古诗词

湖中寄王侍御

丘为

日日湖水上,好登湖上楼。rì rì hú shuǐ shàng,hǎo dēng hú shàng lóu。
终年不向郭,过午始梳头。zhōng nián bù xiàng guō,guò wǔ shǐ shū tóu。
尝自爱杯酒,得无相献酬。cháng zì ài bēi jiǔ,dé wú xiāng xiàn chóu。
小僮能脍鲤,少妾事莲舟。xiǎo tóng néng kuài lǐ,shǎo qiè shì lián zhōu。
每有南浦信,仍期后月游。měi yǒu nán pǔ xìn,réng qī hòu yuè yóu。
方春转摇荡,孤兴时淹留。fāng chūn zhuǎn yáo dàng,gū xīng shí yān liú。
骢马真傲吏,翛然无所求。cōng mǎ zhēn ào lì,xiāo rán wú suǒ qiú。
晨趋玉阶下,心许沧江流。chén qū yù jiē xià,xīn xǔ cāng jiāng liú。
少别如昨日,何言经数秋。shǎo bié rú zuó rì,hé yán jīng shù qiū。
应知方外事,独往非悠悠。yīng zhī fāng wài shì,dú wǎng fēi yōu yōu。

送阎校书之越

丘为

南入剡中路,草云应转微。nán rù shàn zhōng lù,cǎo yún yīng zhuǎn wēi。
湖边好花照,山口细泉飞。hú biān hǎo huā zhào,shān kǒu xì quán fēi。
此地饶古迹,世人多忘归。cǐ dì ráo gǔ jì,shì rén duō wàng guī。
经年松雪在,永日世情稀。jīng nián sōng xuě zài,yǒng rì shì qíng xī。
芸阁应相望,芳时不可违。yún gé yīng xiāng wàng,fāng shí bù kě wéi。

题农父庐舍

丘为

东风何时至,已绿湖上山。dōng fēng hé shí zhì,yǐ lǜ hú shàng shān。
湖上春已早,田家日不闲。hú shàng chūn yǐ zǎo,tián jiā rì bù xián。
沟塍流水处,耒耜平芜间。gōu chéng liú shuǐ chù,lěi sì píng wú jiān。
薄暮饭牛罢,归来还闭关。báo mù fàn niú bà,guī lái hái bì guān。

泛若耶溪

丘为

结庐若耶里,左右若耶水。jié lú ruò yé lǐ,zuǒ yòu ruò yé shuǐ。
无日不钓鱼,有时向城市。wú rì bù diào yú,yǒu shí xiàng chéng shì。
溪中水流急,渡口水流宽。xī zhōng shuǐ liú jí,dù kǒu shuǐ liú kuān。
每得樵风便,往来殊不难。měi dé qiáo fēng biàn,wǎng lái shū bù nán。
一川草长绿,四时那得辨。yī chuān cǎo zhǎng lǜ,sì shí nà dé biàn。
短褐衣妻儿,馀粮及鸡犬。duǎn hè yī qī ér,yú liáng jí jī quǎn。
日暮鸟雀稀,稚子呼牛归。rì mù niǎo què xī,zhì zi hū niú guī。
住处无邻里,柴门独掩扉。zhù chù wú lín lǐ,chái mén dú yǎn fēi。

竹下残雪

丘为

一点消未尽,孤月在竹阴。yī diǎn xiāo wèi jǐn,gū yuè zài zhú yīn。
晴光夜转莹,寒气晓仍深。qíng guāng yè zhuǎn yíng,hán qì xiǎo réng shēn。
还对读书牖,且关乘兴心。hái duì dú shū yǒu,qiě guān chéng xīng xīn。
已能依此地,终不傍瑶琴。yǐ néng yī cǐ dì,zhōng bù bàng yáo qín。

渡汉江

丘为

漾舟汉江上,挂席候风生。yàng zhōu hàn jiāng shàng,guà xí hòu fēng shēng。
临泛何容与,爱此江水清。lín fàn hé róng yǔ,ài cǐ jiāng shuǐ qīng。
芦洲隐遥嶂,露日隐孤城。lú zhōu yǐn yáo zhàng,lù rì yǐn gū chéng。
自顾疏野性,难忘鸥鸟情。zì gù shū yě xìng,nán wàng ōu niǎo qíng。
聊复与时顾,暂欲解尘缨。liáo fù yǔ shí gù,zàn yù jiě chén yīng。
跋涉非吾愿,虚怀浩已盈。bá shè fēi wú yuàn,xū huái hào yǐ yíng。

冬至下寄舍弟时应赴入京

丘为

去去知未远,依依甚初别。qù qù zhī wèi yuǎn,yī yī shén chū bié。
他乡至下心,昨夜阶前雪。tā xiāng zhì xià xīn,zuó yè jiē qián xuě。
终日读书仍少孤,家贫兄弟未当途。zhōng rì dú shū réng shǎo gū,jiā pín xiōng dì wèi dāng tú。
适远才过宿舂料,相随惟一平头奴。shì yuǎn cái guò sù chōng liào,xiāng suí wéi yī píng tóu nú。
男儿出门事四海,立身世业文章在。nán ér chū mén shì sì hǎi,lì shēn shì yè wén zhāng zài。
莫漫忆柴扉,驷马高车朝紫微。mò màn yì chái fēi,sì mǎ gāo chē cháo zǐ wēi。
江南驿使不曾断,迎前为尔非春衣。jiāng nán yì shǐ bù céng duàn,yíng qián wèi ěr fēi chūn yī。

伤河龛老人

丘为

老人甲子难计论,耳中白毛三十根。lǎo rén jiǎ zi nán jì lùn,ěr zhōng bái máo sān shí gēn。
钓鱼几年如一日,船舷数寸青苔痕。diào yú jǐ nián rú yī rì,chuán xián shù cùn qīng tái hén。
人生性命必归止,精魂伤夫向流水。rén shēng xìng mìng bì guī zhǐ,jīng hún shāng fū xiàng liú shuǐ。
月如钩在轮影中,风似人来?声里。yuè rú gōu zài lún yǐng zhōng,fēng shì rén lái shēng lǐ。
蒲叶高低没钓矶,破舟仍系绿杨枝。pú yè gāo dī méi diào jī,pò zhōu réng xì lǜ yáng zhī。
水流不为人流去,鱼乐宁知人乐时。shuǐ liú bù wèi rén liú qù,yú lè níng zhī rén lè shí。
土龛门前一行柳,独引青丝织鱼笱。tǔ kān mén qián yī xíng liǔ,dú yǐn qīng sī zhī yú gǒu。
柳花漠漠飞复飞,鱼笱如今落谁手。liǔ huā mò mò fēi fù fēi,yú gǒu rú jīn luò shuí shǒu。
余嗟老人多悲辛,老人昔日伤几人。yú jiē lǎo rén duō bēi xīn,lǎo rén xī rì shāng jǐ rén。
人情相掩且相叹,不喜河头秋与春。rén qíng xiāng yǎn qiě xiāng tàn,bù xǐ hé tóu qiū yǔ chūn。

幽渚云

丘为

漠漠云在渚,无心去何从。mò mò yún zài zhǔ,wú xīn qù hé cóng。
青连晚湖色,澹起秋烟容。qīng lián wǎn hú sè,dàn qǐ qiū yān róng。
渡水上下白,归山深浅重。dù shuǐ shàng xià bái,guī shān shēn qiǎn zhòng。
来为巫峡女,去逐葛川龙。lái wèi wū xiá nǚ,qù zhú gé chuān lóng。
勿为长幽滞,当飞第一峰。wù wèi zhǎng yōu zhì,dāng fēi dì yī fēng。

答韩丈

丘为

行人辈,莫相催,相看日暮何徘徊。xíng rén bèi,mò xiāng cuī,xiāng kàn rì mù hé pái huái。
登孤舟,望远水,殷勤留语劝求仕。dēng gū zhōu,wàng yuǎn shuǐ,yīn qín liú yǔ quàn qiú shì。
畴昔主司曾见知,琳琅丛中拔一枝。chóu xī zhǔ sī céng jiàn zhī,lín láng cóng zhōng bá yī zhī。
且得免轮天子课,何能屈腰乡里儿。qiě dé miǎn lún tiān zi kè,hé néng qū yāo xiāng lǐ ér。
长安落桑酒,或可此时望携手。zhǎng ān luò sāng jiǔ,huò kě cǐ shí wàng xié shǒu。
官班服色不相当,拂衣还作捕鱼郎。guān bān fú sè bù xiāng dāng,fú yī hái zuò bǔ yú láng。

赋得沈珠于泉

独孤良器

皎洁沈泉水,荧煌照乘珠。jiǎo jié shěn quán shuǐ,yíng huáng zhào chéng zhū。
沈非将宝契,还与不贪符。shěn fēi jiāng bǎo qì,hái yǔ bù tān fú。
风折璿成浪,空涵影似浮。fēng zhé xuán chéng làng,kōng hán yǐng shì fú。
深看星并入,静向月同无。shēn kàn xīng bìng rù,jìng xiàng yuè tóng wú。
光价怜时重,亡情信道枢。guāng jià lián shí zhòng,wáng qíng xìn dào shū。
不应无胫至,自为暗投殊。bù yīng wú jìng zhì,zì wèi àn tóu shū。

嘲崔生

刘行敏

崔生犯夜行,武候正严更。cuī shēng fàn yè xíng,wǔ hòu zhèng yán gèng。
幞头拳下落,高髻掌中擎。fú tóu quán xià luò,gāo jì zhǎng zhōng qíng。
杖迹胸前出,绳文腕后生。zhàng jì xiōng qián chū,shéng wén wàn hòu shēng。
愁人不惜夜,随意晓参横。chóu rén bù xī yè,suí yì xiǎo cān héng。

又嘲杨文瓘

刘行敏

武陵敬爱客,终宴不知疲。wǔ líng jìng ài kè,zhōng yàn bù zhī pí。
遣共浑王饮,错宴延陀儿。qiǎn gòng hún wáng yǐn,cuò yàn yán tuó ér。
始被鸿胪识,终蒙御史知。shǐ bèi hóng lú shí,zhōng méng yù shǐ zhī。
精神既如此,长叹复何为。jīng shén jì rú cǐ,zhǎng tàn fù hé wèi。

嘲李叔慎贺兰僧伽杜善贤

刘行敏

叔慎骑乌马,僧伽把漆弓。shū shèn qí wū mǎ,sēng gā bǎ qī gōng。
唤取长安令,共猎北山熊。huàn qǔ zhǎng ān lìng,gòng liè běi shān xióng。

奉和圣制同二相已下群臣乐游园宴

崔尚

春日照长安,皇恩宠庶官。chūn rì zhào zhǎng ān,huáng ēn chǒng shù guān。
合钱承罢宴,赐帛复追欢。hé qián chéng bà yàn,cì bó fù zhuī huān。
供帐凭高列,城池入迥宽。gōng zhàng píng gāo liè,chéng chí rù jiǒng kuān。
花催相国醉,鸟和乐人弹。huā cuī xiāng guó zuì,niǎo hé lè rén dàn。
北阙云中见,南山树杪看。běi quē yún zhōng jiàn,nán shān shù miǎo kàn。
乐游宜缔赏,舞咏惜将阑。lè yóu yí dì shǎng,wǔ yǒng xī jiāng lán。

试中和节诏赐公卿尺诗

陆复礼

春仲令初吉,欢娱乐大中。chūn zhòng lìng chū jí,huān yú lè dà zhōng。
皇恩贞百度,宝尺赐群公。huáng ēn zhēn bǎi dù,bǎo chǐ cì qún gōng。
欲使方隅法,还令规矩同。yù shǐ fāng yú fǎ,hái lìng guī jǔ tóng。
捧观珍质丽,拜受圣恩崇。pěng guān zhēn zhì lì,bài shòu shèng ēn chóng。
如荷丘山重,思酬方寸功。rú hé qiū shān zhòng,sī chóu fāng cùn gōng。
从兹度天地,与国庆无穷。cóng zī dù tiān dì,yǔ guó qìng wú qióng。

投宋大夫

李栖筠

十处投人九处违,家乡万里又空归。shí chù tóu rén jiǔ chù wéi,jiā xiāng wàn lǐ yòu kōng guī。
严霜昨夜侵人骨,谁念高堂未授衣。yán shuāng zuó yè qīn rén gǔ,shuí niàn gāo táng wèi shòu yī。

张公洞

李栖筠

一径深窈窕,上升翠微中。yī jìng shēn yǎo tiǎo,shàng shēng cuì wēi zhōng。
忽然灵洞前,日月开仙宫。hū rán líng dòng qián,rì yuè kāi xiān gōng。
道士十二人,往还驭清风。dào shì shí èr rén,wǎng hái yù qīng fēng。
焚香入深洞,巨石如虚空。fén xiāng rù shēn dòng,jù shí rú xū kōng。
夙夜备蘋藻,诏书祠张公。sù yè bèi píng zǎo,zhào shū cí zhāng gōng。
五云何裴回,玄鹤下苍穹。wǔ yún hé péi huí,xuán hè xià cāng qióng。
我本道门子,愿言出尘笼。wǒ běn dào mén zi,yuàn yán chū chén lóng。
扫除方寸间,几与神灵通。sǎo chú fāng cùn jiān,jǐ yǔ shén líng tōng。
宿昔勤梦想,契之在深衷。sù xī qín mèng xiǎng,qì zhī zài shēn zhōng。
迟回将不还,章绶系我躬。chí huí jiāng bù hái,zhāng shòu xì wǒ gōng。
稽首谢真侣,辞满归崆峒。jī shǒu xiè zhēn lǚ,cí mǎn guī kōng dòng。

嘲郑傪妓

孙子多

相公经文复经武,常侍好今兼好古。xiāng gōng jīng wén fù jīng wǔ,cháng shì hǎo jīn jiān hǎo gǔ。
昔人曾闻阿武婆,今日亲见阿婆舞。xī rén céng wén ā wǔ pó,jīn rì qīn jiàn ā pó wǔ。

又颂

天然

丹霞有一宝,藏之岁月久。dān xiá yǒu yī bǎo,cáng zhī suì yuè jiǔ。
从来人不识,余自独防守。cóng lái rén bù shí,yú zì dú fáng shǒu。
山河无隔碍,光明处处透。shān hé wú gé ài,guāng míng chù chù tòu。
体寂常湛然,莹澈无尘垢。tǐ jì cháng zhàn rán,yíng chè wú chén gòu。
世间采取人,颠狂逐路走。shì jiān cǎi qǔ rén,diān kuáng zhú lù zǒu。
余则为渠说,抚掌笑破口。yú zé wèi qú shuō,fǔ zhǎng xiào pò kǒu。
忽遇解空人,放旷在林薮。hū yù jiě kōng rén,fàng kuàng zài lín sǒu。
相逢不擎出,举意便知有。xiāng féng bù qíng chū,jǔ yì biàn zhī yǒu。