古诗词

杂曲歌辞游侠行

孟郊

壮士性刚决,火中见石裂。zhuàng shì xìng gāng jué,huǒ zhōng jiàn shí liè。 杀人不回头,轻生如暂别。shā rén bù huí tóu,qīng shēng rú zàn bié。 岂知眼有泪,肯白头上发。qǐ zhī yǎn yǒu lèi,kěn bái tóu shàng fā。 半生无恩酬,剑闲一百月。bàn shēng wú ēn chóu,jiàn xián yī bǎi yuè。

有所思联句

孟郊

相思绕我心,日夕千万重。xiāng sī rào wǒ xīn,rì xī qiān wàn zhòng。 年光坐婉娩,春泪销颜容。nián guāng zuò wǎn miǎn,chūn lèi xiāo yán róng。 台镜晦旧晖,庭草滋深茸。tái jìng huì jiù huī,tíng cǎo zī shēn rōng。 望夫山上石,别剑水中龙。wàng fū shān shàng shí,bié jiàn shuǐ zhōng lóng。

征妇怨

孟郊

良人昨日去,明月又不圆。liáng rén zuó rì qù,míng yuè yòu bù yuán。 别时各有泪,零落青楼前。bié shí gè yǒu lèi,líng luò qīng lóu qián。 君泪濡罗巾,妾泪满路尘。jūn lèi rú luó jīn,qiè lèi mǎn lù chén。 罗巾长在手,今得随妾身。luó jīn zhǎng zài shǒu,jīn dé suí qiè shēn。 路尘如得风,得上君车轮。lù chén rú dé fēng,dé shàng jūn chē lún。 渔阳千里道,近如中门限。yú yáng qiān lǐ dào,jìn rú zhōng mén xiàn。 中门逾有时,渔阳长在眼。zhōng mén yú yǒu shí,yú yáng zhǎng zài yǎn。 生在绿罗下,不识渔阳道。shēng zài lǜ luó xià,bù shí yú yáng dào。 良人自戍来,夜夜梦中到。liáng rén zì shù lái,yè yè mèng zhōng dào。

古怨别

孟郊

飒飒秋风生,愁人怨离别。sà sà qiū fēng shēng,chóu rén yuàn lí bié。 含情两相向,欲语气先咽。hán qíng liǎng xiāng xiàng,yù yǔ qì xiān yàn。 心曲千万端,悲来却难说。xīn qū qiān wàn duān,bēi lái què nán shuō。 别后唯所思,天涯共明月。bié hòu wéi suǒ sī,tiān yá gòng míng yuè。

婵娟篇

孟郊

花婵娟,泛春泉。huā chán juān,fàn chūn quán。 竹婵娟,笼晓烟。zhú chán juān,lóng xiǎo yān。 妓婵娟,不长妍。jì chán juān,bù zhǎng yán。 月婵娟,真可怜。yuè chán juān,zhēn kě lián。 夜半姮娥朝太一,人间本自无灵匹。yè bàn héng é cháo tài yī,rén jiān běn zì wú líng pǐ。 汉宫承宠不多时,飞燕婕妤相妒嫉。hàn gōng chéng chǒng bù duō shí,fēi yàn jié yú xiāng dù jí。

古意

孟郊

荡子守边戍,佳人莫相从。dàng zi shǒu biān shù,jiā rén mò xiāng cóng。 去来年月多,苦愁改形容。qù lái nián yuè duō,kǔ chóu gǎi xíng róng。 上山复下山,踏草成古踪。shàng shān fù xià shān,tà cǎo chéng gǔ zōng。 徒言采蘼芜,十度一不逢。tú yán cǎi mí wú,shí dù yī bù féng。 鉴独是明月,识志唯寒松。jiàn dú shì míng yuè,shí zhì wéi hán sōng。 井桃始开花,一见悲万重。jǐng táo shǐ kāi huā,yī jiàn bēi wàn zhòng。 人颜不再春,桃色有再浓。rén yán bù zài chūn,táo sè yǒu zài nóng。 捐气入空房,无憀乍从容。juān qì rù kōng fáng,wú liáo zhà cóng róng。 启贴理针线,非独学裁缝。qǐ tiē lǐ zhēn xiàn,fēi dú xué cái fèng。 手持未染彩,绣为白芙蓉。shǒu chí wèi rǎn cǎi,xiù wèi bái fú róng。 芙蓉无染污,将以表心素。fú róng wú rǎn wū,jiāng yǐ biǎo xīn sù。 欲寄未归人,当春无信去。yù jì wèi guī rén,dāng chūn wú xìn qù。 无信反增愁,愁心缘陇头。wú xìn fǎn zēng chóu,chóu xīn yuán lǒng tóu。 愿君如陇水,冰镜水还流。yuàn jūn rú lǒng shuǐ,bīng jìng shuǐ hái liú。 宛宛青丝线,纤纤白玉钩。wǎn wǎn qīng sī xiàn,xiān xiān bái yù gōu。 玉钩不亏缺,青丝无断绝。yù gōu bù kuī quē,qīng sī wú duàn jué。 回还胜双手,解尽心中结。huí hái shèng shuāng shǒu,jiě jǐn xīn zhōng jié。

琴曲歌辞·湘妃怨

孟郊

南巡竟不返,帝子怨逾积。nán xún jìng bù fǎn,dì zi yuàn yú jī。 万里丧蛾眉,潇湘水空碧。wàn lǐ sàng é méi,xiāo xiāng shuǐ kōng bì。 冥冥荒山下,古庙收贞魄。míng míng huāng shān xià,gǔ miào shōu zhēn pò。 乔木深青春,清光满瑶席。qiáo mù shēn qīng chūn,qīng guāng mǎn yáo xí。 搴芳徒有荐,灵意殊脉脉。qiān fāng tú yǒu jiàn,líng yì shū mài mài。 玉佩不可亲,裴回烟波夕。yù pèi bù kě qīn,péi huí yān bō xī。

嫁女诗其三

嵩岳诸仙

八马回乘汗漫风,犹思往事憩昭宫。bā mǎ huí chéng hàn màn fēng,yóu sī wǎng shì qì zhāo gōng。 宴移玄圃情方洽,乐奏钧天曲未终。yàn yí xuán pǔ qíng fāng qià,lè zòu jūn tiān qū wèi zhōng。 斜汉露凝残月冷,流霞杯泛曙光红。xié hàn lù níng cán yuè lěng,liú xiá bēi fàn shǔ guāng hóng。 昆仑回首不知处,疑是酒酣魂梦中。kūn lún huí shǒu bù zhī chù,yí shì jiǔ hān hún mèng zhōng。

嫁女诗其三

嵩岳诸仙

一曲笙歌瑶水滨,曾留逸足驻征轮。yī qū shēng gē yáo shuǐ bīn,céng liú yì zú zhù zhēng lún。 人间甲子周千岁,灵境杯觞初一巡。rén jiān jiǎ zi zhōu qiān suì,líng jìng bēi shāng chū yī xún。 玉兔银河终不夜,奇花好树镇长春。yù tù yín hé zhōng bù yè,qí huā hǎo shù zhèn zhǎng chūn。 悄知碧海饶词句,歌向俗流疑误人。qiāo zhī bì hǎi ráo cí jù,gē xiàng sú liú yí wù rén。

嫁女诗其三

嵩岳诸仙

幽蓟烟尘别九重,贵妃汤殿罢歌钟。yōu jì yān chén bié jiǔ zhòng,guì fēi tāng diàn bà gē zhōng。 中宵扈从无全杖,大驾苍黄发六龙。zhōng xiāo hù cóng wú quán zhàng,dà jià cāng huáng fā liù lóng。 妆匣尚留金翡翠,暖池犹浸玉芙蓉。zhuāng xiá shàng liú jīn fěi cuì,nuǎn chí yóu jìn yù fú róng。 荆榛一闭朝元路,唯有悲风吹晚松。jīng zhēn yī bì cháo yuán lù,wéi yǒu bēi fēng chuī wǎn sōng。

嫁女诗其五

嵩岳诸仙

珠露金风下界秋,汉家陵树冷修修。zhū lù jīn fēng xià jiè qiū,hàn jiā líng shù lěng xiū xiū。 当时不得仙桃力,寻作浮尘飘陇头。dāng shí bù dé xiān táo lì,xún zuò fú chén piāo lǒng tóu。

嫁女诗其五

嵩岳诸仙

五十馀年四海清,自亲丹药得长生。wǔ shí yú nián sì hǎi qīng,zì qīn dān yào dé zhǎng shēng。 若言尽是仙桃力,看取神仙簿上名。ruò yán jǐn shì xiān táo lì,kàn qǔ shén xiān bù shàng míng。

嫁女诗其五

嵩岳诸仙

月照骊山露泣花,似悲先帝早升遐。yuè zhào lí shān lù qì huā,shì bēi xiān dì zǎo shēng xiá。 至今犹有长生鹿,时绕温泉望翠华。zhì jīn yóu yǒu zhǎng shēng lù,shí rào wēn quán wàng cuì huá。

嫁女诗其五

嵩岳诸仙

水晶帐开银烛明,风摇珠佩连云清。shuǐ jīng zhàng kāi yín zhú míng,fēng yáo zhū pèi lián yún qīng。 休匀红粉饰花态,早驾双鸾朝玉京。xiū yún hóng fěn shì huā tài,zǎo jià shuāng luán cháo yù jīng。

嫁女诗其五

嵩岳诸仙

三星在天银河回,人间曙色东方来。sān xīng zài tiān yín hé huí,rén jiān shǔ sè dōng fāng lái。 玉苗琼蕊亦宜夜,莫使一花冲晓开。yù miáo qióng ruǐ yì yí yè,mò shǐ yī huā chōng xiǎo kāi。

嫁女诗

嵩岳诸仙

劝君酒,为君悲且吟。quàn jūn jiǔ,wèi jūn bēi qiě yín。 自从频见市朝改,无复瑶池宴乐心。zì cóng pín jiàn shì cháo gǎi,wú fù yáo chí yàn lè xīn。

嫁女诗

嵩岳诸仙

奉君酒,休叹市朝非。fèng jūn jiǔ,xiū tàn shì cháo fēi。 早知无复瑶池兴,悔驾骅骝草草归。zǎo zhī wú fù yáo chí xīng,huǐ jià huá liú cǎo cǎo guī。

嫁女诗

嵩岳诸仙

玉为质兮花为颜,蝉为鬓兮云为鬟。yù wèi zhì xī huā wèi yán,chán wèi bìn xī yún wèi huán。 何劳傅粉兮施渥丹,早出娉婷兮缥缈间。hé láo fù fěn xī shī wò dān,zǎo chū pīng tíng xī piāo miǎo jiān。

嫁女诗其九

嵩岳诸仙

上清神女,玉京仙郎。shàng qīng shén nǚ,yù jīng xiān láng。 乐此今夕,和鸣凤凰。lè cǐ jīn xī,hé míng fèng huáng。 凤凰和鸣,将翱将翔。fèng huáng hé míng,jiāng áo jiāng xiáng。 与天齐休,庆流无央。yǔ tiān qí xiū,qìng liú wú yāng。

谢友人见访留诗

怀楚

轩车谁肯到,泉石自相亲。xuān chē shuí kěn dào,quán shí zì xiāng qīn。 暮雨凋残寺,秋风怅望人。mù yǔ diāo cán sì,qiū fēng chàng wàng rén。 庭新一片叶,衣故十年尘。tíng xīn yī piàn yè,yī gù shí nián chén。 赖有瑶华赠,清吟愈病身。lài yǒu yáo huá zèng,qīng yín yù bìng shēn。