古诗词

凭周况先辈于朝贤乞茶

孟郊

道意勿乏味,心绪病无悰。dào yì wù fá wèi,xīn xù bìng wú cóng。 蒙茗玉花尽,越瓯荷叶空。méng míng yù huā jǐn,yuè ōu hé yè kōng。 锦水有鲜色,蜀山饶芳丛。jǐn shuǐ yǒu xiān sè,shǔ shān ráo fāng cóng。 云根才剪绿,印缝已霏红。yún gēn cái jiǎn lǜ,yìn fèng yǐ fēi hóng。 曾向贵人得,最将诗叟同。céng xiàng guì rén dé,zuì jiāng shī sǒu tóng。 幸为乞寄来,救此病劣躬。xìng wèi qǐ jì lái,jiù cǐ bìng liè gōng。

上昭成阁不得于从侄僧悟空院叹嗟

孟郊

欲上千级阁,问天三四言。yù shàng qiān jí gé,wèn tiān sān sì yán。 未尽数十登,心目风浪翻。wèi jǐn shù shí dēng,xīn mù fēng làng fān。 手手把惊魄,脚脚踏坠魂。shǒu shǒu bǎ jīng pò,jiǎo jiǎo tà zhuì hún。 却流至旧手,傍掣犹欲奔。què liú zhì jiù shǒu,bàng chè yóu yù bēn。 老病但自悲,古蠹木万痕。lǎo bìng dàn zì bēi,gǔ dù mù wàn hén。 老力安可夸,秋海萍一根。lǎo lì ān kě kuā,qiū hǎi píng yī gēn。 孤叟何所归,昼眼如黄昏。gū sǒu hé suǒ guī,zhòu yǎn rú huáng hūn。 常恐失好步,入彼市井门。cháng kǒng shī hǎo bù,rù bǐ shì jǐng mén。 结僧为亲情,策竹为子孙。jié sēng wèi qīn qíng,cè zhú wèi zi sūn。 此诚徒切切,此意空存存。cǐ chéng tú qiè qiè,cǐ yì kōng cún cún。 一寸地上语,高天何由闻。yī cùn dì shàng yǔ,gāo tiān hé yóu wén。

魏博田兴尚书听嫂

孟郊

君子耽古礼,如馋鱼吞钩。jūn zi dān gǔ lǐ,rú chán yú tūn gōu。 昨闻敬嫂言,掣心东北流。zuó wén jìng sǎo yán,chè xīn dōng běi liú。 魏博田尚书,与礼相绸缪。wèi bó tián shàng shū,yǔ lǐ xiāng chóu móu。 善词闻天下,一日一再周。shàn cí wén tiān xià,yī rì yī zài zhōu。

读经

孟郊

垂老抱佛脚,教妻读黄经。chuí lǎo bào fú jiǎo,jiào qī dú huáng jīng。 经黄名小品,一纸千明星。jīng huáng míng xiǎo pǐn,yī zhǐ qiān míng xīng。 曾读大般若,细感肸蚃听。céng dú dà bān ruò,xì gǎn xī xiǎng tīng。 当时把斋中,方寸抱万灵。dāng shí bǎ zhāi zhōng,fāng cùn bào wàn líng。 忽复入长安,蹴踏日月宁。hū fù rù zhǎng ān,cù tà rì yuè níng。 老方却归来,收拾可丁丁。lǎo fāng què guī lái,shōu shí kě dīng dīng。 拂拭尘几案,开函就孤亭。fú shì chén jǐ àn,kāi hán jiù gū tíng。 儒书难借索,僧签饶芳馨。rú shū nán jiè suǒ,sēng qiān ráo fāng xīn。 驿驿不开手,铿铿闻异铃。yì yì bù kāi shǒu,kēng kēng wén yì líng。 得善如焚香,去恶如脱腥。dé shàn rú fén xiāng,qù è rú tuō xīng。 安得颜子耳,曾未如此听。ān dé yán zi ěr,céng wèi rú cǐ tīng。 听之何有言,德教贵有形。tīng zhī hé yǒu yán,dé jiào guì yǒu xíng。 何言中国外,有国如海萍。hé yán zhōng guó wài,yǒu guó rú hǎi píng。 海萍国教异,天声各泠泠。hǎi píng guó jiào yì,tiān shēng gè líng líng。 安排未定时,心火竞荧荧。ān pái wèi dìng shí,xīn huǒ jìng yíng yíng。 将如庶几者,声尽形元冥。jiāng rú shù jǐ zhě,shēng jǐn xíng yuán míng。

谢李辀再到

孟郊

等闲拜日晚,夫妻独相疮。děng xián bài rì wǎn,fū qī dú xiāng chuāng。 况是贤人冤,何必哭飞杨。kuàng shì xián rén yuān,hé bì kū fēi yáng。 昨夜梦得剑,为君藏中肠。zuó yè mèng dé jiàn,wèi jūn cáng zhōng cháng。 会将当风烹,血染布衣裳。huì jiāng dāng fēng pēng,xuè rǎn bù yī shang。 劳君又扣门,词句失寻常。láo jūn yòu kòu mén,cí jù shī xún cháng。 我不忍出厅,血字湿土墙。wǒ bù rěn chū tīng,xuè zì shī tǔ qiáng。 血字耿不灭,我心惧惶惶。xuè zì gěng bù miè,wǒ xīn jù huáng huáng。 会有铿锵夫,见之目生光。huì yǒu kēng qiāng fū,jiàn zhī mù shēng guāng。 生光非等闲,君其且安祥。shēng guāng fēi děng xián,jūn qí qiě ān xiáng。

忽不贫喜卢仝书船归洛

孟郊

贫孟忽不贫,请问孟何如。pín mèng hū bù pín,qǐng wèn mèng hé rú。 卢仝归洛船,崔嵬但载书。lú tóng guī luò chuán,cuī wéi dàn zài shū。 江潮清翻翻,淮潮碧徐徐。jiāng cháo qīng fān fān,huái cháo bì xú xú。 夜信为朝信,朝信良卷舒。yè xìn wèi cháo xìn,cháo xìn liáng juǎn shū。 江淮君子水,相送仁有馀。jiāng huái jūn zi shuǐ,xiāng sòng rén yǒu yú。 我去官色衫,肩经入君庐。wǒ qù guān sè shān,jiān jīng rù jūn lú。 喃喃肩经郎,言语倾琪琚。nán nán jiān jīng láng,yán yǔ qīng qí jū。 琪琚铿好词,鸟鹊跃庭除。qí jū kēng hǎo cí,niǎo què yuè tíng chú。 书船平安归,喜报乡里闾。shū chuán píng ān guī,xǐ bào xiāng lǐ lǘ。 我愿拾遗柴,巢经于空虚。wǒ yuàn shí yí chái,cháo jīng yú kōng xū。 下免尘土侵,上为云霞居。xià miǎn chén tǔ qīn,shàng wèi yún xiá jū。 日月更相锁,道义分明储。rì yuè gèng xiāng suǒ,dào yì fēn míng chǔ。 不愿空岧峣,但愿实工夫。bù yuàn kōng tiáo yáo,dàn yuàn shí gōng fū。 实空二理微,分别相起予。shí kōng èr lǐ wēi,fēn bié xiāng qǐ yǔ。 经书荒芜多,为君勉勉锄。jīng shū huāng wú duō,wèi jūn miǎn miǎn chú。 勉勉不敢专,传之方在诸。miǎn miǎn bù gǎn zhuān,chuán zhī fāng zài zhū。

吊国殇

孟郊

徒言人最灵,白骨乱纵横。tú yán rén zuì líng,bái gǔ luàn zòng héng。 如何当春死,不及群草生。rú hé dāng chūn sǐ,bù jí qún cǎo shēng。 尧舜宰乾坤,器农不器兵。yáo shùn zǎi qián kūn,qì nóng bù qì bīng。 秦汉盗山岳,铸杀不铸耕。qín hàn dào shān yuè,zhù shā bù zhù gēng。 天地莫生金,生金人竞争。tiān dì mò shēng jīn,shēng jīn rén jìng zhēng。

吊元鲁山

孟郊

搏鸷有馀饱,鲁山长饥空。bó zhì yǒu yú bǎo,lǔ shān zhǎng jī kōng。 豪人饫鲜肥,鲁山饭蒿蓬。háo rén yù xiān féi,lǔ shān fàn hāo péng。 食名皆霸官,食力乃尧农。shí míng jiē bà guān,shí lì nǎi yáo nóng。 君子耻新态,鲁山与古终。jūn zi chǐ xīn tài,lǔ shān yǔ gǔ zhōng。 天璞本平一,人巧生异同。tiān pú běn píng yī,rén qiǎo shēng yì tóng。 鲁山不自剖,全璞竟没躬。lǔ shān bù zì pōu,quán pú jìng méi gōng。

吊元鲁山

孟郊

自剖多是非,流滥将何归。zì pōu duō shì fēi,liú làn jiāng hé guī。 奔竞立诡节,凌侮争怪辉。bēn jìng lì guǐ jié,líng wǔ zhēng guài huī。 五常坐销铄,万类随衰微。wǔ cháng zuò xiāo shuò,wàn lèi suí shuāi wēi。 以兹见鲁山,道蹇无所依。yǐ zī jiàn lǔ shān,dào jiǎn wú suǒ yī。

吊元鲁山

孟郊

君子不自蹇,鲁山蹇有因。jūn zi bù zì jiǎn,lǔ shān jiǎn yǒu yīn。 苟含天地秀,皆是天地身。gǒu hán tiān dì xiù,jiē shì tiān dì shēn。 天地蹇既甚,鲁山道莫伸。tiān dì jiǎn jì shén,lǔ shān dào mò shēn。 天地气不足,鲁山食更贫。tiān dì qì bù zú,lǔ shān shí gèng pín。 始知补元化,竟须得贤人。shǐ zhī bǔ yuán huà,jìng xū dé xián rén。

吊元鲁山

孟郊

贤人多自霾,道理与俗乖。xián rén duō zì mái,dào lǐ yǔ sú guāi。 细功不敢言,远韵方始谐。xì gōng bù gǎn yán,yuǎn yùn fāng shǐ xié。 万物饱为饱,万人怀为怀。wàn wù bǎo wèi bǎo,wàn rén huái wèi huái。 一声苟失所,众憾来相排。yī shēng gǒu shī suǒ,zhòng hàn lái xiāng pái。 所以元鲁山,饥衰难与偕。suǒ yǐ yuán lǔ shān,jī shuāi nán yǔ xié。

吊元鲁山

孟郊

远阶无近级,造次不可升。yuǎn jiē wú jìn jí,zào cì bù kě shēng。 贤人洁肠胃,寒日空澄凝。xián rén jié cháng wèi,hán rì kōng chéng níng。 血誓竟讹谬,膏明易煎蒸。xuè shì jìng é miù,gāo míng yì jiān zhēng。 以之驱鲁山,疏迹去莫乘。yǐ zhī qū lǔ shān,shū jì qù mò chéng。

吊元鲁山

孟郊

言从鲁山宦,尽化尧时心。yán cóng lǔ shān huàn,jǐn huà yáo shí xīn。 豺狼耻狂噬,齿牙闭霜金。chái láng chǐ kuáng shì,chǐ yá bì shuāng jīn。 竞来辟田土,相与耕嵚岑。jìng lái pì tián tǔ,xiāng yǔ gēng qīn cén。 当宵无关锁,竟岁饶歌吟。dāng xiāo wú guān suǒ,jìng suì ráo gē yín。 善教复天术,美词非俗箴。shàn jiào fù tiān shù,měi cí fēi sú zhēn。 精微自然事,视听不可寻。jīng wēi zì rán shì,shì tīng bù kě xún。 因书鲁山绩,庶合箫韶音。yīn shū lǔ shān jì,shù hé xiāo sháo yīn。

吊元鲁山

孟郊

当今富教化,元后得贤相。dāng jīn fù jiào huà,yuán hòu dé xián xiāng。 冰心镜衰古,霜议清遐障。bīng xīn jìng shuāi gǔ,shuāng yì qīng xiá zhàng。 幽埋尽洸洗,滞旅免流浪。yōu mái jǐn guāng xǐ,zhì lǚ miǎn liú làng。 唯馀鲁山名,未获旌廉让。wéi yú lǔ shān míng,wèi huò jīng lián ràng。 二三贞苦士,刷视耸危望。èr sān zhēn kǔ shì,shuā shì sǒng wēi wàng。 发秋青山夜,目断丹阙亮。fā qiū qīng shān yè,mù duàn dān quē liàng。 诱类幸从兹,嘉招固非妄。yòu lèi xìng cóng zī,jiā zhāo gù fēi wàng。 小生奏狂狷,感惕增万状。xiǎo shēng zòu kuáng juàn,gǎn tì zēng wàn zhuàng。

吊元鲁山

孟郊

黄犊不知孝,鲁山自驾车。huáng dú bù zhī xiào,lǔ shān zì jià chē。 非贤不可妻,鲁山竟无家。fēi xián bù kě qī,lǔ shān jìng wú jiā。 供养耻佗力,言词岂纤瑕。gōng yǎng chǐ tuó lì,yán cí qǐ xiān xiá。 将谣鲁山德,赜海谁能涯。jiāng yáo lǔ shān dé,zé hǎi shuí néng yá。

吊元鲁山

孟郊

遗婴尽雏乳,何况骨肉枝。yí yīng jǐn chú rǔ,hé kuàng gǔ ròu zhī。 心肠结苦诚,胸臆垂甘滋。xīn cháng jié kǔ chéng,xiōng yì chuí gān zī。 事已出古表,谁言独今奇。shì yǐ chū gǔ biǎo,shuí yán dú jīn qí。 贤人母万物,岂弟流前诗。xián rén mǔ wàn wù,qǐ dì liú qián shī。

哭李观

孟郊

志士不得老,多为直气伤。zhì shì bù dé lǎo,duō wèi zhí qì shāng。 阮公终日哭,寿命固难长。ruǎn gōng zhōng rì kū,shòu mìng gù nán zhǎng。 颜子既殂谢,孔门无辉光。yán zi jì cú xiè,kǒng mén wú huī guāng。 文星落奇曜,宝剑摧修铓。wén xīng luò qí yào,bǎo jiàn cuī xiū máng。 常作金应石,忽为宫别商。cháng zuò jīn yīng shí,hū wèi gōng bié shāng。 为尔吊琴瑟,断弦难再张。wèi ěr diào qín sè,duàn xián nán zài zhāng。 偏毂不可转,只翼不可翔。piān gǔ bù kě zhuǎn,zhǐ yì bù kě xiáng。 清尘无吹嘘,委地难飞扬。qīng chén wú chuī xū,wěi dì nán fēi yáng。 此义古所重,此风今则亡。cǐ yì gǔ suǒ zhòng,cǐ fēng jīn zé wáng。 自闻丧元宾,一日八九狂。zì wén sàng yuán bīn,yī rì bā jiǔ kuáng。 沈痛此丈夫,惊呼彼穹苍。shěn tòng cǐ zhàng fū,jīng hū bǐ qióng cāng。 我有出俗韵,劳君疾恶肠。wǒ yǒu chū sú yùn,láo jūn jí è cháng。 知音既已矣,微言谁能彰。zhī yīn jì yǐ yǐ,wēi yán shuí néng zhāng。 旅葬无高坟,栽松不成行。lǚ zàng wú gāo fén,zāi sōng bù chéng xíng。 哀歌动寒日,赠泪沾晨霜。āi gē dòng hán rì,zèng lèi zhān chén shuāng。 神理本窅窅,今来更茫茫。shén lǐ běn yǎo yǎo,jīn lái gèng máng máng。 何以荡悲怀,万事付一觞。hé yǐ dàng bēi huái,wàn shì fù yī shāng。

李少府厅吊李元宾遗字

孟郊

零落三四字,忽成千万年。líng luò sān sì zì,hū chéng qiān wàn nián。 那知冥寞客,不有补亡篇。nà zhī míng mò kè,bù yǒu bǔ wáng piān。 斜月吊空壁,旅人难独眠。xié yuè diào kōng bì,lǚ rén nán dú mián。 一生能几时,百虑来相煎。yī shēng néng jǐ shí,bǎi lǜ lái xiāng jiān。 戚戚故交泪,幽幽长夜泉。qī qī gù jiāo lèi,yōu yōu zhǎng yè quán。 已矣难重言,一言一潸然。yǐ yǐ nán zhòng yán,yī yán yī shān rán。

悼吴兴汤

孟郊

君生霅水清,君殁霅水浑。jūn shēng zhà shuǐ qīng,jūn mò zhà shuǐ hún。 空令骨肉情,哭得白日昏。kōng lìng gǔ ròu qíng,kū dé bái rì hūn。 大夜不复晓,古松长闭门。dà yè bù fù xiǎo,gǔ sōng zhǎng bì mén。 琴弦绿水绝,诗句青山存。qín xián lǜ shuǐ jué,shī jù qīng shān cún。 昔为芳春颜,今为荒草根。xī wèi fāng chūn yán,jīn wèi huāng cǎo gēn。 独问冥冥理,先儒未曾言。dú wèn míng míng lǐ,xiān rú wèi céng yán。

哀孟云卿嵩阳荒居

孟郊

戚戚抱幽独,宴宴沈荒居。qī qī bào yōu dú,yàn yàn shěn huāng jū。 不闻新欢笑,但睹旧诗书。bù wén xīn huān xiào,dàn dǔ jiù shī shū。 艺檗意弥苦,耕山食无馀。yì bò yì mí kǔ,gēng shān shí wú yú。 定交昔何在,至戚今或疏。dìng jiāo xī hé zài,zhì qī jīn huò shū。 薄俗易销歇,淳风难久舒。báo sú yì xiāo xiē,chún fēng nán jiǔ shū。 秋芜上空堂,寒槿落枯渠。qiū wú shàng kōng táng,hán jǐn luò kū qú。 薙草恐伤蕙,摄衣自理锄。tì cǎo kǒng shāng huì,shè yī zì lǐ chú。 残芳亦可饵,遗秀谁忍除。cán fāng yì kě ěr,yí xiù shuí rěn chú。 徘徊未能去,为尔涕涟如。pái huái wèi néng qù,wèi ěr tì lián rú。