古诗词

桂州筵上赠胡予女

陆岩梦

自道风流不可攀,却堪蹙额更颓颜。zì dào fēng liú bù kě pān,què kān cù é gèng tuí yán。
眼睛深却湘江水,鼻孔高于华岳山。yǎn jīng shēn què xiāng jiāng shuǐ,bí kǒng gāo yú huá yuè shān。
舞态固难居掌上,歌声应不绕梁间。wǔ tài gù nán jū zhǎng shàng,gē shēng yīng bù rào liáng jiān。
孟阳死后欲千载,犹在佳人觅往还。mèng yáng sǐ hòu yù qiān zài,yóu zài jiā rén mì wǎng hái。

及第后作

袁皓

金榜高悬姓字真,分明折得一枝春。jīn bǎng gāo xuán xìng zì zhēn,fēn míng zhé dé yī zhī chūn。
蓬瀛乍接神仙侣,江海回思耕钓人。péng yíng zhà jiē shén xiān lǚ,jiāng hǎi huí sī gēng diào rén。
九万抟扶排羽翼,十年辛苦涉风尘。jiǔ wàn tuán fú pái yǔ yì,shí nián xīn kǔ shè fēng chén。
升平时节逢公道,不觉龙门是崄津。shēng píng shí jié féng gōng dào,bù jué lóng mén shì xiǎn jīn。

重归宜春经过萍川题梵林寺

袁皓

梵林遗址在松萝,四十年来两度过。fàn lín yí zhǐ zài sōng luó,sì shí nián lái liǎng dù guò。
滤水东奔彭蠡浪,萍川西注洞庭波。lǜ shuǐ dōng bēn péng lí làng,píng chuān xī zhù dòng tíng bō。
村烟不改居人换,官路无穷行客多。cūn yān bù gǎi jū rén huàn,guān lù wú qióng xíng kè duō。
拖紫腰金成底事,凭阑惆怅欲如何。tuō zǐ yāo jīn chéng dǐ shì,píng lán chóu chàng yù rú hé。

寄岳阳严使君

袁皓

得意东归过岳阳,桂枝香惹蕊珠香。dé yì dōng guī guò yuè yáng,guì zhī xiāng rě ruǐ zhū xiāng。
也知暮雨生巫峡,争奈朝云属楚王。yě zhī mù yǔ shēng wū xiá,zhēng nài cháo yún shǔ chǔ wáng。
万恨只凭期克手,寸心唯系别离肠。wàn hèn zhǐ píng qī kè shǒu,cùn xīn wéi xì bié lí cháng。
南亭宴罢笙歌散,回首烟波路渺茫。nán tíng yàn bà shēng gē sàn,huí shǒu yān bō lù miǎo máng。

重归宜春偶成十六韵寄朝中知己

袁皓

水香甘似醴,知是入袁溪。shuǐ xiāng gān shì lǐ,zhī shì rù yuán xī。
黄竹成丛密,青萝夹岸低。huáng zhú chéng cóng mì,qīng luó jiā àn dī。
暖流鸂鶒戏,深树鹧鸪啼。nuǎn liú xī chì xì,shēn shù zhè gū tí。
黄犬惊迎客,青牛困卧泥。huáng quǎn jīng yíng kè,qīng niú kùn wò ní。
有村皆绩纺,无地不耕犁。yǒu cūn jiē jì fǎng,wú dì bù gēng lí。
乡曲多耆旧,逢迎尽杖藜。xiāng qū duō qí jiù,féng yíng jǐn zhàng lí。
殷勤倾白酒,相劝有黄鸡。yīn qín qīng bái jiǔ,xiāng quàn yǒu huáng jī。
归老官知忝,还乡路不迷。guī lǎo guān zhī tiǎn,hái xiāng lù bù mí。
直言干忌讳,权路耻依栖。zhí yán gàn jì huì,quán lù chǐ yī qī。
拙学趋时态,闲思与牧齐。zhuō xué qū shí tài,xián sī yǔ mù qí。
稻粮饶燕雀,江海溢凫鹥。dào liáng ráo yàn què,jiāng hǎi yì fú yī。
昔共逢离乱,今来息鼓鼙。xī gòng féng lí luàn,jīn lái xī gǔ pí。
恩仁沾品物,教化及雕题。ēn rén zhān pǐn wù,jiào huà jí diāo tí。
上贡贞元禄,曾叨宠记批。shàng gòng zhēn yuán lù,céng dāo chǒng jì pī。
何须归紫禁,便是到丹梯。hé xū guī zǐ jìn,biàn shì dào dān tī。
珍重长安道,从今息马嘶。zhēn zhòng zhǎng ān dào,cóng jīn xī mǎ sī。

登祝融峰

王元

草叠到孤顶,身齐高鸟翔。cǎo dié dào gū dǐng,shēn qí gāo niǎo xiáng。
势疑撞翼轸,翠欲滴潇湘。shì yí zhuàng yì zhěn,cuì yù dī xiāo xiāng。
云湿幽崖滑,风梳古木香。yún shī yōu yá huá,fēng shū gǔ mù xiāng。
晴空聊纵目,杳杳极穷荒。qíng kōng liáo zòng mù,yǎo yǎo jí qióng huāng。

悼李韶

王元

韶也命何奇,生前与世违。sháo yě mìng hé qí,shēng qián yǔ shì wéi。
贫栖古梵刹,终著旧麻衣。pín qī gǔ fàn shā,zhōng zhù jiù má yī。
雅句僧抄遍,孤坟客吊稀。yǎ jù sēng chāo biàn,gū fén kè diào xī。
故园今孰在,应见梦中归。gù yuán jīn shú zài,yīng jiàn mèng zhōng guī。

怀翁宏

王元

独夜思君切,无人知此情。dú yè sī jūn qiè,wú rén zhī cǐ qíng。
沧州归未得,华发别来生。cāng zhōu guī wèi dé,huá fā bié lái shēng。
孤馆木初落,高空月正明。gū guǎn mù chū luò,gāo kōng yuè zhèng míng。
远书多隔岁,独念没前程。yuǎn shū duō gé suì,dú niàn méi qián chéng。

听琴

王元

拂尘开素匣,有客独伤时。fú chén kāi sù xiá,yǒu kè dú shāng shí。
古调俗不乐,正声君自知。gǔ diào sú bù lè,zhèng shēng jūn zì zhī。
寒泉出涧涩,老桧倚风悲。hán quán chū jiàn sè,lǎo guì yǐ fēng bēi。
纵有来听者,谁堪继子期。zòng yǒu lái tīng zhě,shuí kān jì zi qī。

题邓真人遗址

王元

三千功满仙升去,留得山前旧隐基。sān qiān gōng mǎn xiān shēng qù,liú dé shān qián jiù yǐn jī。
但见白云长掩映,不知浮世几兴衰。dàn jiàn bái yún zhǎng yǎn yìng,bù zhī fú shì jǐ xīng shuāi。
松稍风触霓旌动,棕叶霜沾鹤翅垂。sōng shāo fēng chù ní jīng dòng,zōng yè shuāng zhān hè chì chuí。
近代无人寻异事,野泉喷月泻秋池。jìn dài wú rén xún yì shì,yě quán pēn yuè xiè qiū chí。

置酒

郑颢

酒熟人须饮,春还鬓已秋。jiǔ shú rén xū yǐn,chūn hái bìn yǐ qiū。
愿逢千日醉,得逭百年愁。yuàn féng qiān rì zuì,dé huàn bǎi nián chóu。
卒卒周姬旦,栖栖鲁孔丘。zú zú zhōu jī dàn,qī qī lǔ kǒng qiū。
平生能几日,不及且遨游。píng shēng néng jǐ rì,bù jí qiě áo yóu。

续梦中十韵

郑颢

间岁流虹节,归轩出禁扃。jiān suì liú hóng jié,guī xuān chū jìn jiōng。
奔波陶畏景,萧洒梦殊庭。bēn bō táo wèi jǐng,xiāo sǎ mèng shū tíng。
境象非曾到,崇严昔未经。jìng xiàng fēi céng dào,chóng yán xī wèi jīng。
日斜乌敛翼,风动鹤飘翎。rì xié wū liǎn yì,fēng dòng hè piāo líng。
异苑人争集,凉台笔不停。yì yuàn rén zhēng jí,liáng tái bǐ bù tíng。
石门雾露白,玉殿莓苔青。shí mén wù lù bái,yù diàn méi tái qīng。
若匪灾先兆,何缘思入冥。ruò fěi zāi xiān zhào,hé yuán sī rù míng。
御炉虚仗马,华盖负云亭。yù lú xū zhàng mǎ,huá gài fù yún tíng。
白日成千古,金縢閟九龄。bái rì chéng qiān gǔ,jīn téng bì jiǔ líng。
小臣哀绝笔,湖上泣青萍。xiǎo chén āi jué bǐ,hú shàng qì qīng píng。

春晴

任翻

楚国多春雨,柴门喜晚晴。chǔ guó duō chūn yǔ,chái mén xǐ wǎn qíng。
幽人临水坐,好鸟隔花鸣。yōu rén lín shuǐ zuò,hǎo niǎo gé huā míng。
野色临空阔,江流接海平。yě sè lín kōng kuò,jiāng liú jiē hǎi píng。
门前到溪路,今夜月分明。mén qián dào xī lù,jīn yè yuè fēn míng。

秋晚郊居

任翻

远声霜后树,秋色水边村。yuǎn shēng shuāng hòu shù,qiū sè shuǐ biān cūn。
野径无来客,寒风自动门。yě jìng wú lái kè,hán fēng zì dòng mén。
海山藏日影,江月落潮痕。hǎi shān cáng rì yǐng,jiāng yuè luò cháo hén。
惆怅高飞晚,年年别故园。chóu chàng gāo fēi wǎn,nián nián bié gù yuán。

秋晚途次

任翻

秋色满行路,此时心不闲。qiū sè mǎn xíng lù,cǐ shí xīn bù xián。
孤贫游上国,少壮有衰颜。gū pín yóu shàng guó,shǎo zhuàng yǒu shuāi yán。
众鸟已归树,旅人犹过山。zhòng niǎo yǐ guī shù,lǚ rén yóu guò shān。
萧条远林外,风急水潺潺。xiāo tiáo yuǎn lín wài,fēng jí shuǐ chán chán。

葛仙井

任翻

古井碧沈沈,分明见百寻。gǔ jǐng bì shěn shěn,fēn míng jiàn bǎi xún。
味甘传邑内,脉冷应山心。wèi gān chuán yì nèi,mài lěng yīng shān xīn。
圆入月轮净,直涵峰影深。yuán rù yuè lún jìng,zhí hán fēng yǐng shēn。
自从仙去后,汲引到如今。zì cóng xiān qù hòu,jí yǐn dào rú jīn。

桐柏观

任翻

飘飘云外者,暂宿聚仙堂。piāo piāo yún wài zhě,zàn sù jù xiān táng。
半夜人无语,中宵月送凉。bàn yè rén wú yǔ,zhōng xiāo yuè sòng liáng。
鹤归高树静,萤过小池光。hè guī gāo shù jìng,yíng guò xiǎo chí guāng。
不得多时住,门开是事忙。bù dé duō shí zhù,mén kāi shì shì máng。

赠济禅师

任翻

碧峰秋寺内,禅客已无情。bì fēng qiū sì nèi,chán kè yǐ wú qíng。
半顶发根白,一生心地清。bàn dǐng fā gēn bái,yī shēng xīn dì qīng。
竹房侵月静,石径到门平。zhú fáng qīn yuè jìng,shí jìng dào mén píng。
山下尘嚣路,终年誓不行。shān xià chén xiāo lù,zhōng nián shì bù xíng。

经堕泪碑

任翻

羊公传化地,千古事空存。yáng gōng chuán huà dì,qiān gǔ shì kōng cún。
碑已无文字,人犹敬子孙。bēi yǐ wú wén zì,rén yóu jìng zi sūn。
岘山长闭恨,汉水自流恩。xiàn shān zhǎng bì hèn,hàn shuǐ zì liú ēn。
数处烟岚色,分明是泪痕。shù chù yān lán sè,fēn míng shì lèi hén。

长安冬夜书事

任翻

忧来长不寐,往事重思量。yōu lái zhǎng bù mèi,wǎng shì zhòng sī liàng。
清渭几年客,故衣今夜霜。qīng wèi jǐ nián kè,gù yī jīn yè shuāng。
春风谁识面,水国但牵肠。chūn fēng shuí shí miàn,shuǐ guó dàn qiān cháng。
十二门车马,昏明各自忙。shí èr mén chē mǎ,hūn míng gè zì máng。