古诗词

越江渔父

任翻

借问钓鱼者,持竿多少年。jiè wèn diào yú zhě,chí gān duō shǎo nián。
眼明汀岛畔,头白子孙前。yǎn míng tīng dǎo pàn,tóu bái zi sūn qián。
棹入花时浪,灯留雨夜船。zhào rù huā shí làng,dēng liú yǔ yè chuán。
越江深见底,谁识此心坚。yuè jiāng shēn jiàn dǐ,shuí shí cǐ xīn jiān。

哭友人

任翻

逢著南州史,江边哭问君。féng zhù nán zhōu shǐ,jiāng biān kū wèn jūn。
送终时有雪,归葬处无云。sòng zhōng shí yǒu xuě,guī zàng chù wú yún。
官库惟留剑,邻僧共结坟。guān kù wéi liú jiàn,lín sēng gòng jié fén。
儿孙未成立,谁与集遗文。ér sūn wèi chéng lì,shuí yǔ jí yí wén。

送李衡

任翻

羁栖亲故少,远别惜清才。jī qī qīn gù shǎo,yuǎn bié xī qīng cái。
天畔出相送,路长知未回。tiān pàn chū xiāng sòng,lù zhǎng zhī wèi huí。
欲销今日恨,强把异乡杯。yù xiāo jīn rì hèn,qiáng bǎ yì xiāng bēi。
君去南堂后,应无客到来。jūn qù nán táng hòu,yīng wú kè dào lái。

宫怨

任翻

泪乾红落脸,心尽白垂头。lèi qián hóng luò liǎn,xīn jǐn bái chuí tóu。
自此方知怨,从来岂信愁。zì cǐ fāng zhī yuàn,cóng lái qǐ xìn chóu。

惜花

任翻

无语与花别,细看枝上红。wú yǔ yǔ huā bié,xì kàn zhī shàng hóng。
明年又相见,还恐是愁中。míng nián yòu xiāng jiàn,hái kǒng shì chóu zhōng。

宿巾子山禅寺

任翻

绝顶新秋生夜凉,鹤翻松露滴衣裳。jué dǐng xīn qiū shēng yè liáng,hè fān sōng lù dī yī shang。
前峰月映半江水,僧在翠微开竹房。qián fēng yuè yìng bàn jiāng shuǐ,sēng zài cuì wēi kāi zhú fáng。

再游巾子山寺

任翻

灵江江上帻峰寺,三十年来两度登。líng jiāng jiāng shàng zé fēng sì,sān shí nián lái liǎng dù dēng。
野鹤尚巢松树遍,竹房不见旧时僧。yě hè shàng cháo sōng shù biàn,zhú fáng bù jiàn jiù shí sēng。

三游巾子山寺感述

任翻

清秋绝顶竹房开,松鹤何年去不回。qīng qiū jué dǐng zhú fáng kāi,sōng hè hé nián qù bù huí。
惟有前峰明月在,夜深犹过半江来。wéi yǒu qián fēng míng yuè zài,yè shēn yóu guò bàn jiāng lái。

洛阳道

任翻

憧憧洛阳道,尘下生青草。chōng chōng luò yáng dào,chén xià shēng qīng cǎo。
行者岂无家,无人在家老。xíng zhě qǐ wú jiā,wú rén zài jiā lǎo。
鸡鸣前结束,争去恐不早。jī míng qián jié shù,zhēng qù kǒng bù zǎo。
百年路傍尽,白日车中晓。bǎi nián lù bàng jǐn,bái rì chē zhōng xiǎo。
求富江海狭,取贵山岳小。qiú fù jiāng hǎi xiá,qǔ guì shān yuè xiǎo。
二端立在途,奔走无由了。èr duān lì zài tú,bēn zǒu wú yóu le。

铸镜歌

龙护老人

盘龙盘龙,隐于镜中。pán lóng pán lóng,yǐn yú jìng zhōng。
分野有象,变化无穷。fēn yě yǒu xiàng,biàn huà wú qióng。
兴云吐雾,行雨生风。xīng yún tǔ wù,xíng yǔ shēng fēng。
上清仙子,来献圣聪。shàng qīng xiān zi,lái xiàn shèng cōng。

答复礼禅师《真妄偈》

澄观

迷真妄念生,悟真妄即止。mí zhēn wàng niàn shēng,wù zhēn wàng jí zhǐ。
能迷非常迷,安得长相似。néng mí fēi cháng mí,ān dé zhǎng xiāng shì。
从来未曾悟,故说妄无始。cóng lái wèi céng wù,gù shuō wàng wú shǐ。
知妄本自真,方是恒妙理。zhī wàng běn zì zhēn,fāng shì héng miào lǐ。
分别心未忘,何由出生死。fēn bié xīn wèi wàng,hé yóu chū shēng sǐ。

池州夫子庙麟台

韦表微

二仪既闭,三象乃乖。èr yí jì bì,sān xiàng nǎi guāi。
圣道埋郁,人心不开。shèng dào mái yù,rén xīn bù kāi。
上无文武,下有定哀。shàng wú wén wǔ,xià yǒu dìng āi。
吁嗟麟兮,孰为来哉。xū jiē lín xī,shú wèi lái zāi。
周虽不纲,孔实嗣圣。zhōu suī bù gāng,kǒng shí sì shèng。
诗书既删,礼乐大定。shī shū jì shān,lǐ lè dà dìng。
劝善惩恶,奸邪乃正。quàn shàn chéng è,jiān xié nǎi zhèng。
吁嗟麟兮,克昭符命。xū jiē lín xī,kè zhāo fú mìng。
圣与时合,化行位尊。shèng yǔ shí hé,huà xíng wèi zūn。
苟或乖戾,身穷道存。gǒu huò guāi lì,shēn qióng dào cún。
于昭鲁邑,栖迟孔门。yú zhāo lǔ yì,qī chí kǒng mén。
吁嗟麟兮,孰知其仁。xū jiē lín xī,shú zhī qí rén。
运极数残,德至时否。yùn jí shù cán,dé zhì shí fǒu。
楚国寖广,秦封益侈。chǔ guó jìn guǎng,qín fēng yì chǐ。
墙仞迫阨,崎岖阙里。qiáng rèn pò è,qí qū quē lǐ。
吁嗟麟兮,靡有攸止。xū jiē lín xī,mí yǒu yōu zhǐ。
世治则麟,世乱则麇。shì zhì zé lín,shì luàn zé jūn。
出非其时,麋鹿同群。chū fēi qí shí,mí lù tóng qún。
孔不自圣,麟不自祥。kǒng bù zì shèng,lín bù zì xiáng。
吁嗟麟兮,天何所亡。xū jiē lín xī,tiān hé suǒ wáng。

刺左臂膊诗

宋元素

昔日已前家未贫,苦将钱物结交亲。xī rì yǐ qián jiā wèi pín,kǔ jiāng qián wù jié jiāo qīn。
如今失路寻知己,行尽关山无一人。rú jīn shī lù xún zhī jǐ,xíng jǐn guān shān wú yī rén。

泊舟盱眙

韦建

泊舟淮水次,霜降夕流清。pō zhōu huái shuǐ cì,shuāng jiàng xī liú qīng。
夜久潮侵岸,天寒月近城。yè jiǔ cháo qīn àn,tiān hán yuè jìn chéng。
平沙依雁宿,候馆听鸡鸣。píng shā yī yàn sù,hòu guǎn tīng jī míng。
乡国云霄外,谁堪羁旅情。xiāng guó yún xiāo wài,shuí kān jī lǚ qíng。

河中晚霁

韦建

湖广舟自轻,江天欲澄霁。hú guǎng zhōu zì qīng,jiāng tiān yù chéng jì。
是时清楚望,气色犹霾曀。shì shí qīng chǔ wàng,qì sè yóu mái yì。
踟蹰金霞白,波上日初丽。chí chú jīn xiá bái,bō shàng rì chū lì。
烟红落镜中,树木生天际。yān hóng luò jìng zhōng,shù mù shēng tiān jì。
杳杳涯欲斑,蒙蒙云复闭。yǎo yǎo yá yù bān,méng méng yún fù bì。
言垂星汉明,又睹寰瀛势。yán chuí xīng hàn míng,yòu dǔ huán yíng shì。
微兴从此惬,悠然不知岁。wēi xīng cóng cǐ qiè,yōu rán bù zhī suì。
试歌沧浪清,遂觉乾坤细。shì gē cāng làng qīng,suì jué qián kūn xì。
肯念客衣薄,将期永投袂。kěn niàn kè yī báo,jiāng qī yǒng tóu mèi。
迟回渔父间,一雁声嘹唳。chí huí yú fù jiān,yī yàn shēng liáo lì。

王睿

寒松耸拔倚苍岑,绿叶扶疏自结阴。hán sōng sǒng bá yǐ cāng cén,lǜ yè fú shū zì jié yīn。
丁固梦时还有意,秦王封日岂无心。dīng gù mèng shí hái yǒu yì,qín wáng fēng rì qǐ wú xīn。
常将正节栖孤鹤,不遣高枝宿众禽。cháng jiāng zhèng jié qī gū hè,bù qiǎn gāo zhī sù zhòng qín。
好是特凋群木后,护霜凌雪翠逾深。hǎo shì tè diāo qún mù hòu,hù shuāng líng xuě cuì yú shēn。

王睿

庭竹森疏玉质寒,色包葱碧尽琅玕。tíng zhú sēn shū yù zhì hán,sè bāo cōng bì jǐn láng gān。
翠筠不乐湘娥泪,斑箨堪裁汉主冠。cuì yún bù lè xiāng é lèi,bān tuò kān cái hàn zhǔ guān。
成韵含风已萧瑟,媚涟凝渌更檀栾。chéng yùn hán fēng yǐ xiāo sè,mèi lián níng lù gèng tán luán。
此君引凤为龙日,耸节稍云直上看。cǐ jūn yǐn fèng wèi lóng rì,sǒng jié shāo yún zhí shàng kàn。

解昭君怨

王睿

莫怨工人丑画身,莫嫌明主遣和亲。mò yuàn gōng rén chǒu huà shēn,mò xián míng zhǔ qiǎn hé qīn。
当时若不嫁胡虏,只是宫中一舞人。dāng shí ruò bù jià hú lǔ,zhǐ shì gōng zhōng yī wǔ rén。

公无渡河

王睿

浊波洋洋兮凝晓雾,公无渡河兮公竟渡。zhuó bō yáng yáng xī níng xiǎo wù,gōng wú dù hé xī gōng jìng dù。
风号水激兮呼不闻,提壶看入兮中流去。fēng hào shuǐ jī xī hū bù wén,tí hú kàn rù xī zhōng liú qù。
浪摆衣裳兮随步没,沈尸深入兮蛟螭窟。làng bǎi yī shang xī suí bù méi,shěn shī shēn rù xī jiāo chī kū。
蛟螭尽醉兮君血乾,推出黄沙兮泛君骨。jiāo chī jǐn zuì xī jūn xuè qián,tuī chū huáng shā xī fàn jūn gǔ。
当时君死妾何适,遂就波涛合魂魄。dāng shí jūn sǐ qiè hé shì,suì jiù bō tāo hé hún pò。
愿持精卫衔石心,穷取河源塞泉脉。yuàn chí jīng wèi xián shí xīn,qióng qǔ hé yuán sāi quán mài。

相和歌辞祠神歌迎神

王睿

蓪草头花椰叶裙,蒲葵树下舞蛮云。tōng cǎo tóu huā yē yè qún,pú kuí shù xià wǔ mán yún。
引领望江遥滴酒,白蘋风起水生文。yǐn lǐng wàng jiāng yáo dī jiǔ,bái píng fēng qǐ shuǐ shēng wén。