古诗词

送相里秀才自京至却回

齐己

夷门诗客至,楚寺闭萧骚。yí mén shī kè zhì,chǔ sì bì xiāo sāo。 老病语言涩,少年风韵高。lǎo bìng yǔ yán sè,shǎo nián fēng yùn gāo。 难于寻阆岛,险甚涉云涛。nán yú xún láng dǎo,xiǎn shén shè yún tāo。 珍重西归去,无忘役思劳。zhēn zhòng xī guī qù,wú wàng yì sī láo。

谢人寄南榴卓子

齐己

幸附全材长,良工斸器殊。xìng fù quán cái zhǎng,liáng gōng zhǔ qì shū。 千林文柏有,一尺锦榴无。qiān lín wén bǎi yǒu,yī chǐ jǐn liú wú。 品格宜仙果,精光称玉壶。pǐn gé yí xiān guǒ,jīng guāng chēng yù hú。 怜君远相寄,多愧野蔬粗。lián jūn yuǎn xiāng jì,duō kuì yě shū cū。

寄旧居邻友

齐己

别后知何趣,搜奇少客同。bié hòu zhī hé qù,sōu qí shǎo kè tóng。 几层山影下,万树雪声中。jǐ céng shān yǐng xià,wàn shù xuě shēng zhōng。 晚鼎烹茶绿,晨厨爨粟红。wǎn dǐng pēng chá lǜ,chén chú cuàn sù hóng。 何时携卷出,世代有名公。hé shí xié juǎn chū,shì dài yǒu míng gōng。

送朱秀才归闽

齐己

荆门来几日,欲往又囊空。jīng mén lái jǐ rì,yù wǎng yòu náng kōng。 远客归南越,单衣背北风。yuǎn kè guī nán yuè,dān yī bèi běi fēng。 近乡微有雪,到海渐无鸿。jìn xiāng wēi yǒu xuě,dào hǎi jiàn wú hóng。 努力成诗业,无谋谒至公。nǔ lì chéng shī yè,wú móu yè zhì gōng。

龙潭作

齐己

乍临毛发竖,双壁夹湍流。zhà lín máo fā shù,shuāng bì jiā tuān liú。 白日鸟影过,青苔龙气浮。bái rì niǎo yǐng guò,qīng tái lóng qì fú。 蔽空云出石,应祷雨翻湫。bì kōng yún chū shí,yīng dǎo yǔ fān jiǎo。 四面耕桑者,先闻贺有秋。sì miàn gēng sāng zhě,xiān wén hè yǒu qiū。

依韵酬谢尊师见赠二首

齐己

南国搜奇久,偏伤杜甫坟。nán guó sōu qí jiǔ,piān shāng dù fǔ fén。 重来经汉浦,又去入嵩云。zhòng lái jīng hàn pǔ,yòu qù rù sōng yún。 旧别人稀见,新朝事渐闻。jiù bié rén xī jiàn,xīn cháo shì jiàn wén。 莫将高尚迹,闲处傲明君。mò jiāng gāo shàng jì,xián chù ào míng jūn。

依韵酬谢尊师见赠二首

齐己

岳顶休高卧,荆门访掩扉。yuè dǐng xiū gāo wò,jīng mén fǎng yǎn fēi。 新诗遗我别,旧约与谁归。xīn shī yí wǒ bié,jiù yuē yǔ shuí guī。 贤路曾无滞,良时肯自违。xián lù céng wú zhì,liáng shí kěn zì wéi。 明年窥日窟,仙桂露霏微。míng nián kuī rì kū,xiān guì lù fēi wēi。

送冰禅再往湖中

齐己

行心宁肯住,南去与谁群。xíng xīn níng kěn zhù,nán qù yǔ shuí qún。 碧落高空处,清秋一片云。bì luò gāo kōng chù,qīng qiū yī piàn yún。 穿林瓶影灭,背雨锡声分。chuān lín píng yǐng miè,bèi yǔ xī shēng fēn。 应笑游方久,龙钟楚水濆。yīng xiào yóu fāng jiǔ,lóng zhōng chǔ shuǐ fén。

喜表公往楚王城

齐己

已闻人舍地,结构旧基平。yǐ wén rén shě dì,jié gòu jiù jī píng。 一面湖光白,邻家竹影清。yī miàn hú guāng bái,lín jiā zhú yǐng qīng。 应难寻辇道,空说是王城。yīng nán xún niǎn dào,kōng shuō shì wáng chéng。 谁信兴亡迹,今来有磬声。shuí xìn xīng wáng jì,jīn lái yǒu qìng shēng。

春雪初晴喜友生至

齐己

数日不见日,飘飘势忽开。shù rì bù jiàn rì,piāo piāo shì hū kāi。 虽无忙事出,还有故人来。suī wú máng shì chū,hái yǒu gù rén lái。 已尽南檐滴,仍残北牖堆。yǐ jǐn nán yán dī,réng cán běi yǒu duī。 明朝望平远,相约在春台。míng cháo wàng píng yuǎn,xiāng yuē zài chūn tái。

残春连雨中偶作怀故人

齐己

南邻阻杖藜,屐齿绕床泥。nán lín zǔ zhàng lí,jī chǐ rào chuáng ní。 漠漠门长掩,迟迟日又西。mò mò mén zhǎng yǎn,chí chí rì yòu xī。 不知何兴味,更有好诗题。bù zhī hé xīng wèi,gèng yǒu hǎo shī tí。 还忆东林否,行苔傍虎溪。hái yì dōng lín fǒu,xíng tái bàng hǔ xī。

送崔判官赴归倅

齐己

白首从颜巷,青袍去佐官。bái shǒu cóng yán xiàng,qīng páo qù zuǒ guān。 只应微俸禄,聊补旧饥寒。zhǐ yīng wēi fèng lù,liáo bǔ jiù jī hán。 地说丘墟甚,民闻旱歉残。dì shuō qiū xū shén,mín wén hàn qiàn cán。 春风吹绮席,宾主醉相欢。chūn fēng chuī qǐ xí,bīn zhǔ zuì xiāng huān。

寒食日怀寄友人

齐己

万井追寒食,闲扉独不开。wàn jǐng zhuī hán shí,xián fēi dú bù kāi。 梨花应折尽,柳絮自飞来。lí huā yīng zhé jǐn,liǔ xù zì fēi lái。 梦觉怀仙岛,吟行绕砌苔。mèng jué huái xiān dǎo,yín xíng rào qì tái。 浮生已悟了,时节任相催。fú shēng yǐ wù le,shí jié rèn xiāng cuī。

怀巴陵旧游

齐己

洞庭云梦秋,空碧共悠悠。dòng tíng yún mèng qiū,kōng bì gòng yōu yōu。 孟子狂题后,何人更倚楼。mèng zi kuáng tí hòu,hé rén gèng yǐ lóu。 日西来远棹,风外见平流。rì xī lái yuǎn zhào,fēng wài jiàn píng liú。 终欲重寻去,僧窗古岸头。zhōng yù zhòng xún qù,sēng chuāng gǔ àn tóu。

招乾昼上人宿话

齐己

连夜因风雪,相留在寂寥。lián yè yīn fēng xuě,xiāng liú zài jì liáo。 禅心谁指示,诗卷自焚烧。chán xīn shuí zhǐ shì,shī juǎn zì fén shāo。 语默邻寒漏,窗扉向早朝。yǔ mò lín hán lòu,chuāng fēi xiàng zǎo cháo。 天台若长往,还渡海门潮。tiān tái ruò zhǎng wǎng,hái dù hǎi mén cháo。

荆门秋日寄友人

齐己

青溪知不远,白首要难归。qīng xī zhī bù yuǎn,bái shǒu yào nán guī。 空想烟云里,春风鸾鹤飞。kōng xiǎng yān yún lǐ,chūn fēng luán hè fēi。 谁论传法偈,自补坐禅衣。shuí lùn chuán fǎ jì,zì bǔ zuò chán yī。 未谢侯门去,寻常即掩扉。wèi xiè hóu mén qù,xún cháng jí yǎn fēi。

哭郑谷郎中

齐己

朝衣闲典尽,酒病觉难医。cháo yī xián diǎn jǐn,jiǔ bìng jué nán yī。 下世无遗恨,传家有大诗。xià shì wú yí hèn,chuán jiā yǒu dà shī。 新坟青嶂叠,寒食白云垂。xīn fén qīng zhàng dié,hán shí bái yún chuí。 长忆招吟夜,前年风雪时。zhǎng yì zhāo yín yè,qián nián fēng xuě shí。

题东林十八贤真堂

齐己

白藕花前旧影堂,刘雷风骨画龙章。bái ǒu huā qián jiù yǐng táng,liú léi fēng gǔ huà lóng zhāng。 共轻天子诸侯贵,同爱吾师一法长。gòng qīng tiān zi zhū hóu guì,tóng ài wú shī yī fǎ zhǎng。 陶令醉多招不得,谢公心乱入无方。táo lìng zuì duō zhāo bù dé,xiè gōng xīn luàn rù wú fāng。 何人到此思高躅,岚点苔痕满粉墙。hé rén dào cǐ sī gāo zhú,lán diǎn tái hén mǎn fěn qiáng。

题南岳般若寺

齐己

诸峰翠少中峰翠,五寺名高此寺名。zhū fēng cuì shǎo zhōng fēng cuì,wǔ sì míng gāo cǐ sì míng。 石路险盘岚霭滑,僧窗高倚泬寥明。shí lù xiǎn pán lán ǎi huá,sēng chuāng gāo yǐ jué liáo míng。 凌空殿阁由天设,遍地杉松是自生。líng kōng diàn gé yóu tiān shè,biàn dì shān sōng shì zì shēng。 更有上方难上处,紫苔红藓绕峥嵘。gèng yǒu shàng fāng nán shàng chù,zǐ tái hóng xiǎn rào zhēng róng。

寄庐岳僧

齐己

一闻飞锡别区中,深入西南瀑布峰。yī wén fēi xī bié qū zhōng,shēn rù xī nán pù bù fēng。 天际雪埋千片石,洞门冰折几株松。tiān jì xuě mái qiān piàn shí,dòng mén bīng zhé jǐ zhū sōng。 烟霞明媚栖心地,苔藓萦纡出世踪。yān xiá míng mèi qī xīn dì,tái xiǎn yíng yū chū shì zōng。 莫问江边旧居寺,火烧兵劫断秋钟。mò wèn jiāng biān jiù jū sì,huǒ shāo bīng jié duàn qiū zhōng。