古诗词

七夕

温庭筠

鹊归燕去两悠悠,青琐西南月似钩。què guī yàn qù liǎng yōu yōu,qīng suǒ xī nán yuè shì gōu。
天上岁时星右转,世间离别水东流。tiān shàng suì shí xīng yòu zhuǎn,shì jiān lí bié shuǐ dōng liú。
金风入树千门夜,银汉横空万象秋。jīn fēng rù shù qiān mén yè,yín hàn héng kōng wàn xiàng qiū。
苏小横塘通桂楫,未应清浅隔牵牛。sū xiǎo héng táng tōng guì jí,wèi yīng qīng qiǎn gé qiān niú。

和友人题壁

温庭筠

冲尚犹来出范围,肯将经世作风徽。chōng shàng yóu lái chū fàn wéi,kěn jiāng jīng shì zuò fēng huī。
三台位缺严陵卧,百战功高范蠡归。sān tái wèi quē yán líng wò,bǎi zhàn gōng gāo fàn lí guī。
自欲一鸣惊鹤寝,不应孤愤学牛衣。zì yù yī míng jīng hè qǐn,bù yīng gū fèn xué niú yī。
西州未有看棋暇,涧户何由得掩扉。xī zhōu wèi yǒu kàn qí xiá,jiàn hù hé yóu dé yǎn fēi。

春日将欲东归寄新及第苗绅先辈

温庭筠

几年辛苦与君同,得丧悲欢尽是空。jǐ nián xīn kǔ yǔ jūn tóng,dé sàng bēi huān jǐn shì kōng。
犹喜故人先折桂,自怜羁客尚飘蓬。yóu xǐ gù rén xiān zhé guì,zì lián jī kè shàng piāo péng。
三春月照千山道,十日花开一夜风。sān chūn yuè zhào qiān shān dào,shí rì huā kāi yī yè fēng。
知有杏园无路入,马前惆怅满枝红。zhī yǒu xìng yuán wú lù rù,mǎ qián chóu chàng mǎn zhī hóng。

经李徵君故居

温庭筠

露浓烟重草萋萋,树映阑干柳拂堤。lù nóng yān zhòng cǎo qī qī,shù yìng lán gàn liǔ fú dī。
一院落花无客醉,五更残月有莺啼。yī yuàn luò huā wú kè zuì,wǔ gèng cán yuè yǒu yīng tí。
芳筵想像情难尽,故榭荒凉路已迷。fāng yán xiǎng xiàng qíng nán jǐn,gù xiè huāng liáng lù yǐ mí。
惆怅羸骖往来惯,每经门巷亦长嘶。chóu chàng léi cān wǎng lái guàn,měi jīng mén xiàng yì zhǎng sī。

送崔郎中

温庭筠

一别黔巫似断弦,故交东去更凄然。yī bié qián wū shì duàn xián,gù jiāo dōng qù gèng qī rán。
心游目送三千里,雨散云飞二十年。xīn yóu mù sòng sān qiān lǐ,yǔ sàn yún fēi èr shí nián。
发迹岂劳天上桂,属词还得幕中莲。fā jì qǐ láo tiān shàng guì,shǔ cí hái dé mù zhōng lián。
相思休话长安远,江月随人处处圆。xiāng sī xiū huà zhǎng ān yuǎn,jiāng yuè suí rén chù chù yuán。

经旧游

温庭筠

珠箔金钩对彩桥,昔年于此见娇娆。zhū bó jīn gōu duì cǎi qiáo,xī nián yú cǐ jiàn jiāo ráo。
香灯怅望飞琼鬓,凉月殷勤碧玉箫。xiāng dēng chàng wàng fēi qióng bìn,liáng yuè yīn qín bì yù xiāo。
屏倚故窗山六扇,柳垂寒砌露千条。píng yǐ gù chuāng shān liù shàn,liǔ chuí hán qì lù qiān tiáo。
坏墙经雨苍苔遍,拾得当时旧翠翘。huài qiáng jīng yǔ cāng tái biàn,shí dé dāng shí jiù cuì qiào。

老君庙

温庭筠

紫气氤氲捧半岩,莲峰仙掌共巉巉。zǐ qì yīn yūn pěng bàn yán,lián fēng xiān zhǎng gòng chán chán。
庙前晚色连寒水,天外斜阳带远帆。miào qián wǎn sè lián hán shuǐ,tiān wài xié yáng dài yuǎn fān。
百二关山扶玉座,五千文字閟瑶缄。bǎi èr guān shān fú yù zuò,wǔ qiān wén zì bì yáo jiān。
自怜金骨无人识,知有飞龟在石函。zì lián jīn gǔ wú rén shí,zhī yǒu fēi guī zài shí hán。

和友人

温庭筠

月缺花残莫怆然,花须终发月终圆。yuè quē huā cán mò chuàng rán,huā xū zhōng fā yuè zhōng yuán。
更能何事销芳念,亦有浓华委逝川。gèng néng hé shì xiāo fāng niàn,yì yǒu nóng huá wěi shì chuān。
一曲艳歌留婉转,九原春草妒婵娟。yī qū yàn gē liú wǎn zhuǎn,jiǔ yuán chūn cǎo dù chán juān。
王孙莫学多情客,自古多情损少年。wáng sūn mò xué duō qíng kè,zì gǔ duō qíng sǔn shǎo nián。

山中与诸道友夜坐闻边防不宁因示同志

温庭筠

龙砂铁马犯烟尘,迹近群鸥意倍亲。lóng shā tiě mǎ fàn yān chén,jì jìn qún ōu yì bèi qīn。
风卷蓬根屯戊己,月移松影守庚申。fēng juǎn péng gēn tún wù jǐ,yuè yí sōng yǐng shǒu gēng shēn。
韬钤岂足为经济,岩壑何尝是隐沦。tāo qián qǐ zú wèi jīng jì,yán hè hé cháng shì yǐn lún。
心许故人知此意,古来知者竟谁人。xīn xǔ gù rén zhī cǐ yì,gǔ lái zhī zhě jìng shuí rén。

题裴晋公林亭

温庭筠

谢傅林亭暑气微,山丘零落閟音徽。xiè fù lín tíng shǔ qì wēi,shān qiū líng luò bì yīn huī。
东山终为苍生起,南浦虚言白首归。dōng shān zhōng wèi cāng shēng qǐ,nán pǔ xū yán bái shǒu guī。
池凤已传春水浴,渚禽犹带夕阳飞。chí fèng yǐ chuán chūn shuǐ yù,zhǔ qín yóu dài xī yáng fēi。
悠然到此忘情处,一日何妨有万几。yōu rán dào cǐ wàng qíng chù,yī rì hé fáng yǒu wàn jǐ。

休浣日西掖谒所知

温庭筠

赤墀高阁自从容,玉女窗扉报曙钟。chì chí gāo gé zì cóng róng,yù nǚ chuāng fēi bào shǔ zhōng。
日丽九门青锁闼,雨晴双阙翠微峰。rì lì jiǔ mén qīng suǒ tà,yǔ qíng shuāng quē cuì wēi fēng。
毫端蕙露滋仙草,琴上薰风入禁松。háo duān huì lù zī xiān cǎo,qín shàng xūn fēng rù jìn sōng。
荀令凤池春婉娩,好将馀润变鱼龙。xún lìng fèng chí chūn wǎn miǎn,hǎo jiāng yú rùn biàn yú lóng。

博山

温庭筠

博山香重欲成云,锦段机丝妒鄂君。bó shān xiāng zhòng yù chéng yún,jǐn duàn jī sī dù è jūn。
粉蝶团飞花转影,彩鸳双泳水生纹。fěn dié tuán fēi huā zhuǎn yǐng,cǎi yuān shuāng yǒng shuǐ shēng wén。
青楼二月春将半,碧瓦千家日未曛。qīng lóu èr yuè chūn jiāng bàn,bì wǎ qiān jiā rì wèi xūn。
见说杨朱无限泪,岂能空为路岐分。jiàn shuō yáng zhū wú xiàn lèi,qǐ néng kōng wèi lù qí fēn。

送卢处士

温庭筠

羡君东去见残梅,唯有王孙独未回。xiàn jūn dōng qù jiàn cán méi,wéi yǒu wáng sūn dú wèi huí。
吴苑夕阳明古堞,越宫春草上高台。wú yuàn xī yáng míng gǔ dié,yuè gōng chūn cǎo shàng gāo tái。
波生野水雁初下,风满驿楼潮欲来。bō shēng yě shuǐ yàn chū xià,fēng mǎn yì lóu cháo yù lái。
试逐渔舟看雪浪,几多江燕荇花开。shì zhú yú zhōu kàn xuě làng,jǐ duō jiāng yàn xìng huā kāi。

过新丰

温庭筠

一剑乘时帝业成,沛中乡里到咸京。yī jiàn chéng shí dì yè chéng,pèi zhōng xiāng lǐ dào xián jīng。
寰区已作皇居贵,风月犹含白社情。huán qū yǐ zuò huáng jū guì,fēng yuè yóu hán bái shè qíng。
泗水旧亭春草遍,千门遗瓦古苔生。sì shuǐ jiù tíng chūn cǎo biàn,qiān mén yí wǎ gǔ tái shēng。
至今留得离家恨,鸡犬相闻落照明。zhì jīn liú dé lí jiā hèn,jī quǎn xiāng wén luò zhào míng。

过潼关

温庭筠

地形盘屈带河流,景气澄明是胜游。dì xíng pán qū dài hé liú,jǐng qì chéng míng shì shèng yóu。
十里晓鸡关树暗,一行寒雁陇云愁。shí lǐ xiǎo jī guān shù àn,yī xíng hán yàn lǒng yún chóu。
片时无事溪泉好,尽日凝眸岳色秋。piàn shí wú shì xī quán hǎo,jǐn rì níng móu yuè sè qiū。
麈尾角巾应旷望,更嗟芳霭隔秦楼。zhǔ wěi jiǎo jīn yīng kuàng wàng,gèng jiē fāng ǎi gé qín lóu。

题西平王旧赐屏风

温庭筠

曾向金扉玉砌来,百花鲜湿隔尘埃。céng xiàng jīn fēi yù qì lái,bǎi huā xiān shī gé chén āi。
披香殿下樱桃熟,结绮楼前芍药开。pī xiāng diàn xià yīng táo shú,jié qǐ lóu qián sháo yào kāi。
朱鹭已随新卤簿,黄鹂犹湿旧池台。zhū lù yǐ suí xīn lǔ bù,huáng lí yóu shī jiù chí tái。
世间刚有东流水,一送恩波更不回。shì jiān gāng yǒu dōng liú shuǐ,yī sòng ēn bō gèng bù huí。

河中陪帅游亭

温庭筠

倚阑愁立独徘徊,欲赋惭非宋玉才。yǐ lán chóu lì dú pái huái,yù fù cán fēi sòng yù cái。
满座山光摇剑戟,绕城波色动楼台。mǎn zuò shān guāng yáo jiàn jǐ,rào chéng bō sè dòng lóu tái。
鸟飞天外斜阳尽,人过桥心倒影来。niǎo fēi tiān wài xié yáng jǐn,rén guò qiáo xīn dào yǐng lái。
添得五湖多少恨,柳花飘荡似寒梅。tiān dé wǔ hú duō shǎo hèn,liǔ huā piāo dàng shì hán méi。

和赵嘏题岳寺

温庭筠

疏钟细响乱鸣泉,客省高临似水天。shū zhōng xì xiǎng luàn míng quán,kè shěng gāo lín shì shuǐ tiān。
岚翠暗来空觉润,涧茶馀爽不成眠。lán cuì àn lái kōng jué rùn,jiàn chá yú shuǎng bù chéng mián。
越僧寒立孤灯外,岳月秋当万木前。yuè sēng hán lì gū dēng wài,yuè yuè qiū dāng wàn mù qián。
张邴宦情何太薄,远公窗外有池莲。zhāng bǐng huàn qíng hé tài báo,yuǎn gōng chuāng wài yǒu chí lián。

送客

温庭筠

石路荒凉接野蒿,西风吹马利如刀。shí lù huāng liáng jiē yě hāo,xī fēng chuī mǎ lì rú dāo。
小桥连驿杨柳晚,废寺入门禾黍高。xiǎo qiáo lián yì yáng liǔ wǎn,fèi sì rù mén hé shǔ gāo。
鸡犬夕阳喧县市,凫鹥秋水曝城壕。jī quǎn xī yáng xuān xiàn shì,fú yī qiū shuǐ pù chéng háo。
故山有梦不归去,官树陌尘何太劳。gù shān yǒu mèng bù guī qù,guān shù mò chén hé tài láo。

寒食前有怀

温庭筠

万物鲜华雨乍晴,春寒寂历近清明。wàn wù xiān huá yǔ zhà qíng,chūn hán jì lì jìn qīng míng。
残芳荏苒双飞蝶,晓睡朦胧百啭莺。cán fāng rěn rǎn shuāng fēi dié,xiǎo shuì méng lóng bǎi zhuàn yīng。
旧侣不归成独酌,故园虽在有谁耕。jiù lǚ bù guī chéng dú zhuó,gù yuán suī zài yǒu shuí gēng。
悠然更起严滩恨,一宿东风蕙草生。yōu rán gèng qǐ yán tān hèn,yī sù dōng fēng huì cǎo shēng。