古诗词

吊卢殷

孟郊

圣人哭贤人,骨化气为星。shèng rén kū xián rén,gǔ huà qì wèi xīng。 文章飞上天,列宿增晶荧。wén zhāng fēi shàng tiān,liè sù zēng jīng yíng。 前古文可数,今人文亦灵。qián gǔ wén kě shù,jīn rén wén yì líng。 高名称谪仙,升降曾莫停。gāo míng chēng zhé xiān,shēng jiàng céng mò tíng。 有文死更香,无文生亦腥。yǒu wén sǐ gèng xiāng,wú wén shēng yì xīng。 为君铿好辞,永传作谧宁。wèi jūn kēng hǎo cí,yǒng chuán zuò mì níng。

游子行

孟郊

萱草生堂阶,游子行天涯。xuān cǎo shēng táng jiē,yóu zi xíng tiān yá。 慈亲倚门望,不见萱草花。cí qīn yǐ mén wàng,bù jiàn xuān cǎo huā。

遣兴联句

孟郊

我心随月光,写君庭中央。wǒ xīn suí yuè guāng,xiě jūn tíng zhōng yāng。 月光有时晦,我心安所忘。yuè guāng yǒu shí huì,wǒ xīn ān suǒ wàng。 常恐金石契,断为相思肠。cháng kǒng jīn shí qì,duàn wèi xiāng sī cháng。 平生无百岁,岐路有四方。píng shēng wú bǎi suì,qí lù yǒu sì fāng。 四方各异俗,适异非所将。sì fāng gè yì sú,shì yì fēi suǒ jiāng。 驽蹄顾挫秣,逸翮遗稻粱。nú tí gù cuò mò,yì hé yí dào liáng。 时危抱独沈,道泰怀同翔。shí wēi bào dú shěn,dào tài huái tóng xiáng。 独居久寂默,相顾聊慨慷。dú jū jiǔ jì mò,xiāng gù liáo kǎi kāng。 慨慷丈夫志,可以曜锋铓。kǎi kāng zhàng fū zhì,kě yǐ yào fēng máng。 蘧宁知卷舒,孔颜识行藏。qú níng zhī juǎn shū,kǒng yán shí xíng cáng。 殷鉴谅不远,佩兰永芬芳。yīn jiàn liàng bù yuǎn,pèi lán yǒng fēn fāng。 苟无夫子听,谁使知音扬。gǒu wú fū zi tīng,shuí shǐ zhī yīn yáng。

赠剑客李园联句

孟郊

天地有灵术,得之者惟君。tiān dì yǒu líng shù,dé zhī zhě wéi jūn。 筑炉地区外,积火烧氛氲。zhù lú dì qū wài,jī huǒ shāo fēn yūn。 照海铄幽怪,满空歊异氛。zhào hǎi shuò yōu guài,mǎn kōng xiāo yì fēn。 山磨电奕奕,水淬龙蝹蝹。shān mó diàn yì yì,shuǐ cuì lóng yūn yūn。 太一装以宝,列仙篆其文。tài yī zhuāng yǐ bǎo,liè xiān zhuàn qí wén。 可用慑百神,岂惟壮三军。kě yòng shè bǎi shén,qǐ wéi zhuàng sān jūn。 有时幽匣吟,忽似深潭闻。yǒu shí yōu xiá yín,hū shì shēn tán wén。 风胡久已死,此剑将谁分。fēng hú jiǔ yǐ sǐ,cǐ jiàn jiāng shuí fēn。 行当献天子,然后致殊勋。xíng dāng xiàn tiān zi,rán hòu zhì shū xūn。 岂知丰城下,空有斗间云。qǐ zhī fēng chéng xià,kōng yǒu dòu jiān yún。

鼓吹曲辞巫山高二首

孟郊

巴山上峡重复重,阳台碧峭十二峰。bā shān shàng xiá zhòng fù zhòng,yáng tái bì qiào shí èr fēng。 荆王猎时逢暮雨,夜卧高丘梦神女。jīng wáng liè shí féng mù yǔ,yè wò gāo qiū mèng shén nǚ。 轻红流烟湿艳姿,行云飞去明星稀。qīng hóng liú yān shī yàn zī,xíng yún fēi qù míng xīng xī。 目极魂断望不见,猿啼三声泪沾衣。mù jí hún duàn wàng bù jiàn,yuán tí sān shēng lèi zhān yī。

鼓吹曲辞巫山高二首

孟郊

见尽数万里,不闻三声猿。jiàn jǐn shù wàn lǐ,bù wén sān shēng yuán。 但飞萧萧雨,中有亭亭魂。dàn fēi xiāo xiāo yǔ,zhōng yǒu tíng tíng hún。 千载楚王恨,遗文宋玉言。qiān zài chǔ wáng hèn,yí wén sòng yù yán。 至今晴明天,云结深闺门。zhì jīn qíng míng tiān,yún jié shēn guī mén。

鼓吹曲辞有所思

孟郊

桔槔烽火昼不灭,客路迢迢信难越。jú gāo fēng huǒ zhòu bù miè,kè lù tiáo tiáo xìn nán yuè。 古镇刀攒万片霜,寒江浪起千堆雪。gǔ zhèn dāo zǎn wàn piàn shuāng,hán jiāng làng qǐ qiān duī xuě。 此时西去定如何,空使南心远凄切。cǐ shí xī qù dìng rú hé,kōng shǐ nán xīn yuǎn qī qiè。

横吹曲辞长安道

孟郊

胡风激秦树,贱子风中泣。hú fēng jī qín shù,jiàn zi fēng zhōng qì。 家家朱门开,得见不可入。jiā jiā zhū mén kāi,dé jiàn bù kě rù。 长安十二衢,投树鸟亦急。zhǎng ān shí èr qú,tóu shù niǎo yì jí。 高阁何人家?笙簧正喧吸。gāo gé hé rén jiā?shēng huáng zhèng xuān xī。

相和歌辞怨诗

孟郊

试妾与君泪,两处滴池水。shì qiè yǔ jūn lèi,liǎng chù dī chí shuǐ。 看取芙蓉花,今年为谁死。kàn qǔ fú róng huā,jīn nián wèi shuí sǐ。

相和歌辞杂怨三首

孟郊

夭桃花清晨,游女红粉新。yāo táo huā qīng chén,yóu nǚ hóng fěn xīn。 夭桃花薄暮,游女红粉故。yāo táo huā báo mù,yóu nǚ hóng fěn gù。 树有百年花,人无一定颜。shù yǒu bǎi nián huā,rén wú yī dìng yán。 花送人老尽,人悲花自闲。huā sòng rén lǎo jǐn,rén bēi huā zì xián。

相和歌辞杂怨三首

孟郊

忆人莫至悲,至悲空自衰。yì rén mò zhì bēi,zhì bēi kōng zì shuāi。 寄人莫剪衣,剪衣未必归。jì rén mò jiǎn yī,jiǎn yī wèi bì guī。 朝为双蒂花,暮为四散飞。cháo wèi shuāng dì huā,mù wèi sì sàn fēi。 花落却绕树,游子不顾期。huā luò què rào shù,yóu zi bù gù qī。

杂曲歌辞出门行二首

孟郊

长河悠悠去无极,百龄同此可叹息。zhǎng hé yōu yōu qù wú jí,bǎi líng tóng cǐ kě tàn xī。 秋风白露沾人衣,壮心凋落夺颜色。qiū fēng bái lù zhān rén yī,zhuàng xīn diāo luò duó yán sè。 少年出门将诉谁,川无梁兮路无岐。shǎo nián chū mén jiāng sù shuí,chuān wú liáng xī lù wú qí。 一闻陌上苦寒奏,使我伫立惊且悲。yī wén mò shàng kǔ hán zòu,shǐ wǒ zhù lì jīng qiě bēi。 君今得意厌粱肉,岂复念我贫贱时。jūn jīn dé yì yàn liáng ròu,qǐ fù niàn wǒ pín jiàn shí。

杂曲歌辞出门行二首

孟郊

海风萧萧天雨霜,穷愁独坐夜何长?hǎi fēng xiāo xiāo tiān yǔ shuāng,qióng chóu dú zuò yè hé zhǎng? 驱车旧忆太行险,始知游子悲故乡。qū chē jiù yì tài xíng xiǎn,shǐ zhī yóu zi bēi gù xiāng。 美人相思隔天阙,长望云端不可越。měi rén xiāng sī gé tiān quē,zhǎng wàng yún duān bù kě yuè。 手持琅玕欲有赠,爱而不见心断绝。shǒu chí láng gān yù yǒu zèng,ài ér bù jiàn xīn duàn jué。 南山峨峨白石烂,碧海之波浩漫漫。nán shān é é bái shí làn,bì hǎi zhī bō hào màn màn。 参辰出没不相待,我欲横天无羽翰。cān chén chū méi bù xiāng dài,wǒ yù héng tiān wú yǔ hàn。

杂曲歌辞伤歌行

孟郊

众毒蔓贞松,一枝难久荣。zhòng dú màn zhēn sōng,yī zhī nán jiǔ róng。 岂知黄庭客,仙骨生不成。qǐ zhī huáng tíng kè,xiān gǔ shēng bù chéng。 春色舍芳蕙,秋风绕枯茎。chūn sè shě fāng huì,qiū fēng rào kū jīng。 弹琴不成曲,始觉知音倾。dàn qín bù chéng qū,shǐ jué zhī yīn qīng。 馆月改旧照,吊宾写馀情。guǎn yuè gǎi jiù zhào,diào bīn xiě yú qíng。 还舟空江上,波浪送铭旌。hái zhōu kōng jiāng shàng,bō làng sòng míng jīng。

杂曲歌辞妾薄命

孟郊

不惜十指弦,为君千万弹。bù xī shí zhǐ xián,wèi jūn qiān wàn dàn。 常恐新声至,坐使故声残。cháng kǒng xīn shēng zhì,zuò shǐ gù shēng cán。 弃置今日悲,即是昨日欢。qì zhì jīn rì bēi,jí shì zuó rì huān。 将新变故易,持故为新难。jiāng xīn biàn gù yì,chí gù wèi xīn nán。 青山有蘼芜,泪叶长不干。qīng shān yǒu mí wú,lèi yè zhǎng bù gàn。 空令后代人,采掇幽思攒。kōng lìng hòu dài rén,cǎi duō yōu sī zǎn。

杂曲歌辞羽林行

孟郊

朔雪寒断指,朔风劲裂冰。shuò xuě hán duàn zhǐ,shuò fēng jìn liè bīng。 胡中射雕者,此日犹不能。hú zhōng shè diāo zhě,cǐ rì yóu bù néng。 翩翩羽林儿,锦臂飞苍鹰。piān piān yǔ lín ér,jǐn bì fēi cāng yīng。 挥鞭决白马,走出黄河凌。huī biān jué bái mǎ,zǒu chū huáng hé líng。

杂曲歌辞灞上轻薄行

孟郊

长安无缓步,况值天景莫。zhǎng ān wú huǎn bù,kuàng zhí tiān jǐng mò。 相逢灞浐间,亲戚不相顾。xiāng féng bà chǎn jiān,qīn qī bù xiāng gù。 自叹方拙身,忽随轻薄伦。zì tàn fāng zhuō shēn,hū suí qīng báo lún。 常恐失所避,化为车辙尘。cháng kǒng shī suǒ bì,huà wèi chē zhé chén。 此中生白发,疾走亦未歇。cǐ zhōng shēng bái fā,jí zǒu yì wèi xiē。

杂曲歌辞车遥遥

孟郊

路喜到江尽,江上又通舟。lù xǐ dào jiāng jǐn,jiāng shàng yòu tōng zhōu。 舟车两无阻,何处不得游。zhōu chē liǎng wú zǔ,hé chù bù dé yóu。 丈夫四方志,女子安可留。zhàng fū sì fāng zhì,nǚ zi ān kě liú。 郎自别日言,无令生远愁。láng zì bié rì yán,wú lìng shēng yuǎn chóu。 旅雁忽叫月,断猿寒啼秋。lǚ yàn hū jiào yuè,duàn yuán hán tí qiū。 此夕梦君梦,君在百城楼。cǐ xī mèng jūn mèng,jūn zài bǎi chéng lóu。 寄泪无因波,寄恨无因辀。jì lèi wú yīn bō,jì hèn wú yīn zhōu。 愿为驭者手,与郎回马头。yuàn wèi yù zhě shǒu,yǔ láng huí mǎ tóu。

杂曲歌

孟郊

松山云缭绕,萍路水分离。sōng shān yún liáo rào,píng lù shuǐ fēn lí。 云去有归日,水分无合时。yún qù yǒu guī rì,shuǐ fēn wú hé shí。 春芳役双眼,春色柔四支。chūn fāng yì shuāng yǎn,chūn sè róu sì zhī。 杨柳织别愁,千条万条丝。yáng liǔ zhī bié chóu,qiān tiáo wàn tiáo sī。

杂曲歌

孟郊

山川古今路,纵横无断绝。shān chuān gǔ jīn lù,zòng héng wú duàn jué。 来往天地间,人皆有离别。lái wǎng tiān dì jiān,rén jiē yǒu lí bié。 行衣未束带,中肠已先结。xíng yī wèi shù dài,zhōng cháng yǐ xiān jié。 不用看镜中,自知生白发。bù yòng kàn jìng zhōng,zì zhī shēng bái fā。 欲陈去留意,声向言前咽。yù chén qù liú yì,shēng xiàng yán qián yàn。 愁结填心胸,茫茫若为说。chóu jié tián xīn xiōng,máng máng ruò wèi shuō。 荒郊烟莽苍,旷野风凄切。huāng jiāo yān mǎng cāng,kuàng yě fēng qī qiè。 处处得相随,人那不如月。chù chù dé xiāng suí,rén nà bù rú yuè。