古诗词

喜得自牧上人书

齐己

吴都使者泛惊涛,灵一传书慰毳袍。wú dōu shǐ zhě fàn jīng tāo,líng yī chuán shū wèi cuì páo。 别兴偶随云水远,知音本自国风高。bié xīng ǒu suí yún shuǐ yuǎn,zhī yīn běn zì guó fēng gāo。 身依闲淡中销日,发向清凉处落刀。shēn yī xián dàn zhōng xiāo rì,fā xiàng qīng liáng chù luò dāo。 闻著括囊新集了,拟教谁与序离骚。wén zhù kuò náng xīn jí le,nǐ jiào shuí yǔ xù lí sāo。

惊秋

齐己

晓窗惊觉向秋风,万里心凝淡荡中。xiǎo chuāng jīng jué xiàng qiū fēng,wàn lǐ xīn níng dàn dàng zhōng。 池影碎翻红菡萏,井声乾落绿梧桐。chí yǐng suì fān hóng hàn dàn,jǐng shēng qián luò lǜ wú tóng。 破除闲事浑归道,销耗劳生旋逐空。pò chú xián shì hún guī dào,xiāo hào láo shēng xuán zhú kōng。 妖杀九原狐兔意,岂知丘陇是英雄。yāo shā jiǔ yuán hú tù yì,qǐ zhī qiū lǒng shì yīng xióng。

闻沈彬赴吴都请辟

齐己

长讶高眠得稳无,果随徵辟起江湖。zhǎng yà gāo mián dé wěn wú,guǒ suí zhēng pì qǐ jiāng hú。 鸳鸯已列樽罍贵,鸥鹤休怀钓渚孤。yuān yāng yǐ liè zūn léi guì,ōu hè xiū huái diào zhǔ gū。 白日不妨扶汉祚,清才何让赋吴都。bái rì bù fáng fú hàn zuò,qīng cái hé ràng fù wú dōu。 可能更忆相寻夜,雪满诸峰火一炉。kě néng gèng yì xiāng xún yè,xuě mǎn zhū fēng huǒ yī lú。

寄江夏仁公

齐己

寺阁高连黄鹤楼,檐前槛底大江流。sì gé gāo lián huáng hè lóu,yán qián kǎn dǐ dà jiāng liú。 几因秋霁澄空外,独为诗情到上头。jǐ yīn qiū jì chéng kōng wài,dú wèi shī qíng dào shàng tóu。 白日有馀闲送客,紫衣何啻贵封侯。bái rì yǒu yú xián sòng kè,zǐ yī hé chì guì fēng hóu。 别来多少新吟也,不寄南宗老比丘。bié lái duō shǎo xīn yín yě,bù jì nán zōng lǎo bǐ qiū。

中春林下偶作

齐己

净境无人可共携,闲眠未起日光低。jìng jìng wú rén kě gòng xié,xián mián wèi qǐ rì guāng dī。 浮生莫把还丹续,万事须将至理齐。fú shēng mò bǎ hái dān xù,wàn shì xū jiāng zhì lǐ qí。 花在月明蝴蝶梦,雨馀山绿杜鹃啼。huā zài yuè míng hú dié mèng,yǔ yú shān lǜ dù juān tí。 何能向外求攀折,岩桂枝条拂石梯。hé néng xiàng wài qiú pān zhé,yán guì zhī tiáo fú shí tī。

送刘秀才归桑水宁觐

齐己

归和初喜戢戈矛,乍捧乡书感去留。guī hé chū xǐ jí gē máo,zhà pěng xiāng shū gǎn qù liú。 雁序分飞离汉口,鸰原骞翥在鳌头。yàn xù fēn fēi lí hàn kǒu,líng yuán qiān zhù zài áo tóu。 家邻紫塞仍千里,路过黄河更几州。jiā lín zǐ sāi réng qiān lǐ,lù guò huáng hé gèng jǐ zhōu。 应到高堂问安后,却携文入帝京游。yīng dào gāo táng wèn ān hòu,què xié wén rù dì jīng yóu。

寄曹松

齐己

旧制新题削复刊,工夫过甚琢琅玕。jiù zhì xīn tí xuē fù kān,gōng fū guò shén zuó láng gān。 药中求见黄芽易,诗里思闻白雪难。yào zhōng qiú jiàn huáng yá yì,shī lǐ sī wén bái xuě nán。 扣寂颇同心在定,凿空何止发冲冠。kòu jì pǒ tóng xīn zài dìng,záo kōng hé zhǐ fā chōng guān。 夜来月苦怀高论,数树霜边独傍栏。yè lái yuè kǔ huái gāo lùn,shù shù shuāng biān dú bàng lán。

酬蜀国欧阳学士

齐己

因缘刘表驻经行,又听西风堕叶声。yīn yuán liú biǎo zhù jīng xíng,yòu tīng xī fēng duò yè shēng。 鹤发不堪言此世,峨嵋空约在他生。hè fā bù kān yán cǐ shì,é méi kōng yuē zài tā shēng。 已从禅祖参真性,敢向诗家认好名。yǐ cóng chán zǔ cān zhēn xìng,gǎn xiàng shī jiā rèn hǎo míng。 深愧故人怜潦倒,每传仙语下南荆。shēn kuì gù rén lián lǎo dào,měi chuán xiān yǔ xià nán jīng。

寄荆幕孙郎中

齐己

珠履风流忆富春,三千鹓鹭让精神。zhū lǚ fēng liú yì fù chūn,sān qiān yuān lù ràng jīng shén。 诗工凿破清求妙,道论研通白见真。shī gōng záo pò qīng qiú miào,dào lùn yán tōng bái jiàn zhēn。 四座共推操檄健,一家谁信买书贫。sì zuò gòng tuī cāo xí jiàn,yī jiā shuí xìn mǎi shū pín。 别来乡国魂应断,剑阁东西尽战尘。bié lái xiāng guó hún yīng duàn,jiàn gé dōng xī jǐn zhàn chén。

谢王詹事垂访

齐己

鸟外孤峰未得归,人间触类是无机。niǎo wài gū fēng wèi dé guī,rén jiān chù lèi shì wú jī。 方悲鹿轸栖江寺,忽讶轺车降竹扉。fāng bēi lù zhěn qī jiāng sì,hū yà yáo chē jiàng zhú fēi。 王泽乍闻谭涣汗,国风那得话玄微。wáng zé zhà wén tán huàn hàn,guó fēng nà dé huà xuán wēi。 应惊老病炎天里,枯骨肩横一衲衣。yīng jīng lǎo bìng yán tiān lǐ,kū gǔ jiān héng yī nà yī。

题南平后园牡丹

齐己

暖披烟艳照西园,翠幄朱栏护列仙。nuǎn pī yān yàn zhào xī yuán,cuì wò zhū lán hù liè xiān。 玉帐笙歌留尽日,瑶台伴侣待归天。yù zhàng shēng gē liú jǐn rì,yáo tái bàn lǚ dài guī tiān。 香多觉受风光剩,红重知含雨露偏。xiāng duō jué shòu fēng guāng shèng,hóng zhòng zhī hán yǔ lù piān。 上客分明记开处,明年开更胜今年。shàng kè fēn míng jì kāi chù,míng nián kāi gèng shèng jīn nián。

和李书记

齐己

繁极全分青帝功,开时独占上春风。fán jí quán fēn qīng dì gōng,kāi shí dú zhàn shàng chūn fēng。 吴姬舞雪非真艳,汉后题诗是怨红。wú jī wǔ xuě fēi zhēn yàn,hàn hòu tí shī shì yuàn hóng。 远蝶恋香抛别苑,野莺衔得出深宫。yuǎn dié liàn xiāng pāo bié yuàn,yě yīng xián dé chū shēn gōng。 君看万态当筵处,羞杀蔷薇点碎丛。jūn kàn wàn tài dāng yán chù,xiū shā qiáng wēi diǎn suì cóng。

谢孙郎中寄示

齐己

一念禅馀味国风,早因持论偶名公。yī niàn chán yú wèi guó fēng,zǎo yīn chí lùn ǒu míng gōng。 久伤琴丧人亡后,忽有云和雪唱同。jiǔ shāng qín sàng rén wáng hòu,hū yǒu yún hé xuě chàng tóng。 绳琢静闻罤象外,是非闲见寂寥中。shéng zuó jìng wén tí xiàng wài,shì fēi xián jiàn jì liáo zhōng。 时来日往缘真趣,不觉秋江度塞鸿。shí lái rì wǎng yuán zhēn qù,bù jué qiū jiāng dù sāi hóng。

爱吟

齐己

正堪凝思掩禅扃,又被诗魔恼竺卿。zhèng kān níng sī yǎn chán jiōng,yòu bèi shī mó nǎo zhú qīng。 偶凭窗扉从落照,不眠风雪到残更。ǒu píng chuāng fēi cóng luò zhào,bù mián fēng xuě dào cán gèng。 皎然未必迷前习,支遁宁非悟后生。jiǎo rán wèi bì mí qián xí,zhī dùn níng fēi wù hòu shēng。 传写会逢精鉴者,也应知是咏闲情。chuán xiě huì féng jīng jiàn zhě,yě yīng zhī shì yǒng xián qíng。

寄怀东林寺匡白监寺

齐己

南岳别来无约后,东林归住有前缘。nán yuè bié lái wú yuē hòu,dōng lín guī zhù yǒu qián yuán。 闲搜好句题红叶,静敛霜眉对白莲。xián sōu hǎo jù tí hóng yè,jìng liǎn shuāng méi duì bái lián。 雁塔影分疏桧月,虎溪声合几峰泉。yàn tǎ yǐng fēn shū guì yuè,hǔ xī shēng hé jǐ fēng quán。 修心若似伊耶舍,传记须添十九贤。xiū xīn ruò shì yī yé shě,chuán jì xū tiān shí jiǔ xián。

夏日寓居寄友人

齐己

北游兵阻复南还,因寄荆州病掩关。běi yóu bīng zǔ fù nán hái,yīn jì jīng zhōu bìng yǎn guān。 日月坐销江上寺,清凉魂断剡中山。rì yuè zuò xiāo jiāng shàng sì,qīng liáng hún duàn shàn zhōng shān。 披缁影迹堪藏拙,出世身心合向闲。pī zī yǐng jì kān cáng zhuō,chū shì shēn xīn hé xiàng xián。 多谢扶风大君子,相思时到寂寥间。duō xiè fú fēng dà jūn zi,xiāng sī shí dào jì liáo jiān。

中秋十四日夜对月上南平主人

齐己

今宵前夕皆堪玩,何必圆时始竭才。jīn xiāo qián xī jiē kān wán,hé bì yuán shí shǐ jié cái。 空说轮中有天子,不知何处是楼台?kōng shuō lún zhōng yǒu tiān zi,bù zhī hé chù shì lóu tái? 终忧明夜云遮却,且扫闲居坐看来。zhōng yōu míng yè yún zhē què,qiě sǎo xián jū zuò kàn lái。 玉兔银蟾似多意,乍临棠树影裴回。yù tù yín chán shì duō yì,zhà lín táng shù yǐng péi huí。

谢人惠十才子图

齐己

丹青妙写十才人,玉峭冰棱姑射神。dān qīng miào xiě shí cái rén,yù qiào bīng léng gū shè shén。 醉舞离披真鸑鷟,狂吟崩倒瑞麒麟。zuì wǔ lí pī zhēn yuè zhuó,kuáng yín bēng dào ruì qí lín。 翻腾造化山曾竭,采掇珠玑海几贫。fān téng zào huà shān céng jié,cǎi duō zhū jī hǎi jǐ pín。 犹得知音与图画,草堂闲挂似相亲。yóu dé zhī yīn yǔ tú huà,cǎo táng xián guà shì xiāng qīn。

荆门病中寄怀乡人欧阳侍郎彬

齐己

谁会荆州一老夫,梦劳神役忆匡庐。shuí huì jīng zhōu yī lǎo fū,mèng láo shén yì yì kuāng lú。 碧云雁影纷纷去,黄叶蟾声渐渐无。bì yún yàn yǐng fēn fēn qù,huáng yè chán shēng jiàn jiàn wú。 口淡莫分餐气味,身羸但觉病肌肤。kǒu dàn mò fēn cān qì wèi,shēn léi dàn jué bìng jī fū。 可怜馔玉烧兰者,肯慰寒偎雪夜炉。kě lián zhuàn yù shāo lán zhě,kěn wèi hán wēi xuě yè lú。

送谭三藏入京

齐己

阿阇梨与佛身同,灌顶难施利济功。ā dū lí yǔ fú shēn tóng,guàn dǐng nán shī lì jì gōng。 持咒力须资运祚,度人心要似虚空。chí zhòu lì xū zī yùn zuò,dù rén xīn yào shì xū kōng。 东周路踏红尘里,北极门瞻紫气中。dōng zhōu lù tà hóng chén lǐ,běi jí mén zhān zǐ qì zhōng。 好进焚文沾帝泽,却归天策继真风。hǎo jìn fén wén zhān dì zé,què guī tiān cè jì zhēn fēng。