古诗词

题李卫公诗二首

温庭筠

蒿棘深春卫国门,九年于此盗乾坤。hāo jí shēn chūn wèi guó mén,jiǔ nián yú cǐ dào qián kūn。
两行密疏倾天下,一夜阴谋达至尊。liǎng xíng mì shū qīng tiān xià,yī yè yīn móu dá zhì zūn。
肉视具僚忘匕箸,气吞同列削寒温。ròu shì jù liáo wàng bǐ zhù,qì tūn tóng liè xuē hán wēn。
当时谁是承恩者,肯有馀波达鬼村。dāng shí shuí shì chéng ēn zhě,kěn yǒu yú bō dá guǐ cūn。

题李卫公诗二首

温庭筠

势欲凌云威触天,权倾诸夏力排山。shì yù líng yún wēi chù tiān,quán qīng zhū xià lì pái shān。
三年骥尾有人附,一日龙须无路攀。sān nián jì wěi yǒu rén fù,yī rì lóng xū wú lù pān。
画閤不开梁燕去,朱门罢扫乳鸦还。huà gé bù kāi liáng yàn qù,zhū mén bà sǎo rǔ yā hái。
千岩万壑应惆怅,流水斜倾出武关。qiān yán wàn hè yīng chóu chàng,liú shuǐ xié qīng chū wǔ guān。

地肺

温庭筠

冉冉花明岸,涓涓水绕山。rǎn rǎn huā míng àn,juān juān shuǐ rào shān。
几时抛俗事,来共白云闲。jǐ shí pāo sú shì,lái gòng bái yún xián。

碧涧驿晓思

温庭筠

香灯伴残梦,楚国在天涯。xiāng dēng bàn cán mèng,chǔ guó zài tiān yá。
月落子规歇,满庭山杏花。yuè luò zi guī xiē,mǎn tíng shān xìng huā。

光风亭夜宴妓有醉殴者

温庭筠

吴国初成阵,王家欲解围。wú guó chū chéng zhèn,wáng jiā yù jiě wéi。
拂巾双雉叫,飘瓦两鸳飞。fú jīn shuāng zhì jiào,piāo wǎ liǎng yuān fēi。

伤温德彝

温庭筠

昔年戎虏犯榆关,一败龙城匹马还。xī nián róng lǔ fàn yú guān,yī bài lóng chéng pǐ mǎ hái。
侯印不闻封李广,他人丘垄似天山。hóu yìn bù wén fēng lǐ guǎng,tā rén qiū lǒng shì tiān shān。

赠少年

温庭筠

江海相逢客恨多,秋风叶下洞庭波。jiāng hǎi xiāng féng kè hèn duō,qiū fēng yè xià dòng tíng bō。
酒酣夜别淮阴市,月照高楼一曲歌。jiǔ hān yè bié huái yīn shì,yuè zhào gāo lóu yī qū gē。

温庭筠

一抛兰棹逐燕鸿,曾向江湖识谢公。yī pāo lán zhào zhú yàn hóng,céng xiàng jiāng hú shí xiè gōng。
每到朱门还怅望,故山多在画屏中。měi dào zhū mén hái chàng wàng,gù shān duō zài huà píng zhōng。

夏中

温庭筠

山鬼扬威正气愁,便辞珍簟袭狐裘。shān guǐ yáng wēi zhèng qì chóu,biàn cí zhēn diàn xí hú qiú。
西窗一夕悲人事,团扇无情不待秋。xī chuāng yī xī bēi rén shì,tuán shàn wú qíng bù dài qiū。

题友人居

温庭筠

尽日松堂看画图,绮疏岑寂似清都。jǐn rì sōng táng kàn huà tú,qǐ shū cén jì shì qīng dōu。
若教烟水无鸥鸟,张翰何由到五湖。ruò jiào yān shuǐ wú ōu niǎo,zhāng hàn hé yóu dào wǔ hú。

题李相公敕赐锦屏风

温庭筠

丰沛曾为社稷臣,赐书名画墨犹新。fēng pèi céng wèi shè jì chén,cì shū míng huà mò yóu xīn。
几人同保山河誓,犹自栖栖九陌尘。jǐ rén tóng bǎo shān hé shì,yóu zì qī qī jiǔ mò chén。

蔡中郎坟

温庭筠

古坟零落野花春,闻说中郎有后身。gǔ fén líng luò yě huā chūn,wén shuō zhōng láng yǒu hòu shēn。
今日爱才非昔日,莫抛心力作词人。jīn rì ài cái fēi xī rì,mò pāo xīn lì zuò cí rén。

元处士池上

温庭筠

蓼穗菱丛思蟪蛄,水萤江鸟满烟蒲。liǎo suì líng cóng sī huì gū,shuǐ yíng jiāng niǎo mǎn yān pú。
愁红一片风前落,池上秋波似五湖。chóu hóng yī piàn fēng qián luò,chí shàng qiū bō shì wǔ hú。

华阴韦氏林亭

温庭筠

自有林亭不得闲,陌尘宫树是非间。zì yǒu lín tíng bù dé xián,mò chén gōng shù shì fēi jiān。
终南长在茅檐外,别向人间看华山。zhōng nán zhǎng zài máo yán wài,bié xiàng rén jiān kàn huá shān。

寄裴生乞钓钩

温庭筠

一随菱棹谒王侯,深愧移文负钓舟。yī suí líng zhào yè wáng hóu,shēn kuì yí wén fù diào zhōu。
今日太湖风色好,却将诗句乞鱼钩。jīn rì tài hú fēng sè hǎo,què jiāng shī jù qǐ yú gōu。

长安春晚二首

温庭筠

曲江春半日迟迟,正是王孙怅望时。qū jiāng chūn bàn rì chí chí,zhèng shì wáng sūn chàng wàng shí。
杏花落尽不归去,江上东风吹柳丝。xìng huā luò jǐn bù guī qù,jiāng shàng dōng fēng chuī liǔ sī。

长安春晚二首

温庭筠

四方无事太平年,万象鲜明禁火前。sì fāng wú shì tài píng nián,wàn xiàng xiān míng jìn huǒ qián。
九重细雨惹春色,轻染龙池杨柳烟。jiǔ zhòng xì yǔ rě chūn sè,qīng rǎn lóng chí yáng liǔ yān。

三月十八日雪中作

温庭筠

芍药蔷薇语早梅,不知谁是艳阳才。sháo yào qiáng wēi yǔ zǎo méi,bù zhī shuí shì yàn yáng cái。
今朝领得春风意,不复饶君雪里开。jīn cháo lǐng dé chūn fēng yì,bù fù ráo jūn xuě lǐ kāi。

咸阳值雨

温庭筠

咸阳桥上雨如悬,万点空蒙隔钓船。xián yáng qiáo shàng yǔ rú xuán,wàn diǎn kōng méng gé diào chuán。
还似洞庭春水色,晚云将入岳阳天。hái shì dòng tíng chūn shuǐ sè,wǎn yún jiāng rù yuè yáng tiān。

弹筝人

温庭筠

天宝年中事玉皇,曾将新曲教宁王。tiān bǎo nián zhōng shì yù huáng,céng jiāng xīn qū jiào níng wáng。
钿蝉金雁今零落,一曲伊州泪万行。diàn chán jīn yàn jīn líng luò,yī qū yī zhōu lèi wàn xíng。