古诗词

新乐府骠国乐欲王化之先迩后远也

白居易

骠国乐,骠国乐,出自大海西南角。biāo guó lè,biāo guó lè,chū zì dà hǎi xī nán jiǎo。 雍羌之子舒难陀,来献南音奉正朔。yōng qiāng zhī zi shū nán tuó,lái xiàn nán yīn fèng zhèng shuò。 德宗立仗御紫庭,黈纩不塞为尔听。dé zōng lì zhàng yù zǐ tíng,tǒu kuàng bù sāi wèi ěr tīng。 玉螺一吹椎髻耸,铜鼓一击文身踊。yù luó yī chuī chuí jì sǒng,tóng gǔ yī jī wén shēn yǒng。 珠缨炫转星宿摇,花鬘斗薮龙蛇动。zhū yīng xuàn zhuǎn xīng sù yáo,huā mán dòu sǒu lóng shé dòng。 曲终王子启圣人,臣父愿为唐外臣。qū zhōng wáng zi qǐ shèng rén,chén fù yuàn wèi táng wài chén。 左右欢呼何翕习,至尊德广之所及。zuǒ yòu huān hū hé xī xí,zhì zūn dé guǎng zhī suǒ jí。 须臾百辟诣閤门,俯伏拜表贺至尊。xū yú bǎi pì yì gé mén,fǔ fú bài biǎo hè zhì zūn。 伏见骠人献新乐,请书国史传子孙。fú jiàn biāo rén xiàn xīn lè,qǐng shū guó shǐ chuán zi sūn。 时有击壤老农父,暗测君心闲独语。shí yǒu jī rǎng lǎo nóng fù,àn cè jūn xīn xián dú yǔ。 闻君政化甚圣明,欲感人心致太平。wén jūn zhèng huà shén shèng míng,yù gǎn rén xīn zhì tài píng。 感人在近不在远,太平由实非由声。gǎn rén zài jìn bù zài yuǎn,tài píng yóu shí fēi yóu shēng。 观身理国国可济,君如心兮民如体。guān shēn lǐ guó guó kě jì,jūn rú xīn xī mín rú tǐ。 体生疾苦心憯悽,民得和平君恺悌。tǐ shēng jí kǔ xīn cǎn qī,mín dé hé píng jūn kǎi tì。 贞元之民若未安,骠乐虽闻君不欢。zhēn yuán zhī mín ruò wèi ān,biāo lè suī wén jūn bù huān。 贞元之民苟无病,骠乐不来君亦圣。zhēn yuán zhī mín gǒu wú bìng,biāo lè bù lái jūn yì shèng。 骠乐骠乐徒喧喧,不如闻此刍荛言。biāo lè biāo lè tú xuān xuān,bù rú wén cǐ chú ráo yán。

新乐府官牛讽执政也

白居易

官牛官牛驾官车,浐水岸边般载沙。guān niú guān niú jià guān chē,chǎn shuǐ àn biān bān zài shā。 一石沙,几斤重,朝载暮载将何用。yī shí shā,jǐ jīn zhòng,cháo zài mù zài jiāng hé yòng。 载向五门官道西,绿槐阴下铺沙堤。zài xiàng wǔ mén guān dào xī,lǜ huái yīn xià pù shā dī。 昨来新拜右丞相,恐怕泥涂污马蹄。zuó lái xīn bài yòu chéng xiāng,kǒng pà ní tú wū mǎ tí。 右丞相,马蹄蹋沙虽净洁,牛领牵车欲流血。yòu chéng xiāng,mǎ tí tà shā suī jìng jié,niú lǐng qiān chē yù liú xuè。 右丞相,但能济人治国调阴阳,官牛领穿亦无妨。yòu chéng xiāng,dàn néng jì rén zhì guó diào yīn yáng,guān niú lǐng chuān yì wú fáng。

新乐府紫毫笔讥

白居易

紫毫笔,尖如锥兮利如刀。zǐ háo bǐ,jiān rú zhuī xī lì rú dāo。 江南石上有老兔,吃竹饮泉生紫毫。jiāng nán shí shàng yǒu lǎo tù,chī zhú yǐn quán shēng zǐ háo。 宣城之人采为笔,千万毛中拣一毫。xuān chéng zhī rén cǎi wèi bǐ,qiān wàn máo zhōng jiǎn yī háo。 毫虽轻,功甚重,管勒工名充岁贡。háo suī qīng,gōng shén zhòng,guǎn lēi gōng míng chōng suì gòng。 君兮臣兮勿轻用,勿轻用,将何如。jūn xī chén xī wù qīng yòng,wù qīng yòng,jiāng hé rú。 愿赐东西府御史,愿颁左右台起居。yuàn cì dōng xī fǔ yù shǐ,yuàn bān zuǒ yòu tái qǐ jū。 搦管趋入黄金阙,抽毫立在白玉除。nuò guǎn qū rù huáng jīn quē,chōu háo lì zài bái yù chú。 臣有奸邪正衙奏,君有动言直笔书。chén yǒu jiān xié zhèng yá zòu,jūn yǒu dòng yán zhí bǐ shū。 起居郎,侍御史,尔知紫毫不易致。qǐ jū láng,shì yù shǐ,ěr zhī zǐ háo bù yì zhì。 每岁宣城进笔时,紫毫之价如金贵。měi suì xuān chéng jìn bǐ shí,zǐ háo zhī jià rú jīn guì。 慎勿空将弹失仪,慎勿空将录制词。shèn wù kōng jiāng dàn shī yí,shèn wù kōng jiāng lù zhì cí。

新乐府隋堤柳悯亡国也

白居易

隋堤柳,岁久年深尽衰朽。suí dī liǔ,suì jiǔ nián shēn jǐn shuāi xiǔ。 风飘飘兮雨萧萧,三株两株汴河口。fēng piāo piāo xī yǔ xiāo xiāo,sān zhū liǎng zhū biàn hé kǒu。 老枝病叶愁杀人,曾经大业年中春。lǎo zhī bìng yè chóu shā rén,céng jīng dà yè nián zhōng chūn。 大业年中炀天子,种柳成行夹流水。dà yè nián zhōng yáng tiān zi,zhǒng liǔ chéng xíng jiā liú shuǐ。 西自黄河东至淮,绿阴一千三百里。xī zì huáng hé dōng zhì huái,lǜ yīn yī qiān sān bǎi lǐ。 大业末年春暮月,柳色如烟絮如雪。dà yè mò nián chūn mù yuè,liǔ sè rú yān xù rú xuě。 南幸江都恣佚游,应将此柳系龙舟。nán xìng jiāng dōu zì yì yóu,yīng jiāng cǐ liǔ xì lóng zhōu。 紫髯郎将护锦缆,青娥御史直迷楼。zǐ rán láng jiāng hù jǐn lǎn,qīng é yù shǐ zhí mí lóu。 海内财力此时竭,舟中歌笑何日休。hǎi nèi cái lì cǐ shí jié,zhōu zhōng gē xiào hé rì xiū。 上荒下困势不久,宗社之危如缀旒。shàng huāng xià kùn shì bù jiǔ,zōng shè zhī wēi rú zhuì liú。 炀天子,自言福祚长无穷,岂知皇子封酅公。yáng tiān zi,zì yán fú zuò zhǎng wú qióng,qǐ zhī huáng zi fēng xī gōng。 龙舟未过彭城閤,义旗已入长安宫。lóng zhōu wèi guò péng chéng gé,yì qí yǐ rù zhǎng ān gōng。 萧墙祸生人事变,晏驾不得归秦中。xiāo qiáng huò shēng rén shì biàn,yàn jià bù dé guī qín zhōng。 土坟数尺何处葬,吴公台下多悲风。tǔ fén shù chǐ hé chù zàng,wú gōng tái xià duō bēi fēng。 二百年来汴河路,沙草和烟朝复暮。èr bǎi nián lái biàn hé lù,shā cǎo hé yān cháo fù mù。 后王何以鉴前王,请看隋堤亡国树。hòu wáng hé yǐ jiàn qián wáng,qǐng kàn suí dī wáng guó shù。

新乐府草茫茫惩厚葬也

白居易

草茫茫,土苍苍,苍苍茫茫在何处,骊山脚下秦皇墓。cǎo máng máng,tǔ cāng cāng,cāng cāng máng máng zài hé chù,lí shān jiǎo xià qín huáng mù。 墓中下涸二重泉,当时自以为深固。mù zhōng xià hé èr zhòng quán,dāng shí zì yǐ wèi shēn gù。 下流水银象江海,上缀珠光作乌兔。xià liú shuǐ yín xiàng jiāng hǎi,shàng zhuì zhū guāng zuò wū tù。 别为天地于其间,拟将富贵随身去。bié wèi tiān dì yú qí jiān,nǐ jiāng fù guì suí shēn qù。 一朝盗掘坟陵破,龙椁神堂三月火。yī cháo dào jué fén líng pò,lóng guǒ shén táng sān yuè huǒ。 可怜宝玉归人间,暂借泉中买身祸。kě lián bǎo yù guī rén jiān,zàn jiè quán zhōng mǎi shēn huò。 奢者狼藉俭者安,一凶一吉在眼前。shē zhě láng jí jiǎn zhě ān,yī xiōng yī jí zài yǎn qián。 凭君回首向南望,汉文葬在霸陵原。píng jūn huí shǒu xiàng nán wàng,hàn wén zàng zài bà líng yuán。

新乐府古冢狐戒艳色也

白居易

古冢狐,妖且老,化为妇人颜色好。gǔ zhǒng hú,yāo qiě lǎo,huà wèi fù rén yán sè hǎo。 头变云鬟面变妆,大尾曳作长红裳。tóu biàn yún huán miàn biàn zhuāng,dà wěi yè zuò zhǎng hóng shang。 徐徐行傍荒村路,日欲暮时人静处。xú xú xíng bàng huāng cūn lù,rì yù mù shí rén jìng chù。 或歌或舞或悲啼,翠眉不举花颜低。huò gē huò wǔ huò bēi tí,cuì méi bù jǔ huā yán dī。 忽然一笑千万态,见者十人八九迷。hū rán yī xiào qiān wàn tài,jiàn zhě shí rén bā jiǔ mí。 假色迷人犹若是,真色迷人应过此。jiǎ sè mí rén yóu ruò shì,zhēn sè mí rén yīng guò cǐ。 彼真此假俱迷人,人心恶假贵重真。bǐ zhēn cǐ jiǎ jù mí rén,rén xīn è jiǎ guì zhòng zhēn。 狐假女妖害犹浅,一朝一夕迷人眼。hú jiǎ nǚ yāo hài yóu qiǎn,yī cháo yī xī mí rén yǎn。 女为狐媚害即深,日长月增溺人心。nǚ wèi hú mèi hài jí shēn,rì zhǎng yuè zēng nì rén xīn。 何况褒妲之色善蛊惑,能丧人家覆人国。hé kuàng bāo dá zhī sè shàn gǔ huò,néng sàng rén jiā fù rén guó。 君看为害浅深间,岂将假色同真色。jūn kàn wèi hài qiǎn shēn jiān,qǐ jiāng jiǎ sè tóng zhēn sè。

新乐府黑潭龙疾贪吏也

白居易

黑潭水深黑如墨,传有神龙人不识。hēi tán shuǐ shēn hēi rú mò,chuán yǒu shén lóng rén bù shí。 潭上架屋官立祠,龙不能神人神之。tán shàng jià wū guān lì cí,lóng bù néng shén rén shén zhī。 丰凶水旱与疾疫,乡里皆言龙所为。fēng xiōng shuǐ hàn yǔ jí yì,xiāng lǐ jiē yán lóng suǒ wèi。 家家养豚漉清酒,朝祈暮赛依巫口。jiā jiā yǎng tún lù qīng jiǔ,cháo qí mù sài yī wū kǒu。 神之来兮风飘飘,纸钱动兮锦伞摇。shén zhī lái xī fēng piāo piāo,zhǐ qián dòng xī jǐn sǎn yáo。 神之去兮风亦静,香火灭兮杯盘冷。shén zhī qù xī fēng yì jìng,xiāng huǒ miè xī bēi pán lěng。 肉堆潭岸石,酒泼庙前草。ròu duī tán àn shí,jiǔ pō miào qián cǎo。 不知龙神享几多,林鼠山狐长醉饱。bù zhī lóng shén xiǎng jǐ duō,lín shǔ shān hú zhǎng zuì bǎo。 狐何幸,豚何辜,年年杀豚将喂狐。hú hé xìng,tún hé gū,nián nián shā tún jiāng wèi hú。 狐假龙神食豚尽,九重泉底龙知无。hú jiǎ lóng shén shí tún jǐn,jiǔ zhòng quán dǐ lóng zhī wú。

新乐府天可度恶诈人也

白居易

天可度,地可量,唯有人心不可防。tiān kě dù,dì kě liàng,wéi yǒu rén xīn bù kě fáng。 但见丹诚赤如血,谁知伪言巧似簧。dàn jiàn dān chéng chì rú xuè,shuí zhī wěi yán qiǎo shì huáng。 劝君掩鼻君莫掩,使君夫妇为参商。quàn jūn yǎn bí jūn mò yǎn,shǐ jūn fū fù wèi cān shāng。 劝君掇蜂君莫掇,使君父子成豺狼。quàn jūn duō fēng jūn mò duō,shǐ jūn fù zi chéng chái láng。 海底鱼兮天上鸟,高可射兮深可钓。hǎi dǐ yú xī tiān shàng niǎo,gāo kě shè xī shēn kě diào。 唯有人心相对时,咫尺之间不能料。wéi yǒu rén xīn xiāng duì shí,zhǐ chǐ zhī jiān bù néng liào。 君不见李义府之辈笑欣欣,笑中有刀潜杀人。jūn bù jiàn lǐ yì fǔ zhī bèi xiào xīn xīn,xiào zhōng yǒu dāo qián shā rén。 阴阳神变皆可测,不测人间笑是瞋。yīn yáng shén biàn jiē kě cè,bù cè rén jiān xiào shì chēn。

新乐府秦吉了哀冤民也

白居易

秦吉了,出南中,彩毛青黑花颈红。qín jí le,chū nán zhōng,cǎi máo qīng hēi huā jǐng hóng。 耳聪心慧舌端巧,鸟语人言无不通。ěr cōng xīn huì shé duān qiǎo,niǎo yǔ rén yán wú bù tōng。 昨日长爪鸢,今朝大觜乌。zuó rì zhǎng zhǎo yuān,jīn cháo dà zī wū。 鸢捎乳燕一窠覆,乌琢母鸡双眼枯。yuān shāo rǔ yàn yī kē fù,wū zuó mǔ jī shuāng yǎn kū。 鸡号堕地燕惊去,然后拾卵攫其雏。jī hào duò dì yàn jīng qù,rán hòu shí luǎn jué qí chú。 岂无雕与鹗,嗉中肉饱不肯搏。qǐ wú diāo yǔ è,sù zhōng ròu bǎo bù kěn bó。 亦有鸾鹤群,闲立高扬如不闻。yì yǒu luán hè qún,xián lì gāo yáng rú bù wén。 秦吉了,人云尔是能言鸟。qín jí le,rén yún ěr shì néng yán niǎo。 岂不见鸡燕之冤苦,吾闻凤皇百鸟主。qǐ bù jiàn jī yàn zhī yuān kǔ,wú wén fèng huáng bǎi niǎo zhǔ。 尔竟不为凤皇之前致一言,安用噪噪闲言语。ěr jìng bù wèi fèng huáng zhī qián zhì yī yán,ān yòng zào zào xián yán yǔ。

新乐府鸦九剑思决壅也

白居易

欧冶子死千年后,精灵闇授张鸦九。ōu yě zi sǐ qiān nián hòu,jīng líng àn shòu zhāng yā jiǔ。 鸦九铸剑吴山中,天与日时神借功。yā jiǔ zhù jiàn wú shān zhōng,tiān yǔ rì shí shén jiè gōng。 金铁腾精火翻燄,踊跃求为镆铘剑。jīn tiě téng jīng huǒ fān yàn,yǒng yuè qiú wèi mò yé jiàn。 剑成未试十馀年,有客持金买一观。jiàn chéng wèi shì shí yú nián,yǒu kè chí jīn mǎi yī guān。 谁知闭匣长思用,三尺青蛇不肯蟠。shuí zhī bì xiá zhǎng sī yòng,sān chǐ qīng shé bù kěn pán。 客有心,剑无口,客代剑言告鸦九。kè yǒu xīn,jiàn wú kǒu,kè dài jiàn yán gào yā jiǔ。 君勿矜我玉可切,君勿夸我钟可刜。jūn wù jīn wǒ yù kě qiè,jūn wù kuā wǒ zhōng kě fú。 不如持我决浮云,无令漫漫蔽白日。bù rú chí wǒ jué fú yún,wú lìng màn màn bì bái rì。 为君使无私之光及万物,蛰虫昭苏萌草出。wèi jūn shǐ wú sī zhī guāng jí wàn wù,zhé chóng zhāo sū méng cǎo chū。

新乐府采诗官监前王乱亡之由也

白居易

采诗官,采诗听歌导人言。cǎi shī guān,cǎi shī tīng gē dǎo rén yán。 言者无罪闻者诫,下流上通上下泰。yán zhě wú zuì wén zhě jiè,xià liú shàng tōng shàng xià tài。 周灭秦兴至隋氏,十代采诗官不置。zhōu miè qín xīng zhì suí shì,shí dài cǎi shī guān bù zhì。 郊庙登歌赞君美,乐府艳词悦君意。jiāo miào dēng gē zàn jūn měi,lè fǔ yàn cí yuè jūn yì。 若求兴谕规刺言,万句千章无一字。ruò qiú xīng yù guī cì yán,wàn jù qiān zhāng wú yī zì。 不是章句无规刺,渐及朝廷绝讽议。bù shì zhāng jù wú guī cì,jiàn jí cháo tíng jué fěng yì。 诤臣杜口为冗员,谏鼓高悬作虚器。zhèng chén dù kǒu wèi rǒng yuán,jiàn gǔ gāo xuán zuò xū qì。 一人负扆常端默,百辟入门两自媚。yī rén fù yǐ cháng duān mò,bǎi pì rù mén liǎng zì mèi。 夕郎所贺皆德音,春官每奏唯祥瑞。xī láng suǒ hè jiē dé yīn,chūn guān měi zòu wéi xiáng ruì。 君之堂兮千里远,君之门兮九重閟。jūn zhī táng xī qiān lǐ yuǎn,jūn zhī mén xī jiǔ zhòng bì。 君耳唯闻堂上言,君眼不见门前事。jūn ěr wéi wén táng shàng yán,jūn yǎn bù jiàn mén qián shì。 贪吏害民无所忌,奸臣蔽君无所畏。tān lì hài mín wú suǒ jì,jiān chén bì jūn wú suǒ wèi。 君不见厉王胡亥之末年,群臣有利君无利。jūn bù jiàn lì wáng hú hài zhī mò nián,qún chén yǒu lì jūn wú lì。 君兮君兮愿听此,欲开壅蔽达人情。jūn xī jūn xī yuàn tīng cǐ,yù kāi yōng bì dá rén qíng。 先向歌诗求讽刺。xiān xiàng gē shī qiú fěng cì。

短歌行

白居易

曈曈太阳如火色,上行千里下一刻。tóng tóng tài yáng rú huǒ sè,shàng xíng qiān lǐ xià yī kè。 出为白昼入为夜,圆转如珠住不得。chū wèi bái zhòu rù wèi yè,yuán zhuǎn rú zhū zhù bù dé。 住不得,可奈何,为君举酒歌短歌。zhù bù dé,kě nài hé,wèi jūn jǔ jiǔ gē duǎn gē。 歌声苦,词亦苦,四座少年君听取。gē shēng kǔ,cí yì kǔ,sì zuò shǎo nián jūn tīng qǔ。 今夕未竟明夕催,秋风才往春风回。jīn xī wèi jìng míng xī cuī,qiū fēng cái wǎng chūn fēng huí。 人无根蒂时不驻,朱颜白日相隳颓。rén wú gēn dì shí bù zhù,zhū yán bái rì xiāng huī tuí。 劝君且强笑一面,劝君且强饮一杯。quàn jūn qiě qiáng xiào yī miàn,quàn jūn qiě qiáng yǐn yī bēi。 人生不得长欢乐,年少须臾老到来。rén shēng bù dé zhǎng huān lè,nián shǎo xū yú lǎo dào lái。

杂曲歌辞生别离

白居易

食檗不易食梅难,檗能苦兮梅能酸。shí bò bù yì shí méi nán,bò néng kǔ xī méi néng suān。 未如生别之为难,苦在心兮酸在肝。wèi rú shēng bié zhī wèi nán,kǔ zài xīn xī suān zài gān。 晨鸡再鸣残月没,征马连嘶行人出。chén jī zài míng cán yuè méi,zhēng mǎ lián sī xíng rén chū。 回看骨肉哭一声,梅酸檗苦甘如蜜。huí kàn gǔ ròu kū yī shēng,méi suān bò kǔ gān rú mì。 黄河水白黄云秋,行人河边相对愁。huáng hé shuǐ bái huáng yún qiū,xíng rén hé biān xiāng duì chóu。 天寒野旷何处宿?tiān hán yě kuàng hé chù sù? 棠梨叶战风飕飕。táng lí yè zhàn fēng sōu sōu。 生离别,生离别,忧从中来无断绝。shēng lí bié,shēng lí bié,yōu cóng zhōng lái wú duàn jué。 忧极心劳血气衰,未年三十生白发。yōu jí xīn láo xuè qì shuāi,wèi nián sān shí shēng bái fā。

长安道

白居易

花枝缺处青楼开,艳歌一曲酒一杯。huā zhī quē chù qīng lóu kāi,yàn gē yī qū jiǔ yī bēi。 美人劝我急行乐,自古朱颜不再来。měi rén quàn wǒ jí xíng lè,zì gǔ zhū yán bù zài lái。 君不见外州客,长安道,一回来,一回老。jūn bù jiàn wài zhōu kè,zhǎng ān dào,yī huí lái,yī huí lǎo。

相和歌辞短歌行二首其二

白居易

世人求富贵,多为身嗜欲。shì rén qiú fù guì,duō wèi shēn shì yù。 盛衰不自由,得失常相逐。shèng shuāi bù zì yóu,dé shī cháng xiāng zhú。 问君少年日,苦学将干禄。wèn jūn shǎo nián rì,kǔ xué jiāng gàn lù。 负笈尘中游,抱书雪前宿。fù jí chén zhōng yóu,bào shū xuě qián sù。 布衾不周体,藜茄才充腹。bù qīn bù zhōu tǐ,lí jiā cái chōng fù。 三十登宦途,五十被朝服。sān shí dēng huàn tú,wǔ shí bèi cháo fú。 奴温已挟纩,马肥初食粟。nú wēn yǐ xié kuàng,mǎ féi chū shí sù。 未敢议欢游,尚为名检束。wèi gǎn yì huān yóu,shàng wèi míng jiǎn shù。 耳目聋暗后,堂上调丝竹。ěr mù lóng àn hòu,táng shàng diào sī zhú。 牙齿缺落时,盘中堆酒肉。yá chǐ quē luò shí,pán zhōng duī jiǔ ròu。 彼来此已去,外馀中不足。bǐ lái cǐ yǐ qù,wài yú zhōng bù zú。 少壮与荣华,相避如寒燠。shǎo zhuàng yǔ róng huá,xiāng bì rú hán yù。 青云去地远,白日终天速。qīng yún qù dì yuǎn,bái rì zhōng tiān sù。 从古无奈何,短歌听一曲。cóng gǔ wú nài hé,duǎn gē tīng yī qū。

相和歌辞反白头吟

白居易

炎炎者烈火,营营者小蝇。yán yán zhě liè huǒ,yíng yíng zhě xiǎo yíng。 火不热真玉,蝇不点清冰。huǒ bù rè zhēn yù,yíng bù diǎn qīng bīng。 此苟无所受,彼莫能相仍。cǐ gǒu wú suǒ shòu,bǐ mò néng xiāng réng。 乃知物性中,各有能不能。nǎi zhī wù xìng zhōng,gè yǒu néng bù néng。 古称怨报死,则人有所惩。gǔ chēng yuàn bào sǐ,zé rén yǒu suǒ chéng。 惩淫或应可,在道未为弘。chéng yín huò yīng kě,zài dào wèi wèi hóng。 譬如蜩鴳徒,啾啾啅龙鹏。pì rú tiáo yàn tú,jiū jiū zhuó lóng péng。 宜当委之去,寥廓高飞腾。yí dāng wěi zhī qù,liáo kuò gāo fēi téng。 岂能泥尘下,区区酬怨憎。qǐ néng ní chén xià,qū qū chóu yuàn zēng。 胡为作自苦,吞悲仍抚膺。hú wèi zuò zì kǔ,tūn bēi réng fǔ yīng。

相和歌辞怨诗

白居易

夺宠心那惯,寻思倚殿门。duó chǒng xīn nà guàn,xún sī yǐ diàn mén。 不知移旧爱,何处作新恩。bù zhī yí jiù ài,hé chù zuò xīn ēn。

乌夜啼

白居易

城上归时晚,庭前宿处危。chéng shàng guī shí wǎn,tíng qián sù chù wēi。 月明无叶树,霜滑有风枝。yuè míng wú yè shù,shuāng huá yǒu fēng zhī。 啼涩饥喉咽,飞低冻翅垂。tí sè jī hóu yàn,fēi dī dòng chì chuí。 画堂鹦鹉鸟,冷暖不相知。huà táng yīng wǔ niǎo,lěng nuǎn bù xiāng zhī。

杂曲歌辞长相思

白居易

九月西风兴,月冷霜华凝。jiǔ yuè xī fēng xīng,yuè lěng shuāng huá níng。 思君秋夜长,一夜魂九升。sī jūn qiū yè zhǎng,yī yè hún jiǔ shēng。 二月东风来,草坼花心开。èr yuè dōng fēng lái,cǎo chè huā xīn kāi。 思君春日迟,一日肠九回。sī jūn chūn rì chí,yī rì cháng jiǔ huí。 妾住洛桥北,君住洛桥南。qiè zhù luò qiáo běi,jūn zhù luò qiáo nán。 十五即相识,今年二十三。shí wǔ jí xiāng shí,jīn nián èr shí sān。 有如女萝草,生在松之侧。yǒu rú nǚ luó cǎo,shēng zài sōng zhī cè。 蔓短枝苦高,萦回上不得。màn duǎn zhī kǔ gāo,yíng huí shàng bù dé。 人言人有愿,愿至天必成。rén yán rén yǒu yuàn,yuàn zhì tiān bì chéng。 愿作远方兽,步步比肩行。yuàn zuò yuǎn fāng shòu,bù bù bǐ jiān xíng。 愿作深山木,枝枝连理生。yuàn zuò shēn shān mù,zhī zhī lián lǐ shēng。

杂曲歌辞急乐世

白居易

正抽碧线绣红罗,忽听黄莺敛翠蛾。zhèng chōu bì xiàn xiù hóng luó,hū tīng huáng yīng liǎn cuì é。 秋思冬愁春恨望,大都不得意时多。qiū sī dōng chóu chūn hèn wàng,dà dōu bù dé yì shí duō。