古诗词

汉江临泛

王维

楚塞三湘接,荆门九派通。chǔ sāi sān xiāng jiē,jīng mén jiǔ pài tōng。 江流天地外,山色有无中。jiāng liú tiān dì wài,shān sè yǒu wú zhōng。 郡邑浮前浦,波澜动远空。jùn yì fú qián pǔ,bō lán dòng yuǎn kōng。 襄阳好风日,留醉与山翁。xiāng yáng hǎo fēng rì,liú zuì yǔ shān wēng。

送元二使安西

王维

渭城朝雨浥轻尘,客舍青青柳色新。wèi chéng cháo yǔ yì qīng chén,kè shě qīng qīng liǔ sè xīn。 劝君更尽一杯酒,西出阳关无故人。quàn jūn gèng jǐn yī bēi jiǔ,xī chū yáng guān wú gù rén。

送别

王维

下马饮君酒,问君何所之。xià mǎ yǐn jūn jiǔ,wèn jūn hé suǒ zhī。 君言不得意,归卧南山陲。jūn yán bù dé yì,guī wò nán shān chuí。 但去莫复问,白云无尽时。dàn qù mò fù wèn,bái yún wú jǐn shí。

过香积寺

王维

不知香积寺,数里入云峰。bù zhī xiāng jī sì,shù lǐ rù yún fēng。 古木无人径,深山何处钟?gǔ mù wú rén jìng,shēn shān hé chù zhōng? 泉声咽危石,日色冷青松。quán shēng yàn wēi shí,rì sè lěng qīng sōng。 薄暮空潭曲,安禅制毒龙。báo mù kōng tán qū,ān chán zhì dú lóng。

辋川闲居赠裴秀才迪

王维

寒山转苍翠,秋水日潺湲。hán shān zhuǎn cāng cuì,qiū shuǐ rì chán yuán。 倚杖柴门外,临风听暮蝉。yǐ zhàng chái mén wài,lín fēng tīng mù chán。 渡头馀落日,墟里上孤烟。dù tóu yú luò rì,xū lǐ shàng gū yān。 复值接舆醉,狂歌五柳前。fù zhí jiē yú zuì,kuáng gē wǔ liǔ qián。

竹里馆

王维

独坐幽篁里,弹琴复长啸。dú zuò yōu huáng lǐ,dàn qín fù zhǎng xiào。 深林人不知,明月来相照。shēn lín rén bù zhī,míng yuè lái xiāng zhào。

辛夷坞

王维

木末芙蓉花,山中发红萼。mù mò fú róng huā,shān zhōng fā hóng è。 涧户寂无人,纷纷开且落。jiàn hù jì wú rén,fēn fēn kāi qiě luò。

终南山

王维

太乙近天都,连山接海隅。tài yǐ jìn tiān dōu,lián shān jiē hǎi yú。 白云回望合,青霭入看无。bái yún huí wàng hé,qīng ǎi rù kàn wú。 分野中峰变,阴晴众壑殊。fēn yě zhōng fēng biàn,yīn qíng zhòng hè shū。 欲投人处宿,隔水问樵夫。yù tóu rén chù sù,gé shuǐ wèn qiáo fū。

送綦毋潜落第还乡

王维

圣代无隐者,英灵尽来归。shèng dài wú yǐn zhě,yīng líng jǐn lái guī。 遂令东山客,不得顾采薇。suì lìng dōng shān kè,bù dé gù cǎi wēi。 既至金门远,孰云吾道非。jì zhì jīn mén yuǎn,shú yún wú dào fēi。 江淮度寒食,京洛缝春衣。jiāng huái dù hán shí,jīng luò fèng chūn yī。 置酒临长道,同心与我违。zhì jiǔ lín zhǎng dào,tóng xīn yǔ wǒ wéi。 行当浮桂棹,未几拂荆扉。xíng dāng fú guì zhào,wèi jǐ fú jīng fēi。 远树带行客,孤城当落晖。yuǎn shù dài xíng kè,gū chéng dāng luò huī。 吾谋适不用,勿谓知音稀。wú móu shì bù yòng,wù wèi zhī yīn xī。

青溪

王维

言入黄花川,每逐青溪水。yán rù huáng huā chuān,měi zhú qīng xī shuǐ。 随山将万转,趣途无百里。suí shān jiāng wàn zhuǎn,qù tú wú bǎi lǐ。 声喧乱石中,色静深松里。shēng xuān luàn shí zhōng,sè jìng shēn sōng lǐ。 漾漾泛菱荇,澄澄映葭苇。yàng yàng fàn líng xìng,chéng chéng yìng jiā wěi。 我心素已闲,清川澹如此。wǒ xīn sù yǐ xián,qīng chuān dàn rú cǐ。 请留磐石上,垂钓将已矣。qǐng liú pán shí shàng,chuí diào jiāng yǐ yǐ。

渭川田家

王维

斜阳照墟落,穷巷牛羊归。xié yáng zhào xū luò,qióng xiàng niú yáng guī。 野老念牧童,倚杖候荆扉。yě lǎo niàn mù tóng,yǐ zhàng hòu jīng fēi。 雉雊麦苗秀,蚕眠桑叶稀。zhì gòu mài miáo xiù,cán mián sāng yè xī。 田夫荷锄至,相见语依依。tián fū hé chú zhì,xiāng jiàn yǔ yī yī。 即此羡闲逸,怅然吟式微。jí cǐ xiàn xián yì,chàng rán yín shì wēi。

西施咏

王维

艳色天下重,西施宁久微?yàn sè tiān xià zhòng,xī shī níng jiǔ wēi? 朝为越溪女,暮作吴宫妃。cháo wèi yuè xī nǚ,mù zuò wú gōng fēi。 贱日岂殊众,贵来方悟稀。jiàn rì qǐ shū zhòng,guì lái fāng wù xī。 邀人傅脂粉,不自着罗衣。yāo rén fù zhī fěn,bù zì zhe luó yī。 君宠益娇态,君怜无是非。jūn chǒng yì jiāo tài,jūn lián wú shì fēi。 当时浣纱伴,莫得同车归。dāng shí huàn shā bàn,mò dé tóng chē guī。 持谢邻家子,效颦安可希!chí xiè lín jiā zi,xiào pín ān kě xī!

洛阳女儿行

王维

洛阳女儿对门居,才可容颜十五馀。luò yáng nǚ ér duì mén jū,cái kě róng yán shí wǔ yú。 良人玉勒乘骢马,侍女金盘脍鲤鱼。liáng rén yù lēi chéng cōng mǎ,shì nǚ jīn pán kuài lǐ yú。 画阁朱楼尽相望,红桃绿柳垂檐向。huà gé zhū lóu jǐn xiāng wàng,hóng táo lǜ liǔ chuí yán xiàng。 罗帏送上七香车,宝扇迎归九华帐。luó wéi sòng shàng qī xiāng chē,bǎo shàn yíng guī jiǔ huá zhàng。 狂夫富贵在青春,意气骄奢剧季伦。kuáng fū fù guì zài qīng chūn,yì qì jiāo shē jù jì lún。 自怜碧玉亲教舞,不惜珊瑚持与人。zì lián bì yù qīn jiào wǔ,bù xī shān hú chí yǔ rén。 春窗曙灭九微火,九微片片飞花琐。chūn chuāng shǔ miè jiǔ wēi huǒ,jiǔ wēi piàn piàn fēi huā suǒ。 戏罢曾无理曲时,妆成只是熏香坐。xì bà céng wú lǐ qū shí,zhuāng chéng zhǐ shì xūn xiāng zuò。 城中相识尽繁华,日夜经过赵李家。chéng zhōng xiāng shí jǐn fán huá,rì yè jīng guò zhào lǐ jiā。 谁怜越女颜如玉,贫贱江头自浣纱。shuí lián yuè nǚ yán rú yù,pín jiàn jiāng tóu zì huàn shā。

老将行

王维

少年十五二十时,步行夺得胡马骑。shǎo nián shí wǔ èr shí shí,bù xíng duó dé hú mǎ qí。 射杀山中白额虎,肯数邺下黄须儿。shè shā shān zhōng bái é hǔ,kěn shù yè xià huáng xū ér。 一身转战三千里,一剑曾当百万师。yī shēn zhuǎn zhàn sān qiān lǐ,yī jiàn céng dāng bǎi wàn shī。 汉兵奋迅如霹雳,虏骑奔腾畏蒺藜。hàn bīng fèn xùn rú pī lì,lǔ qí bēn téng wèi jí lí。 卫青不败由天幸,李广无功缘数奇。wèi qīng bù bài yóu tiān xìng,lǐ guǎng wú gōng yuán shù qí。 自从弃置便衰朽,世事蹉跎成白首。zì cóng qì zhì biàn shuāi xiǔ,shì shì cuō tuó chéng bái shǒu。 昔时飞箭无全目,今日垂杨生左肘。xī shí fēi jiàn wú quán mù,jīn rì chuí yáng shēng zuǒ zhǒu。 路傍时卖故侯瓜,门前学种先生柳。lù bàng shí mài gù hóu guā,mén qián xué zhǒng xiān shēng liǔ。 苍茫古木连穷巷,寥落寒山对虚牖。cāng máng gǔ mù lián qióng xiàng,liáo luò hán shān duì xū yǒu。 誓令疏勒出飞泉,不似颍川空使酒。shì lìng shū lēi chū fēi quán,bù shì yǐng chuān kōng shǐ jiǔ。 贺兰山下阵如云,羽檄交驰日夕闻。hè lán shān xià zhèn rú yún,yǔ xí jiāo chí rì xī wén。 节使三河募年少,诏书五道出将军。jié shǐ sān hé mù nián shǎo,zhào shū wǔ dào chū jiāng jūn。 试拂铁衣如雪色,聊持宝剑动星文。shì fú tiě yī rú xuě sè,liáo chí bǎo jiàn dòng xīng wén。 愿得燕弓射大将,耻令越甲鸣吾君。yuàn dé yàn gōng shè dà jiāng,chǐ lìng yuè jiǎ míng wú jūn。 莫嫌旧日云中守,犹堪一战取功勋。mò xián jiù rì yún zhōng shǒu,yóu kān yī zhàn qǔ gōng xūn。

桃源行

王维

渔舟逐水爱山春,两岸桃花夹去津。yú zhōu zhú shuǐ ài shān chūn,liǎng àn táo huā jiā qù jīn。 坐看红树不知远,行尽青溪忽视人。zuò kàn hóng shù bù zhī yuǎn,xíng jǐn qīng xī hū shì rén。 山口潜行始隈隩,山开旷望旋平陆。shān kǒu qián xíng shǐ wēi ào,shān kāi kuàng wàng xuán píng lù。 遥看一处攒云树,近入千家散花竹。yáo kàn yī chù zǎn yún shù,jìn rù qiān jiā sàn huā zhú。 樵客初传汉姓名,居人未改秦衣服。qiáo kè chū chuán hàn xìng míng,jū rén wèi gǎi qín yī fú。 居人共住武陵源,还从物外起田园。jū rén gòng zhù wǔ líng yuán,hái cóng wù wài qǐ tián yuán。 月明松下房栊静,日出云中鸡犬喧。yuè míng sōng xià fáng lóng jìng,rì chū yún zhōng jī quǎn xuān。 惊闻俗客争来集,竞引还家问都邑。jīng wén sú kè zhēng lái jí,jìng yǐn hái jiā wèn dōu yì。 平明闾巷扫花开,薄暮渔樵乘水入。píng míng lǘ xiàng sǎo huā kāi,báo mù yú qiáo chéng shuǐ rù。 初因避地去人间,及至成仙遂不还。chū yīn bì dì qù rén jiān,jí zhì chéng xiān suì bù hái。 峡里谁知有人事,世中遥望空云山。xiá lǐ shuí zhī yǒu rén shì,shì zhōng yáo wàng kōng yún shān。 不疑灵境难闻见,尘心未尽思乡县。bù yí líng jìng nán wén jiàn,chén xīn wèi jǐn sī xiāng xiàn。 出洞无论隔山水,辞家终拟长游衍。chū dòng wú lùn gé shān shuǐ,cí jiā zhōng nǐ zhǎng yóu yǎn。 自谓经过旧不迷,安知峰壑今来变。zì wèi jīng guò jiù bù mí,ān zhī fēng hè jīn lái biàn。 当时只记入山深,青溪几曲到云林。dāng shí zhǐ jì rù shān shēn,qīng xī jǐ qū dào yún lín。 春来遍是桃花水,不辨仙源何处寻。chūn lái biàn shì táo huā shuǐ,bù biàn xiān yuán hé chù xún。

归嵩山作

王维

清川带长薄,车马去闲闲。qīng chuān dài zhǎng báo,chē mǎ qù xián xián。 流水如有意,暮禽相与还。liú shuǐ rú yǒu yì,mù qín xiāng yǔ hái。 荒城临古渡,落日满秋山。huāng chéng lín gǔ dù,luò rì mǎn qiū shān。 迢递嵩高下,归来且闭关。tiáo dì sōng gāo xià,guī lái qiě bì guān。

酬张少府

王维

晚年惟好静,万事不关心。wǎn nián wéi hǎo jìng,wàn shì bù guān xīn。 自顾无长策,空知返旧林。zì gù wú zhǎng cè,kōng zhī fǎn jiù lín。 松风吹解带,山月照弹琴。sōng fēng chuī jiě dài,shān yuè zhào dàn qín。 君问穷通理,渔歌入浦深。jūn wèn qióng tōng lǐ,yú gē rù pǔ shēn。

送梓州李使君

王维

万壑树参天,千山响杜鹃。wàn hè shù cān tiān,qiān shān xiǎng dù juān。 山中一夜雨,树杪百重泉。shān zhōng yī yè yǔ,shù miǎo bǎi zhòng quán。 汉女输橦布,巴人讼芋田。hàn nǚ shū tóng bù,bā rén sòng yù tián。 文翁翻教授,不敢倚先贤。wén wēng fān jiào shòu,bù gǎn yǐ xiān xián。

和贾至舍人早朝大明宫之作

王维

绛帻鸡人报晓筹,尚衣方进翠云裘。jiàng zé jī rén bào xiǎo chóu,shàng yī fāng jìn cuì yún qiú。 九天阊阖开宫殿,万国衣冠拜冕旒。jiǔ tiān chāng hé kāi gōng diàn,wàn guó yī guān bài miǎn liú。 日色才临仙掌动,香烟欲傍衮龙浮。rì sè cái lín xiān zhǎng dòng,xiāng yān yù bàng gǔn lóng fú。 朝罢须裁五色诏,佩声归到凤池头。cháo bà xū cái wǔ sè zhào,pèi shēng guī dào fèng chí tóu。

奉和圣制从蓬莱向兴庆阁道中留春雨中春望之作应制

王维

渭水自萦秦塞曲,黄山旧绕汉宫斜。wèi shuǐ zì yíng qín sāi qū,huáng shān jiù rào hàn gōng xié。 銮舆迥出千门柳,阁道回看上苑花。luán yú jiǒng chū qiān mén liǔ,gé dào huí kàn shàng yuàn huā。 云里帝城双凤阙,雨中春树万人家。yún lǐ dì chéng shuāng fèng quē,yǔ zhōng chūn shù wàn rén jiā。 为乘阳气行时令,不是宸游玩物华。wèi chéng yáng qì xíng shí lìng,bù shì chén yóu wán wù huá。