古诗词

寄答武陵幕中何支使二首

齐己

南州无百战,北地有长征。nán zhōu wú bǎi zhàn,běi dì yǒu zhǎng zhēng。 闲杀何从事,伤哉苏子卿。xián shā hé cóng shì,shāng zāi sū zi qīng。 江楼联雪句,野寺看春耕。jiāng lóu lián xuě jù,yě sì kàn chūn gēng。 门外沧浪水,风波杂雨声。mén wài cāng làng shuǐ,fēng bō zá yǔ shēng。

浙江晚渡

齐己

去年曾到此,久立滞前程。qù nián céng dào cǐ,jiǔ lì zhì qián chéng。 岐路时难处,风涛晚未平。qí lù shí nán chù,fēng tāo wǎn wèi píng。 汀蝉含老韵,岸荻簇枯声。tīng chán hán lǎo yùn,àn dí cù kū shēng。 莫泥关河险,多游自远行。mò ní guān hé xiǎn,duō yóu zì yuǎn xíng。

送人下第东归再谒旧主人

齐己

一战偶不捷,东归计未空。yī zhàn ǒu bù jié,dōng guī jì wèi kōng。 还携故书剑,去谒旧英雄。hái xié gù shū jiàn,qù yè jiù yīng xióng。 楚雪连吴树,西江正北风。chǔ xuě lián wú shù,xī jiāng zhèng běi fēng。 男儿艺若是,会合值明公。nán ér yì ruò shì,huì hé zhí míng gōng。

寄谢高先辈见寄二首

齐己

穿凿堪伤骨,风骚久痛心。chuān záo kān shāng gǔ,fēng sāo jiǔ tòng xīn。 永言无绝唱,忽此惠希音。yǒng yán wú jué chàng,hū cǐ huì xī yīn。 杨柳江湖晚,芙蓉岛屿深。yáng liǔ jiāng hú wǎn,fú róng dǎo yǔ shēn。 何因会仙手,临水一披襟。hé yīn huì xiān shǒu,lín shuǐ yī pī jīn。

寄谢高先辈见寄二首

齐己

诗在混茫前,难搜到极玄。shī zài hùn máng qián,nán sōu dào jí xuán。 有时还积思,度岁未终篇。yǒu shí hái jī sī,dù suì wèi zhōng piān。 片月双松际,高楼阔水边。piàn yuè shuāng sōng jì,gāo lóu kuò shuǐ biān。 前贤多此得,风味若为传。qián xián duō cǐ dé,fēng wèi ruò wèi chuán。

寄仰山光味长者

齐己

大仰禅栖处,杉松到顶阴。dà yǎng chán qī chù,shān sōng dào dǐng yīn。 下来虽有路,归去每无心。xià lái suī yǒu lù,guī qù měi wú xīn。 鸟道峰形直,龙湫石影深。niǎo dào fēng xíng zhí,lóng jiǎo shí yǐng shēn。 径行谁得见,半夜老猿吟。jìng xíng shuí dé jiàn,bàn yè lǎo yuán yín。

贻庐岳陈沆秀才

齐己

为儒老双鬓,勤苦竟何如。wèi rú lǎo shuāng bìn,qín kǔ jìng hé rú。 四海方磨剑,空山自读书。sì hǎi fāng mó jiàn,kōng shān zì dú shū。 石围泉眼碧,秋落洞门虚。shí wéi quán yǎn bì,qiū luò dòng mén xū。 莫虑搜贤僻,徵君旧此居。mò lǜ sōu xián pì,zhēng jūn jiù cǐ jū。

边上

齐己

汉地从休马,胡家自牧羊。hàn dì cóng xiū mǎ,hú jiā zì mù yáng。 都来销帝道,浑不用兵防。dōu lái xiāo dì dào,hún bù yòng bīng fáng。 草上孤城白,沙翻大漠黄。cǎo shàng gū chéng bái,shā fān dà mò huáng。 秋风起边雁,一一向潇湘。qiū fēng qǐ biān yàn,yī yī xiàng xiāo xiāng。

蟋蟀

齐己

声异蟪蛄声,听须是正听。shēng yì huì gū shēng,tīng xū shì zhèng tīng。 无风来竹院,有月在莎庭。wú fēng lái zhú yuàn,yǒu yuè zài shā tíng。 虽不妨调瑟,多堪伴诵经。suī bù fáng diào sè,duō kān bàn sòng jīng。 谁人向秋夕,为尔欲忘形。shuí rén xiàng qiū xī,wèi ěr yù wàng xíng。

寄西山郑谷神

齐己

西望郑先生,焚修在杳冥。xī wàng zhèng xiān shēng,fén xiū zài yǎo míng。 几番松骨朽,未换鬓根青。jǐ fān sōng gǔ xiǔ,wèi huàn bìn gēn qīng。 石阙凉调瑟,秋坛夜拜星。shí quē liáng diào sè,qiū tán yè bài xīng。 俗人应抚掌,闲处诵黄庭。sú rén yīng fǔ zhǎng,xián chù sòng huáng tíng。

读参同契

齐己

堪笑修仙侣,烧金觅大还。kān xiào xiū xiān lǚ,shāo jīn mì dà hái。 不知消息火,只在寂寥关。bù zhī xiāo xī huǒ,zhǐ zài jì liáo guān。 鬓白炉中术,魂飞海上山。bìn bái lú zhōng shù,hún fēi hǎi shàng shān。 悲哉五千字,无用在人间。bēi zāi wǔ qiān zì,wú yòng zài rén jiān。

闻落叶

齐己

楚树雪晴后,萧萧落晚风。chǔ shù xuě qíng hòu,xiāo xiāo luò wǎn fēng。 因思故国夜,临水几株空。yīn sī gù guó yè,lín shuǐ jǐ zhū kōng。 煮茗烧乾脆,行苔踏烂红。zhǔ míng shāo qián cuì,xíng tái tà làn hóng。 来年未离此,还见碧丛丛。lái nián wèi lí cǐ,hái jiàn bì cóng cóng。

谢王先辈昆弟游湘中回各见示新诗

齐己

潇湘多胜异,宗社久裴回。xiāo xiāng duō shèng yì,zōng shè jiǔ péi huí。 兄弟同游去,幽奇尽采来。xiōng dì tóng yóu qù,yōu qí jǐn cǎi lái。 只应求妙唱,何以示寒灰。zhǐ yīng qiú miào chàng,hé yǐ shì hán huī。 上国携归后,唯呈不世才。shàng guó xié guī hòu,wéi chéng bù shì cái。

寄酬高辇推官

齐己

道自闲机长,诗从静境生。dào zì xián jī zhǎng,shī cóng jìng jìng shēng。 不知春艳尽,但觉雅风清。bù zhī chūn yàn jǐn,dàn jué yǎ fēng qīng。 竹腻题幽碧,蕉乾裂脆声。zhú nì tí yōu bì,jiāo qián liè cuì shēng。 何当九霄客,重叠记无名。hé dāng jiǔ xiāo kè,zhòng dié jì wú míng。

逢诗僧

齐己

禅玄无可并,诗妙有何评。chán xuán wú kě bìng,shī miào yǒu hé píng。 五七字中苦,百千年后清。wǔ qī zì zhōng kǔ,bǎi qiān nián hòu qīng。 难求方至理,不朽始为名。nán qiú fāng zhì lǐ,bù xiǔ shǐ wèi míng。 珍重重相见,忘机话此情。zhēn zhòng zhòng xiāng jiàn,wàng jī huà cǐ qíng。

话道

齐己

大道多大笑,寂寥何以论。dà dào duō dà xiào,jì liáo hé yǐ lùn。 霜枫翻落叶,水鸟啄闲门。shuāng fēng fān luò yè,shuǐ niǎo zhuó xián mén。 服药还伤性,求珠亦损魂。fú yào hái shāng xìng,qiú zhū yì sǔn hún。 无端凿混沌,一死不还源。wú duān záo hùn dùn,yī sǐ bù hái yuán。

西墅新居

齐己

渐渐见苔青,疏疏遍地生。jiàn jiàn jiàn tái qīng,shū shū biàn dì shēng。 闲穿藤屐起,乱踏石阶行。xián chuān téng jī qǐ,luàn tà shí jiē xíng。 野鸟啼幽树,名僧笑此情。yě niǎo tí yōu shù,míng sēng xiào cǐ qíng。 残阳竹阴里,老圃打门声。cán yáng zhú yīn lǐ,lǎo pǔ dǎ mén shēng。

酬孙鲂

齐己

幽人还爱云,才子已从军。yōu rén hái ài yún,cái zi yǐ cóng jūn。 可信鸳鸿侣,更思麋鹿群。kě xìn yuān hóng lǚ,gèng sī mí lù qún。 新题虽有寄,旧论竟难闻。xīn tí suī yǒu jì,jiù lùn jìng nán wén。 知己今如此,编联悉欲焚。zhī jǐ jīn rú cǐ,biān lián xī yù fén。

扫地

齐己

日日扫复洒,不容纤物侵。rì rì sǎo fù sǎ,bù róng xiān wù qīn。 敢望来客口,道似主人心。gǎn wàng lái kè kǒu,dào shì zhǔ rén xīn。 蚁过光中少,苔依润处深。yǐ guò guāng zhōng shǎo,tái yī rùn chù shēn。 门前亦如此,一径入疏林。mén qián yì rú cǐ,yī jìng rù shū lín。

书匡山隐者壁

齐己

红霞青壁底,石室薜萝垂。hóng xiá qīng bì dǐ,shí shì bì luó chuí。 应有迷仙者,曾逢采药时。yīng yǒu mí xiān zhě,céng féng cǎi yào shí。 桃花饶两颊,松叶浅长髭。táo huā ráo liǎng jiá,sōng yè qiǎn zhǎng zī。 直是来城市,何人识得伊。zhí shì lái chéng shì,hé rén shí dé yī。