nán yuàn yǒu kàn qī。

过长江

黄滔

曾搜景象恐通神,地下还应有主人。céng sōu jǐng xiàng kǒng tōng shén,dì xià hái yīng yǒu zhǔ rén。 若把长江比湘浦,离骚不合自灵均。ruò bǎ zhǎng jiāng bǐ xiāng pǔ,lí sāo bù hé zì líng jūn。

题灵峰僧院

黄滔

系马松间不忍归,数巡香茗一枰棋。xì mǎ sōng jiān bù rěn guī,shù xún xiāng míng yī píng qí。 拟登绝顶留人宿,犹待沧溟月满时。nǐ dēng jué dǐng liú rén sù,yóu dài cāng míng yuè mǎn shí。

司马长卿

黄滔

一自梁园失意回,无人知有掞天才。yī zì liáng yuán shī yì huí,wú rén zhī yǒu shàn tiān cái。 汉宫不锁陈皇后,谁肯量金买赋来。hàn gōng bù suǒ chén huáng hòu,shuí kěn liàng jīn mǎi fù lái。

归思

黄滔

蓟北风烟空汉月,湘南云水半蛮边。jì běi fēng yān kōng hàn yuè,xiāng nán yún shuǐ bàn mán biān。 寒为旅雁暖还去,秦越离家可十年。hán wèi lǚ yàn nuǎn hái qù,qín yuè lí jiā kě shí nián。

东林寺贯休上人篆隶题诗

黄滔

师名自越彻秦中,秦越难寻师所从。shī míng zì yuè chè qín zhōng,qín yuè nán xún shī suǒ cóng。 墨迹两般诗一首,香炉峰下似相逢。mò jì liǎng bān shī yī shǒu,xiāng lú fēng xià shì xiāng féng。

寓江州李使君

黄滔

使君曾被蝉声苦,每见词文即为愁。shǐ jūn céng bèi chán shēng kǔ,měi jiàn cí wén jí wèi chóu。 况是楚江鸿到后,可堪西望发孤舟。kuàng shì chǔ jiāng hóng dào hòu,kě kān xī wàng fā gū zhōu。

游南寓题

黄滔

江山节被雪霜遗,毒草过秋未拟衰。jiāng shān jié bèi xuě shuāng yí,dú cǎo guò qiū wèi nǐ shuāi。 天不当时命邹衍,亦将寒律入南吹。tiān bù dāng shí mìng zōu yǎn,yì jiāng hán lǜ rù nán chuī。

和同年赵先辈观文

黄滔

玉兔轮中方是树,金鳌顶上别无山。yù tù lún zhōng fāng shì shù,jīn áo dǐng shàng bié wú shān。 虽然回首见烟水,事主酬恩难便闲。suī rán huí shǒu jiàn yān shuǐ,shì zhǔ chóu ēn nán biàn xián。