古诗词

弄珠吟

天然

般若神珠妙难测,法性海中亲认得。bān ruò shén zhū miào nán cè,fǎ xìng hǎi zhōng qīn rèn dé。
隐现时游五蕴山,内外光明大神力。yǐn xiàn shí yóu wǔ yùn shān,nèi wài guāng míng dà shén lì。
此珠无状非大小,昼夜圆明悉能照。cǐ zhū wú zhuàng fēi dà xiǎo,zhòu yè yuán míng xī néng zhào。
用时无处复无踪,行住相随常了了。yòng shí wú chù fù wú zōng,xíng zhù xiāng suí cháng le le。
先圣相传相指授,信此珠人世希有。xiān shèng xiāng chuán xiāng zhǐ shòu,xìn cǐ zhū rén shì xī yǒu。
智者号明不离珠,迷人将珠不识走。zhì zhě hào míng bù lí zhū,mí rén jiāng zhū bù shí zǒu。
吾师权指喻摩尼,采人无数入春池。wú shī quán zhǐ yù mó ní,cǎi rén wú shù rù chūn chí。
争拈瓦砾将为宝,智者安然而得之。zhēng niān wǎ lì jiāng wèi bǎo,zhì zhě ān rán ér dé zhī。
言下非近亦非远,体用如如转无转。yán xià fēi jìn yì fēi yuǎn,tǐ yòng rú rú zhuǎn wú zhuǎn。
万机珠对寸心中,一切时中巧方便。wàn jī zhū duì cùn xīn zhōng,yī qiè shí zhōng qiǎo fāng biàn。
皇帝曾游于赤水,视听争求都不遂。huáng dì céng yóu yú chì shuǐ,shì tīng zhēng qiú dōu bù suì。
罔像无心却得珠,能见能闻是虚伪。wǎng xiàng wú xīn què dé zhū,néng jiàn néng wén shì xū wěi。
非自心,非因缘,妙中之妙玄中玄。fēi zì xīn,fēi yīn yuán,miào zhōng zhī miào xuán zhōng xuán。
森罗万像光中现,寻之不见有根源。sēn luó wàn xiàng guāng zhōng xiàn,xún zhī bù jiàn yǒu gēn yuán。
烧六贼,烁四魔,能摧我山竭爱河。shāo liù zéi,shuò sì mó,néng cuī wǒ shān jié ài hé。
龙女灵山亲献佛,贫儿衣里几蹉砤。lóng nǚ líng shān qīn xiàn fú,pín ér yī lǐ jǐ cuō tuó。
亦非性,亦非心,非性非心超古今。yì fēi xìng,yì fēi xīn,fēi xìng fēi xīn chāo gǔ jīn。
体绝名言名不得,权时题作《弄珠吟》。tǐ jué míng yán míng bù dé,quán shí tí zuò nòng zhū yín。

孤寂吟

天然

时人见余守孤寂,为言一生无所益。shí rén jiàn yú shǒu gū jì,wèi yán yī shēng wú suǒ yì。
余则闲吟孤寂章,始知光阴不虚掷。yú zé xián yín gū jì zhāng,shǐ zhī guāng yīn bù xū zhì。
不弃光阴须努力,此言虽说人不识。bù qì guāng yīn xū nǔ lì,cǐ yán suī shuō rén bù shí。
识者同为一路行,岂可颠坠缘榛棘。shí zhě tóng wèi yī lù xíng,qǐ kě diān zhuì yuán zhēn jí。
榛棘茫茫何是边,只为终朝尽众喧。zhēn jí máng máng hé shì biān,zhǐ wèi zhōng cháo jǐn zhòng xuān。
众喧不觉无涯际,哀哉真实不虚传。zhòng xuān bù jué wú yá jì,āi zāi zhēn shí bù xū chuán。
传之响之只不闻,犹如灯烛合盂盆。chuán zhī xiǎng zhī zhǐ bù wén,yóu rú dēng zhú hé yú pén。
共知总有光明在,看时未免暗昏昏。gòng zhī zǒng yǒu guāng míng zài,kàn shí wèi miǎn àn hūn hūn。
昏昏不觉一生了,斯类尘沙比不少。hūn hūn bù jué yī shēng le,sī lèi chén shā bǐ bù shǎo。
直似潭中吞钩鱼,何异空中荡罗鸟。zhí shì tán zhōng tūn gōu yú,hé yì kōng zhōng dàng luó niǎo。
此患由来实是长,四维上下远茫茫。cǐ huàn yóu lái shí shì zhǎng,sì wéi shàng xià yuǎn máng máng。
倏忽之间迷病死,尘劳难脱哭怆怆。shū hū zhī jiān mí bìng sǐ,chén láo nán tuō kū chuàng chuàng。
怆怆哀怨终无益,只为将身居痛室。chuàng chuàng āi yuàn zhōng wú yì,zhǐ wèi jiāng shēn jū tòng shì。
到此之时悔何及,云泥未可访孤寂。dào cǐ zhī shí huǐ hé jí,yún ní wèi kě fǎng gū jì。
孤寂宇宙穷为良,长吟高卧一闲堂。gū jì yǔ zhòu qióng wèi liáng,zhǎng yín gāo wò yī xián táng。
不虑寒风吹落叶,岂愁霜草遍遭霜。bù lǜ hán fēng chuī luò yè,qǐ chóu shuāng cǎo biàn zāo shuāng。
但看松竹岁寒心,四时不变流清音。dàn kàn sōng zhú suì hán xīn,sì shí bù biàn liú qīng yīn。
春夏暂为群木映,秋冬方见郁高林。chūn xià zàn wèi qún mù yìng,qiū dōng fāng jiàn yù gāo lín。
故知世相有刚柔,何必将心清浊流。gù zhī shì xiāng yǒu gāng róu,hé bì jiāng xīn qīng zhuó liú。
二时粗糖随缘过,一身遮莫布毛裘。èr shí cū táng suí yuán guò,yī shēn zhē mò bù máo qiú。
随风逐浪住东西,岂愁地迮与天低。suí fēng zhú làng zhù dōng xī,qǐ chóu dì zé yǔ tiān dī。
时人未解将为错,余则了然自不迷。shí rén wèi jiě jiāng wèi cuò,yú zé le rán zì bù mí。
不迷须有不迷心,看时浅浅用时深。bù mí xū yǒu bù mí xīn,kàn shí qiǎn qiǎn yòng shí shēn。
此个真珠若采得,岂同樵夫负黄金。cǐ gè zhēn zhū ruò cǎi dé,qǐ tóng qiáo fū fù huáng jīn。
黄金烹练转为真,明珠含光未示人。huáng jīn pēng liàn zhuǎn wèi zhēn,míng zhū hán guāng wèi shì rén。
了即毛端滴巨海,始知大地一微尘。le jí máo duān dī jù hǎi,shǐ zhī dà dì yī wēi chén。
尘滴存乎未免?,莫弃这边留那边。chén dī cún hū wèi miǎn,mò qì zhè biān liú nà biān。
直似长空搜鸟迹,始得玄中又更玄。zhí shì zhǎng kōng sōu niǎo jì,shǐ dé xuán zhōng yòu gèng xuán。
举一例诸足可知,何用諵諵说引词。jǔ yī lì zhū zú kě zhī,hé yòng nán nán shuō yǐn cí。
只见饿夫来取饱,未闻浆逐渴人死。zhǐ jiàn è fū lái qǔ bǎo,wèi wén jiāng zhú kě rén sǐ。
多人说道道不行,他家未悟诈头明。duō rén shuō dào dào bù xíng,tā jiā wèi wù zhà tóu míng。
三寸利刀开旷路,万株榛棘拥身生。sān cùn lì dāo kāi kuàng lù,wàn zhū zhēn jí yōng shēn shēng。
尘滓茫茫都不知,空将辩口泻玄微。chén zǐ máng máng dōu bù zhī,kōng jiāng biàn kǒu xiè xuán wēi。
此物那堪为大用,千生万劫作贫儿。cǐ wù nà kān wèi dà yòng,qiān shēng wàn jié zuò pín ér。
聊书孤寂事还深,钟期能听伯牙琴。liáo shū gū jì shì hái shēn,zhōng qī néng tīng bó yá qín。
道者知音指其掌,方贵名为孤寂吟。dào zhě zhī yīn zhǐ qí zhǎng,fāng guì míng wèi gū jì yín。

玩珠吟

天然

识得衣中宝,无明醉自惺。shí dé yī zhōng bǎo,wú míng zuì zì xīng。
百骸俱溃散,一物镇长灵。bǎi hái jù kuì sàn,yī wù zhèn zhǎng líng。
知境浑非体,寻珠不定形。zhī jìng hún fēi tǐ,xún zhū bù dìng xíng。
悟即三身佛,迷疑万卷经。wù jí sān shēn fú,mí yí wàn juǎn jīng。
在心心岂测,居耳耳难听。zài xīn xīn qǐ cè,jū ěr ěr nán tīng。
罔像先天地,渊玄出杳冥。wǎng xiàng xiān tiān dì,yuān xuán chū yǎo míng。
本刚非锻鍊,元净莫澄停。běn gāng fēi duàn liàn,yuán jìng mò chéng tíng。
盘泊逾朝日,玲珑映晓星。pán pō yú cháo rì,líng lóng yìng xiǎo xīng。
瑞光流不灭,真澄浊还清。ruì guāng liú bù miè,zhēn chéng zhuó hái qīng。
鉴照崆峒寂,劳笼法界明。jiàn zhào kōng dòng jì,láo lóng fǎ jiè míng。
剉凡功不灭,超圣果非盈。cuò fán gōng bù miè,chāo shèng guǒ fēi yíng。
龙女心亲献,蛇王口自倾。lóng nǚ xīn qīn xiàn,shé wáng kǒu zì qīng。
护鹅人却活,黄雀义犹轻。hù é rén què huó,huáng què yì yóu qīng。
解语非关舌,能言不是声。jiě yǔ fēi guān shé,néng yán bù shì shēng。
绝边弥瀚漫,三际等空平。jué biān mí hàn màn,sān jì děng kōng píng。
演教非为教,闻名不认名。yǎn jiào fēi wèi jiào,wén míng bù rèn míng。
二边俱不立,中道不须行。èr biān jù bù lì,zhōng dào bù xū xíng。
见月休看指,归家罢问程。jiàn yuè xiū kàn zhǐ,guī jiā bà wèn chéng。
识心岂测佛,何佛更堪成。shí xīn qǐ cè fú,hé fú gèng kān chéng。

骊龙珠吟

天然

骊龙珠,骊龙珠,光明灿烂与人殊。lí lóng zhū,lí lóng zhū,guāng míng càn làn yǔ rén shū。
十方世界无求处,纵然求得亦非珠。shí fāng shì jiè wú qiú chù,zòng rán qiú dé yì fēi zhū。
珠本有,不升沉,时人不识外追寻。zhū běn yǒu,bù shēng chén,shí rén bù shí wài zhuī xún。
行尽天涯自疲寂,不如体取自家心。xíng jǐn tiān yá zì pí jì,bù rú tǐ qǔ zì jiā xīn。
莫求觅,损功夫,转求转灭转元无。mò qiú mì,sǔn gōng fū,zhuǎn qiú zhuǎn miè zhuǎn yuán wú。
恰如渴鹿趁阳燄,又似狂人在道途。qià rú kě lù chèn yáng yàn,yòu shì kuáng rén zài dào tú。
须自体,了分明,了得不用更磨莹。xū zì tǐ,le fēn míng,le dé bù yòng gèng mó yíng。
深知不是人间得,非论六类及生灵。shēn zhī bù shì rén jiān dé,fēi lùn liù lèi jí shēng líng。
虚用意,损精神,不如闲处绝纤尘。xū yòng yì,sǔn jīng shén,bù rú xián chù jué xiān chén。
停心息意珠常在,莫向途中别问人。tíng xīn xī yì zhū cháng zài,mò xiàng tú zhōng bié wèn rén。
自迷失,珠元在,此个骊龙终不改。zì mí shī,zhū yuán zài,cǐ gè lí lóng zhōng bù gǎi。
虽然埋在五阴山,自是时人生懈怠。suī rán mái zài wǔ yīn shān,zì shì shí rén shēng xiè dài。
不识珠,每抛掷,却向骊龙前作客。bù shí zhū,měi pāo zhì,què xiàng lí lóng qián zuò kè。
不知身是主人公,弃却骊龙别处觅。bù zhī shēn shì zhǔ rén gōng,qì què lí lóng bié chù mì。
认取宝,自家珍,此珠元是本来人。rèn qǔ bǎo,zì jiā zhēn,cǐ zhū yuán shì běn lái rén。
拈得玩弄无穷尽,始觉骊龙本不贫。niān dé wán nòng wú qióng jǐn,shǐ jué lí lóng běn bù pín。
若能晓了骊珠后,只这骊珠在我身。ruò néng xiǎo le lí zhū hòu,zhǐ zhè lí zhū zài wǒ shēn。

奉和御制麟德殿宴百官

宋若宪

端拱承休命,时清荷圣皇。duān gǒng chéng xiū mìng,shí qīng hé shèng huáng。
四聪闻受谏,五服远朝王。sì cōng wén shòu jiàn,wǔ fú yuǎn cháo wáng。
景媚莺初啭,春残日更长。jǐng mèi yīng chū zhuàn,chūn cán rì gèng zhǎng。
命筵多济济,盛乐复锵锵。mìng yán duō jì jì,shèng lè fù qiāng qiāng。
酆镐谁将敌,横汾未可方。fēng gǎo shuí jiāng dí,héng fén wèi kě fāng。
愿齐山岳寿,祉福永无疆。yuàn qí shān yuè shòu,zhǐ fú yǒng wú jiāng。

东邻美人歌

宋济

花暖江城斜日阴,莺啼绣户晓云深。huā nuǎn jiāng chéng xié rì yīn,yīng tí xiù hù xiǎo yún shēn。
春风不道珠帘隔,传得歌声与客心。chūn fēng bù dào zhū lián gé,chuán dé gē shēng yǔ kè xīn。

吊贾岛

李克恭

一一玄微缥缈成,尽吟方便爽神情。yī yī xuán wēi piāo miǎo chéng,jǐn yín fāng biàn shuǎng shén qíng。
宣宗谪去为闲事,韩愈知来已振名。xuān zōng zhé qù wèi xián shì,hán yù zhī lái yǐ zhèn míng。
海底也应搜得净,月轮常被玩教倾。hǎi dǐ yě yīng sōu dé jìng,yuè lún cháng bèi wán jiào qīng。
如何未隔四十载,不遇论量向此生。rú hé wèi gé sì shí zài,bù yù lùn liàng xiàng cǐ shēng。

赠贾松先辈

水心寺僧

嵯峨山上石,岁岁色长新。cuó é shān shàng shí,suì suì sè zhǎng xīn。
若使尽成宝,谁为知己人。ruò shǐ jǐn chéng bǎo,shuí wèi zhī jǐ rén。

咏静乐县主

张元一

马带桃花锦,裙衔绿草罗。mǎ dài táo huā jǐn,qún xián lǜ cǎo luó。
定知帏帽底,仪容似大哥。dìng zhī wéi mào dǐ,yí róng shì dà gē。

叙可笑事

张元一

朱前疑著绿,逯仁杰著朱。zhū qián yí zhù lǜ,lù rén jié zhù zhū。
阎知微骑马,马吉甫骑驴。yán zhī wēi qí mǎ,mǎ jí fǔ qí lǘ。
将名作姓李千里,将姓作名吴栖梧。jiāng míng zuò xìng lǐ qiān lǐ,jiāng xìng zuò míng wú qī wú。
左台胡御史,右台御史胡。zuǒ tái hú yù shǐ,yòu tái yù shǐ hú。

嘲武懿宗

张元一

长弓短度箭,蜀马临阶骗。zhǎng gōng duǎn dù jiàn,shǔ mǎ lín jiē piàn。
去贼七百里,隈墙独自战。qù zéi qī bǎi lǐ,wēi qiáng dú zì zhàn。
忽然逢著贼,骑猪向南?。hū rán féng zhù zéi,qí zhū xiàng nán xún。

又嘲武懿宗

张元一

裹头极草草,掠鬓不菶菶。guǒ tóu jí cǎo cǎo,lüè bìn bù běng běng。
未见桃花面皮,漫作杏子眼孔。wèi jiàn táo huā miàn pí,màn zuò xìng zi yǎn kǒng。

险竿行

柳曾

山险惊摧辀,水险能覆舟。shān xiǎn jīng cuī zhōu,shuǐ xiǎn néng fù zhōu。
奈何平地不肯立,走上百尺高竿头。nài hé píng dì bù kěn lì,zǒu shàng bǎi chǐ gāo gān tóu。
我不知尔是人耶复猱耶?使我为尔长叹嗟。wǒ bù zhī ěr shì rén yé fù náo yé?shǐ wǒ wèi ěr zhǎng tàn jiē。
我闻孝子不许国,忠臣不爱家。wǒ wén xiào zi bù xǔ guó,zhōng chén bù ài jiā。
尔今轻命重黄金,忠孝两亏徒尔夸。ěr jīn qīng mìng zhòng huáng jīn,zhōng xiào liǎng kuī tú ěr kuā。
始以险技悦君目,终以贪心媚君禄。shǐ yǐ xiǎn jì yuè jūn mù,zhōng yǐ tān xīn mèi jūn lù。
百尺高竿百度缘,一足参差一家哭。bǎi chǐ gāo gān bǎi dù yuán,yī zú cān chà yī jiā kū。
险竿儿,听我语,更有险徒险于汝。xiǎn gān ér,tīng wǒ yǔ,gèng yǒu xiǎn tú xiǎn yú rǔ。
重于权者失君恩,落向天涯海边去。zhòng yú quán zhě shī jūn ēn,luò xiàng tiān yá hǎi biān qù。
险竿儿,尔须知,险途欲往尔可思。xiǎn gān ér,ěr xū zhī,xiǎn tú yù wǎng ěr kě sī。
上得不下下不得,我谓此辈险于险竿儿。shàng dé bù xià xià bù dé,wǒ wèi cǐ bèi xiǎn yú xiǎn gān ér。

日南长至

独孤铉

玉历颁新律,凝阴发一阳。yù lì bān xīn lǜ,níng yīn fā yī yáng。
轮辉犹惜短,圭影此偏长。lún huī yóu xī duǎn,guī yǐng cǐ piān zhǎng。
晷度经南斗,流晶尽北堂。guǐ dù jīng nán dòu,liú jīng jǐn běi táng。
乍疑周户耀,可爱逗林光。zhà yí zhōu hù yào,kě ài dòu lín guāng。
积雪销微照,初萌动早芒。jī xuě xiāo wēi zhào,chū méng dòng zǎo máng。
更升台上望,云物已昭彰。gèng shēng tái shàng wàng,yún wù yǐ zhāo zhāng。

南中感怀

樊晃

南路蹉跎客未回,常嗟物候暗相催。nán lù cuō tuó kè wèi huí,cháng jiē wù hòu àn xiāng cuī。
四时不变江头草,十月先开岭上梅。sì shí bù biàn jiāng tóu cǎo,shí yuè xiān kāi lǐng shàng méi。

闻诵法华经歌

修雅

山色沈沈,松烟幂幂。shān sè shěn shěn,sōng yān mì mì。
空林之下,盘陀之石。kōng lín zhī xià,pán tuó zhī shí。
石上有僧,结跏横膝。shí shàng yǒu sēng,jié jiā héng xī。
诵白莲经,从旦至夕。sòng bái lián jīng,cóng dàn zhì xī。
左之右之,虎迹狼迹。zuǒ zhī yòu zhī,hǔ jì láng jì。
十片五片,异花狼籍。shí piàn wǔ piàn,yì huā láng jí。
偶然相见,未深相识。ǒu rán xiāng jiàn,wèi shēn xiāng shí。
知是古之人,今之人?是昙彦,是昙翼?zhī shì gǔ zhī rén,jīn zhī rén?shì tán yàn,shì tán yì?
我闻此经有深旨,觉帝称之有妙义。wǒ wén cǐ jīng yǒu shēn zhǐ,jué dì chēng zhī yǒu miào yì。
合目冥心子细听,醍醐滴入焦肠里。hé mù míng xīn zi xì tīng,tí hú dī rù jiāo cháng lǐ。
佛之意兮祖之髓,我之心兮经之旨。fú zhī yì xī zǔ zhī suǐ,wǒ zhī xīn xī jīng zhī zhǐ。
可怜弹指及举手,不达目前今正是。kě lián dàn zhǐ jí jǔ shǒu,bù dá mù qián jīn zhèng shì。
大矣哉!甚奇特。dà yǐ zāi!shén qí tè。
空王要使群生得,光辉一万八千土。kōng wáng yào shǐ qún shēng dé,guāng huī yī wàn bā qiān tǔ。
土土皆作黄金色,四生六道一光中。tǔ tǔ jiē zuò huáng jīn sè,sì shēng liù dào yī guāng zhōng。
狂夫犹自问弥勒,我亦当年学空寂。kuáng fū yóu zì wèn mí lēi,wǒ yì dāng nián xué kōng jì。
一得无心便休息,今日亲闻诵此经。yī dé wú xīn biàn xiū xī,jīn rì qīn wén sòng cǐ jīng。
始觉驴乘匪端的,我亦当年不出户。shǐ jué lǘ chéng fěi duān de,wǒ yì dāng nián bù chū hù。
不欲红尘沾步武,今日亲闻诵此经。bù yù hóng chén zhān bù wǔ,jīn rì qīn wén sòng cǐ jīng。
始觉行行皆宝所,我亦当年爱吟咏。shǐ jué xíng xíng jiē bǎo suǒ,wǒ yì dāng nián ài yín yǒng。
将谓冥搜乱神定,今日亲闻诵此经。jiāng wèi míng sōu luàn shén dìng,jīn rì qīn wén sòng cǐ jīng。
何妨笔砚资真性,我亦当年狎儿戏。hé fáng bǐ yàn zī zhēn xìng,wǒ yì dāng nián xiá ér xì。
将谓光阴半虚弃,今日亲闻诵此经。jiāng wèi guāng yīn bàn xū qì,jīn rì qīn wén sòng cǐ jīng。
始觉聚沙非小事,我昔曾游山与水。shǐ jué jù shā fēi xiǎo shì,wǒ xī céng yóu shān yǔ shuǐ。
将谓他山非故里,今日亲闻诵此经。jiāng wèi tā shān fēi gù lǐ,jīn rì qīn wén sòng cǐ jīng。
始觉山河无寸地,我昔心猿未调伏。shǐ jué shān hé wú cùn dì,wǒ xī xīn yuán wèi diào fú。
常将金锁虚拘束,今日亲闻诵此经。cháng jiāng jīn suǒ xū jū shù,jīn rì qīn wén sòng cǐ jīng。
始觉无物为拳拲,师诵此经经一字。shǐ jué wú wù wèi quán gǒng,shī sòng cǐ jīng jīng yī zì。
字字烂嚼醍醐味,醍醐之味珍且美。zì zì làn jué tí hú wèi,tí hú zhī wèi zhēn qiě měi。
不在唇,不在齿,只在劳生方寸里。bù zài chún,bù zài chǐ,zhǐ zài láo shēng fāng cùn lǐ。
师诵此经经一句,句句白牛亲动步,白牛之步疾如风。shī sòng cǐ jīng jīng yī jù,jù jù bái niú qīn dòng bù,bái niú zhī bù jí rú fēng。
不在西,不在东,只在浮生日用中,日用不知一何苦。bù zài xī,bù zài dōng,zhǐ zài fú shēng rì yòng zhōng,rì yòng bù zhī yī hé kǔ。
酒之肠,饭之腑,长者扬声唤不回。jiǔ zhī cháng,fàn zhī fǔ,zhǎng zhě yáng shēng huàn bù huí。
何异聋,何异瞽,世人之耳非不聪,耳聪特向经中聋。hé yì lóng,hé yì gǔ,shì rén zhī ěr fēi bù cōng,ěr cōng tè xiàng jīng zhōng lóng。
世人之目非不明,目明特向经中盲。shì rén zhī mù fēi bù míng,mù míng tè xiàng jīng zhōng máng。
合聪不聪,合明不明。hé cōng bù cōng,hé míng bù míng。
辘轳上下,浪死虚生。lù lú shàng xià,làng sǐ xū shēng。
世人纵识师之音,谁人能识师之心。shì rén zòng shí shī zhī yīn,shuí rén néng shí shī zhī xīn。
世人纵识师之形,谁人能识师之名。shì rén zòng shí shī zhī xíng,shuí rén néng shí shī zhī míng。
师名医王行佛令,来与众生治心病。shī míng yī wáng xíng fú lìng,lái yǔ zhòng shēng zhì xīn bìng。
能使迷者醒,狂者定,垢者净,邪者正,凡者圣,如是则非但天恭敬。néng shǐ mí zhě xǐng,kuáng zhě dìng,gòu zhě jìng,xié zhě zhèng,fán zhě shèng,rú shì zé fēi dàn tiān gōng jìng。
人恭敬,亦合龙赞咏。rén gōng jìng,yì hé lóng zàn yǒng。
鬼赞咏,佛赞咏,岂得背觉合尘之徒,不稽首而归命。guǐ zàn yǒng,fú zàn yǒng,qǐ dé bèi jué hé chén zhī tú,bù jī shǒu ér guī mìng。

宁王山池

范朝

水势临阶转,峰形对路开。shuǐ shì lín jiē zhuǎn,fēng xíng duì lù kāi。
槎从天上得,石是海边来。chá cóng tiān shàng dé,shí shì hǎi biān lái。
瑞草分丛种,祥花间色栽。ruì cǎo fēn cóng zhǒng,xiáng huā jiān sè zāi。
旧传词赋客,唯见有邹枚。jiù chuán cí fù kè,wéi jiàn yǒu zōu méi。

题石瓮寺

范朝

胜境宜长望,迟春好散愁。shèng jìng yí zhǎng wàng,chí chūn hǎo sàn chóu。
关连四塞起,河带八川流。guān lián sì sāi qǐ,hé dài bā chuān liú。
复磴承香阁,重岩映彩楼。fù dèng chéng xiāng gé,zhòng yán yìng cǎi lóu。
为临温液近,偏美圣君游。wèi lín wēn yè jìn,piān měi shèng jūn yóu。

奉和别越王

张大安

盛藩资右戚,连萼重皇情。shèng fān zī yòu qī,lián è zhòng huáng qíng。
离襟怆睢苑,分途指邺城。lí jīn chuàng suī yuàn,fēn tú zhǐ yè chéng。
丽日开芳甸,佳气积神京。lì rì kāi fāng diān,jiā qì jī shén jīng。
何时骖驾入,还见谒承明。hé shí cān jià rù,hái jiàn yè chéng míng。

回军跛者

赵微明

既老又不全,始得离边城。jì lǎo yòu bù quán,shǐ dé lí biān chéng。
一枝假枯木,步步向南行。yī zhī jiǎ kū mù,bù bù xiàng nán xíng。
去时日一百,来时月一程。qù shí rì yī bǎi,lái shí yuè yī chéng。
常恐道路旁,掩弃狐兔茔。cháng kǒng dào lù páng,yǎn qì hú tù yíng。
所愿死乡里,到日不愿生。suǒ yuàn sǐ xiāng lǐ,dào rì bù yuàn shēng。
闻此哀怨词,念念不忍听。wén cǐ āi yuàn cí,niàn niàn bù rěn tīng。
惜无异人术,倏忽具尔形。xī wú yì rén shù,shū hū jù ěr xíng。