古诗词

送邢桂州

王维

铙吹喧京口,风波下洞庭。náo chuī xuān jīng kǒu,fēng bō xià dòng tíng。 赭圻将赤岸,击汰复扬舲。zhě qí jiāng chì àn,jī tài fù yáng líng。 日落江湖白,潮来天地青。rì luò jiāng hú bái,cháo lái tiān dì qīng。 明珠归合浦,应逐使臣星。míng zhū guī hé pǔ,yīng zhú shǐ chén xīng。

送宇文三赴河西充行军司马

王维

横吹杂繁笳,边风卷塞沙。héng chuī zá fán jiā,biān fēng juǎn sāi shā。 还闻田司马,更逐李轻车。hái wén tián sī mǎ,gèng zhú lǐ qīng chē。 蒲类成秦地,莎车属汉家。pú lèi chéng qín dì,shā chē shǔ hàn jiā。 当令犬戎国,朝聘学昆邪。dāng lìng quǎn róng guó,cháo pìn xué kūn xié。

送孙二

王维

郊外谁相送,夫君道术亲。jiāo wài shuí xiāng sòng,fū jūn dào shù qīn。 书生邹鲁客,才子洛阳人。shū shēng zōu lǔ kè,cái zi luò yáng rén。 祖席依寒草,行车起暮尘。zǔ xí yī hán cǎo,xíng chē qǐ mù chén。 山川何寂寞,长望泪沾巾。shān chuān hé jì mò,zhǎng wàng lèi zhān jīn。

送崔三往密州觐省

王维

南陌去悠悠,东郊不少留。nán mò qù yōu yōu,dōng jiāo bù shǎo liú。 同怀扇枕恋,独念倚门愁。tóng huái shàn zhěn liàn,dú niàn yǐ mén chóu。 路绕天山雪,家临海树秋。lù rào tiān shān xuě,jiā lín hǎi shù qiū。 鲁连功未报,且莫蹈沧洲。lǔ lián gōng wèi bào,qiě mò dǎo cāng zhōu。

送孟六归襄阳

王维

杜门不复出,久与世情疏。dù mén bù fù chū,jiǔ yǔ shì qíng shū。 以此为良策,劝君归旧庐。yǐ cǐ wèi liáng cè,quàn jūn guī jiù lú。 醉歌田舍酒,笑读古人书。zuì gē tián shě jiǔ,xiào dú gǔ rén shū。 好是一生事,无劳献子虚。hǎo shì yī shēng shì,wú láo xiàn zi xū。

初出济州别城中故人

王维

微官易得罪,谪去济川阴。wēi guān yì dé zuì,zhé qù jì chuān yīn。 执政方持法,明君照此心。zhí zhèng fāng chí fǎ,míng jūn zhào cǐ xīn。 闾阎河润上,井邑海云深。lǘ yán hé rùn shàng,jǐng yì hǎi yún shēn。 纵有归来日,各愁年鬓侵。zòng yǒu guī lái rì,gè chóu nián bìn qīn。

与卢象集朱家

王维

主人能爱客,终日有逢迎。zhǔ rén néng ài kè,zhōng rì yǒu féng yíng。 贳得新丰酒,复闻秦女筝。shì dé xīn fēng jiǔ,fù wén qín nǚ zhēng。 柳条疏客舍,槐叶下秋城。liǔ tiáo shū kè shě,huái yè xià qiū chéng。 语笑且为乐,吾将达此生。yǔ xiào qiě wèi lè,wú jiāng dá cǐ shēng。

游李山人所居因题屋壁

王维

世上皆如梦,狂来止自歌。shì shàng jiē rú mèng,kuáng lái zhǐ zì gē。 问年松树老,有地竹林多。wèn nián sōng shù lǎo,yǒu dì zhú lín duō。 药倩韩康卖,门容尚子过。yào qiàn hán kāng mài,mén róng shàng zi guò。 翻嫌枕席上,无那白云何。fān xián zhěn xí shàng,wú nà bái yún hé。

过崔驸马山池

王维

画楼吹笛妓,金碗酒家胡。huà lóu chuī dí jì,jīn wǎn jiǔ jiā hú。 锦石称贞女,青松学大夫。jǐn shí chēng zhēn nǚ,qīng sōng xué dà fū。 脱貂贳桂醑,射雁与山厨。tuō diāo shì guì xǔ,shè yàn yǔ shān chú。 闻道高阳会,愚公谷正愚。wén dào gāo yáng huì,yú gōng gǔ zhèng yú。

过福禅师兰若

王维

岩壑转微径,云林隐法堂。yán hè zhuǎn wēi jìng,yún lín yǐn fǎ táng。 羽人飞奏乐,天女跪焚香。yǔ rén fēi zòu lè,tiān nǚ guì fén xiāng。 竹外峰偏曙,藤阴水更凉。zhú wài fēng piān shǔ,téng yīn shuǐ gèng liáng。 欲知禅坐久,行路长春芳。yù zhī chán zuò jiǔ,xíng lù zhǎng chūn fāng。

过感化

王维

暮持筇竹杖,相待虎溪头。mù chí qióng zhú zhàng,xiāng dài hǔ xī tóu。 催客闻山响,归房逐水流。cuī kè wén shān xiǎng,guī fáng zhú shuǐ liú。 野花丛发好,谷鸟一声幽。yě huā cóng fā hǎo,gǔ niǎo yī shēng yōu。 夜坐空林寂,松风直似秋。yè zuò kōng lín jì,sōng fēng zhí shì qiū。

登辨

王维

竹径从初地,莲峰出化城。zhú jìng cóng chū dì,lián fēng chū huà chéng。 窗中三楚尽,林上九江平。chuāng zhōng sān chǔ jǐn,lín shàng jiǔ jiāng píng。 软草承趺坐,长松响梵声。ruǎn cǎo chéng fū zuò,zhǎng sōng xiǎng fàn shēng。 空居法云外,观世得无生。kōng jū fǎ yún wài,guān shì dé wú shēng。

喜祖三至留宿

王维

门前洛阳客,下马拂征衣。mén qián luò yáng kè,xià mǎ fú zhēng yī。 不枉故人驾,平生多掩扉。bù wǎng gù rén jià,píng shēng duō yǎn fēi。 行人返深巷,积雪带馀晖。xíng rén fǎn shēn xiàng,jī xuě dài yú huī。 早岁同袍者,高车何处归。zǎo suì tóng páo zhě,gāo chē hé chù guī。

黎拾遗昕裴秀才迪见过秋夜对雨之作

王维

促织鸣已急,轻衣行向重。cù zhī míng yǐ jí,qīng yī xíng xiàng zhòng。 寒灯坐高馆,秋雨闻疏钟。hán dēng zuò gāo guǎn,qiū yǔ wén shū zhōng。 白法调狂象,玄言问老龙。bái fǎ diào kuáng xiàng,xuán yán wèn lǎo lóng。 何人顾蓬径,空愧求羊踪。hé rén gù péng jìng,kōng kuì qiú yáng zōng。

慕容承携素馔见过

王维

纱帽乌皮几,闲居懒赋诗。shā mào wū pí jǐ,xián jū lǎn fù shī。 门看五柳识,年算六身知。mén kàn wǔ liǔ shí,nián suàn liù shēn zhī。 灵寿君王赐,雕胡弟子炊。líng shòu jūn wáng cì,diāo hú dì zi chuī。 空劳酒食馔,持底解人颐。kōng láo jiǔ shí zhuàn,chí dǐ jiě rén yí。

晚春严少尹与诸公见过

王维

松菊荒三径,图书共五车。sōng jú huāng sān jìng,tú shū gòng wǔ chē。 烹葵邀上客,看竹到贫家。pēng kuí yāo shàng kè,kàn zhú dào pín jiā。 鹊乳先春草,莺啼过落花。què rǔ xiān chūn cǎo,yīng tí guò luò huā。 自怜黄发暮,一倍惜年华。zì lián huáng fā mù,yī bèi xī nián huá。

郑果州相过

王维

丽日照残春,初晴草木新。lì rì zhào cán chūn,chū qíng cǎo mù xīn。 床前磨镜客,树下灌园人。chuáng qián mó jìng kè,shù xià guàn yuán rén。 五马惊穷巷,双童逐老身。wǔ mǎ jīng qióng xiàng,shuāng tóng zhú lǎo shēn。 中厨办粗饭,当恕阮家贫。zhōng chú bàn cū fàn,dāng shù ruǎn jiā pín。

归辋川作

王维

谷口疏钟动,渔樵稍欲稀。gǔ kǒu shū zhōng dòng,yú qiáo shāo yù xī。 悠然远山暮,独向白云归。yōu rán yuǎn shān mù,dú xiàng bái yún guī。 菱蔓弱难定,杨花轻易飞。líng màn ruò nán dìng,yáng huā qīng yì fēi。 东皋春草色,惆怅掩柴扉。dōng gāo chūn cǎo sè,chóu chàng yǎn chái fēi。

韦给事山居

王维

幽寻得此地,讵有一人曾。yōu xún dé cǐ dì,jù yǒu yī rén céng。 大壑随阶转,群山入户登。dà hè suí jiē zhuǎn,qún shān rù hù dēng。 庖厨出深竹,印绶隔垂藤。páo chú chū shēn zhú,yìn shòu gé chuí téng。 即事辞轩冕,谁云病未能。jí shì cí xuān miǎn,shuí yún bìng wèi néng。

辋川闲居

王维

一从归白社,不复到青门。yī cóng guī bái shè,bù fù dào qīng mén。 时倚檐前树,远看原上村。shí yǐ yán qián shù,yuǎn kàn yuán shàng cūn。 青菰临水拔,白鸟向山翻。qīng gū lín shuǐ bá,bái niǎo xiàng shān fān。 寂寞於陵子,桔槔方灌园。jì mò yú líng zi,jú gāo fāng guàn yuán。