古诗词

送乾康禅师入山过夏

齐己

由来喧滑境,难驻寂寥踪。yóu lái xuān huá jìng,nán zhù jì liáo zōng。 逼夏摇孤锡,离城入乱峰。bī xià yáo gū xī,lí chéng rù luàn fēng。 云门应近寺,石路或穿松。yún mén yīng jìn sì,shí lù huò chuān sōng。 知在栖禅外,题诗寄北宗。zhī zài qī chán wài,tí shī jì běi zōng。

野鸭

齐己

野鸭殊家鸭,离群忽远飞。yě yā shū jiā yā,lí qún hū yuǎn fēi。 长生缘甚瘦,近死为伤肥。zhǎng shēng yuán shén shòu,jìn sǐ wèi shāng féi。 江海游空阔,池塘啄细微。jiāng hǎi yóu kōng kuò,chí táng zhuó xì wēi。 红兰白蘋渚,春暖刷毛衣。hóng lán bái píng zhǔ,chūn nuǎn shuā máo yī。

伤秋

齐己

旦暮馀生在,肌肤十分无。dàn mù yú shēng zài,jī fū shí fēn wú。 眠寒半榻朽,立月一株枯。mián hán bàn tà xiǔ,lì yuè yī zhū kū。 梦已随双树,诗犹却万夫。mèng yǐ suí shuāng shù,shī yóu què wàn fū。 名山未归得,可惜死江湖。míng shān wèi guī dé,kě xī sǐ jiāng hú。

怀东湖寺

齐己

铁柱东湖岸,寺高人亦闲。tiě zhù dōng hú àn,sì gāo rén yì xián。 往年曾每日,来此看西山。wǎng nián céng měi rì,lái cǐ kàn xī shān。 竹径青苔合,茶轩白鸟还。zhú jìng qīng tái hé,chá xuān bái niǎo hái。 而今在天末,欲去已衰颜。ér jīn zài tiān mò,yù qù yǐ shuāi yán。

寄岘山愿公三首

齐己

形影更谁亲,应怀漆道人。xíng yǐng gèng shuí qīn,yīng huái qī dào rén。 片言酬凿齿,半偈伏姚秦。piàn yán chóu záo chǐ,bàn jì fú yáo qín。 榛莽池经烧,蒿莱寺过春。zhēn mǎng chí jīng shāo,hāo lái sì guò chūn。 心期重西去,一共吊遗尘。xīn qī zhòng xī qù,yī gòng diào yí chén。

寄岘山愿公三首

齐己

相思恨相远,至理那时何。xiāng sī hèn xiāng yuǎn,zhì lǐ nà shí hé。 道笑忘言甚,诗嫌背俗多。dào xiào wàng yán shén,shī xián bèi sú duō。 青苔闲阁闭,白日断人过。qīng tái xián gé bì,bái rì duàn rén guò。 独上西楼望,荆门千万坡。dú shàng xī lóu wàng,jīng mén qiān wàn pō。

寄岘山愿公三首

齐己

彼此无消息,所思江汉遥。bǐ cǐ wú xiāo xī,suǒ sī jiāng hàn yáo。 转闻多患难,甚说远相招。zhuǎn wén duō huàn nán,shén shuō yuǎn xiāng zhāo。 老至何悲叹,生知便寂寥。lǎo zhì hé bēi tàn,shēng zhī biàn jì liáo。 终期踏松影,携手虎溪桥。zhōng qī tà sōng yǐng,xié shǒu hǔ xī qiáo。

清夜作

齐己

不惜白日短,乍容清夜长。bù xī bái rì duǎn,zhà róng qīng yè zhǎng。 坐闻风露滴,吟觉骨毛凉。zuò wén fēng lù dī,yín jué gǔ máo liáng。 兴寝无诸病,空闲有一床。xīng qǐn wú zhū bìng,kōng xián yǒu yī chuáng。 天明振衣起,苔砌落花香。tiān míng zhèn yī qǐ,tái qì luò huā xiāng。

赠白处士

齐己

莘野居何定,浮生知是谁。shēn yě jū hé dìng,fú shēng zhī shì shuí。 衣衫同野叟,指趣似禅师。yī shān tóng yě sǒu,zhǐ qù shì chán shī。 白发应无也,丹砂久服之。bái fā yīng wú yě,dān shā jiǔ fú zhī。 仍闻创行计,春暖向峨嵋。réng wén chuàng xíng jì,chūn nuǎn xiàng é méi。

崔秀才宿话

齐己

事转闻多事,心休话苦心。shì zhuǎn wén duō shì,xīn xiū huà kǔ xīn。 相留明月寺,共忆白云岑。xiāng liú míng yuè sì,gòng yì bái yún cén。 藓壁残虫韵,霜轩倒竹阴。xiǎn bì cán chóng yùn,shuāng xuān dào zhú yīn。 开门又言别,谁竟慰尘襟。kāi mén yòu yán bié,shuí jìng wèi chén jīn。

怀天台华顶僧

齐己

华顶危临海,丹霞里石桥。huá dǐng wēi lín hǎi,dān xiá lǐ shí qiáo。 曾从国清寺,上看月明潮。céng cóng guó qīng sì,shàng kàn yuè míng cháo。 好鸟亲香火,狂泉喷泬寥。hǎo niǎo qīn xiāng huǒ,kuáng quán pēn jué liáo。 欲归师智者,头白路迢迢。yù guī shī zhì zhě,tóu bái lù tiáo tiáo。

送人赴官

齐己

年少作初官,还如行路难。nián shǎo zuò chū guān,hái rú xíng lù nán。 兵荒经邑里,风俗久凋残。bīng huāng jīng yì lǐ,fēng sú jiǔ diāo cán。 照砚花光淡,漂书柳絮乾。zhào yàn huā guāng dàn,piāo shū liǔ xù qián。 聊应充侍膳,薄俸继朝餐。liáo yīng chōng shì shàn,báo fèng jì cháo cān。

水鹤

齐己

鸳鸯与鸂鶒,相狎岂惭君。yuān yāng yǔ xī chì,xiāng xiá qǐ cán jūn。 比雪还胜雪,同群亦出群。bǐ xuě hái shèng xuě,tóng qún yì chū qún。 静巢孤岛月,寒梦九皋云。jìng cháo gū dǎo yuè,hán mèng jiǔ gāo yún。 归路分明过,飞鸣即可闻。guī lù fēn míng guò,fēi míng jí kě wén。

湘中感怀

齐己

渔翁那会我,傲兀苇边行。yú wēng nà huì wǒ,ào wù wěi biān xíng。 乱世难逸迹,乘流拟濯缨。luàn shì nán yì jì,chéng liú nǐ zhuó yīng。 江花红细碎,沙鸟白分明。jiāng huā hóng xì suì,shā niǎo bái fēn míng。 向夕题诗处,春风斑竹声。xiàng xī tí shī chù,chūn fēng bān zhú shēng。

九日逢虚中虚受

齐己

楚后萍台下,相逢九日时。chǔ hòu píng tái xià,xiāng féng jiǔ rì shí。 干戈人事地,荒废菊花篱。gàn gē rén shì dì,huāng fèi jú huā lí。 我已多衰病,君犹尽黑髭。wǒ yǐ duō shuāi bìng,jūn yóu jǐn hēi zī。 皇天安罪得,解语便吟诗。huáng tiān ān zuì dé,jiě yǔ biàn yín shī。

赠李明府

齐己

名家宰名邑,将谓屈锋铓。míng jiā zǎi míng yì,jiāng wèi qū fēng máng。 直是难苏俗,能消不下堂。zhí shì nán sū sú,néng xiāo bù xià táng。 冰痕生砚水,柳影透琴床。bīng hén shēng yàn shuǐ,liǔ yǐng tòu qín chuáng。 何必称潇洒,独为诗酒狂。hé bì chēng xiāo sǎ,dú wèi shī jiǔ kuáng。

暮春久雨作

齐己

积雨向春阴,冥冥独院深。jī yǔ xiàng chūn yīn,míng míng dú yuàn shēn。 已无花落地,空有竹藏禽。yǐ wú huā luò dì,kōng yǒu zhú cáng qín。 檐溜声何暴,邻僧影亦沈。yán liū shēng hé bào,lín sēng yǐng yì shěn。 谁知力耕者,桑麦最关心。shuí zhī lì gēng zhě,sāng mài zuì guān xīn。

渚宫莫问诗一十五首

齐己

莫问疏人事,王侯已任伊。mò wèn shū rén shì,wáng hóu yǐ rèn yī。 不妨随野性,还似在山时。bù fáng suí yě xìng,hái shì zài shān shí。 静入无声乐,狂抛正律诗。jìng rù wú shēng lè,kuáng pāo zhèng lǜ shī。 自为仍自爱,清净里寻思。zì wèi réng zì ài,qīng jìng lǐ xún sī。

渚宫莫问诗一十五首

齐己

莫问伊嵇懒,流年已付他。mò wèn yī jī lǎn,liú nián yǐ fù tā。 话通时事少,诗着野题多。huà tōng shí shì shǎo,shī zhe yě tí duō。 梦外春桃李,心中旧薜萝。mèng wài chūn táo lǐ,xīn zhōng jiù bì luó。 浮生此不悟,剃发竟如何。fú shēng cǐ bù wù,tì fā jìng rú hé。

渚宫莫问诗一十五首

齐己

莫问休行脚,南方已遍寻。mò wèn xiū xíng jiǎo,nán fāng yǐ biàn xún。 了应须自了,心不是他心。le yīng xū zì le,xīn bù shì tā xīn。 赤水珠何觅,寒山偈莫吟。chì shuǐ zhū hé mì,hán shān jì mò yín。 谁同论此理,杜口少知音。shuí tóng lùn cǐ lǐ,dù kǒu shǎo zhī yīn。