古诗词

邓林

濯罢清泠不受羁,圉人鞚上绿杨堤。zhuó bà qīng líng bù shòu jī,yǔ rén kòng shàng lǜ yáng dī。
龙媒自是天闲种,留待孙阳一品题。lóng méi zì shì tiān xián zhǒng,liú dài sūn yáng yī pǐn tí。

鹿

邓林

采采云根五色芝,高山深谷路逶迤。cǎi cǎi yún gēn wǔ sè zhī,gāo shān shēn gǔ lù wēi yí。
千年苍鹿驯如马,献与仙翁一只骑。qiān nián cāng lù xùn rú mǎ,xiàn yǔ xiān wēng yī zhǐ qí。

邓林

名园红紫谩多般,争似君家黑牡丹。míng yuán hóng zǐ mán duō bān,zhēng shì jūn jiā hēi mǔ dān。
富贵也须知稼穑,此图留与后人看。fù guì yě xū zhī jià sè,cǐ tú liú yǔ hòu rén kàn。

题画马送友人还乡

邓林

竹批两耳四蹄霜,冀北群空见一良。zhú pī liǎng ěr sì tí shuāng,jì běi qún kōng jiàn yī liáng。
追电蹑云方有志,肯眠芳草华山阳。zhuī diàn niè yún fāng yǒu zhì,kěn mián fāng cǎo huá shān yáng。

题春江送别卷

邓林

莺啼燕语瘴江春,为客他乡别故人。yīng tí yàn yǔ zhàng jiāng chūn,wèi kè tā xiāng bié gù rén。
此景此情相感处,丈夫无泪亦伤神。cǐ jǐng cǐ qíng xiāng gǎn chù,zhàng fū wú lèi yì shāng shén。

夜泊南昌二首

邓林

朔风吹雪满貂裘,汗漫天涯学远游。shuò fēng chuī xuě mǎn diāo qiú,hàn màn tiān yá xué yuǎn yóu。
万种愁怀无处遣,移舟来近酒家楼。wàn zhǒng chóu huái wú chù qiǎn,yí zhōu lái jìn jiǔ jiā lóu。

夜泊南昌二首

邓林

楼上笙歌沸夜阑,楼前帘幕护春寒。lóu shàng shēng gē fèi yè lán,lóu qián lián mù hù chūn hán。
曲衣聊博一宵醉,慰我齑盐十载酸。qū yī liáo bó yī xiāo zuì,wèi wǒ jī yán shí zài suān。

题春山枯水图

邓林

昨夜春雷动四遐,纷纷群卉尽萌芽。zuó yè chūn léi dòng sì xiá,fēn fēn qún huì jǐn méng yá。
蛰龙也□深渊梦,飞出苍崖露爪牙。zhé lóng yě shēn yuān mèng,fēi chū cāng yá lù zhǎo yá。

题携琴访友图

邓林

柴门深入洞中开,石路崎岖半是苔。chái mén shēn rù dòng zhōng kāi,shí lù qí qū bàn shì tái。
料得故人非畏险,独扶藜杖抱琴来。liào dé gù rén fēi wèi xiǎn,dú fú lí zhàng bào qín lái。

题渊明归来图

邓林

十载驱驰半九寰,热官犹道冷官闲。shí zài qū chí bàn jiǔ huán,rè guān yóu dào lěng guān xián。
自惭不似休官者,白眼林泉看世间。zì cán bù shì xiū guān zhě,bái yǎn lín quán kàn shì jiān。

云林清隐为朱晟赋

邓林

吾家住在白云乡,竹树阴阴护草堂。wú jiā zhù zài bái yún xiāng,zhú shù yīn yīn hù cǎo táng。
此景若从图画看,可人惟有米元章。cǐ jǐng ruò cóng tú huà kàn,kě rén wéi yǒu mǐ yuán zhāng。

题山水画送人归羊城二首

邓林

粤山千叠水千寻,桑梓长悬别后心。yuè shān qiān dié shuǐ qiān xún,sāng zǐ zhǎng xuán bié hòu xīn。
珍重丹青三昧手,为人满意写云林。zhēn zhòng dān qīng sān mèi shǒu,wèi rén mǎn yì xiě yún lín。

题山水画送人归羊城二首

邓林

数椽茅屋锁烟霞,君住苍崖第几家。shù chuán máo wū suǒ yān xiá,jūn zhù cāng yá dì jǐ jiā。
卖药修琴归去晚,东风开遍碧桃花。mài yào xiū qín guī qù wǎn,dōng fēng kāi biàn bì táo huā。

题金尚书所藏画四首石榴山鹊

邓林

黄雀风长雨洗枝,花残莺老已多时。huáng què fēng zhǎng yǔ xǐ zhī,huā cán yīng lǎo yǐ duō shí。
红榴满树鸣山鸟,别是园林一段奇。hóng liú mǎn shù míng shān niǎo,bié shì yuán lín yī duàn qí。

题金尚书所藏画四首石榴山鹊

邓林

红日三竿照海棠,睡痕犹浸露华香。hóng rì sān gān zhào hǎi táng,shuì hén yóu jìn lù huá xiāng。
弄晴鸠妇来何处,唤醒酣春梦一场。nòng qíng jiū fù lái hé chù,huàn xǐng hān chūn mèng yī chǎng。

题金尚书所藏画四首石榴山鹊

邓林

华粉春衣染淡黄,看花因到午桥庄。huá fěn chūn yī rǎn dàn huáng,kàn huā yīn dào wǔ qiáo zhuāng。
娥眉不为东风画,蝶使风媒莫浪狂。é méi bù wèi dōng fēng huà,dié shǐ fēng méi mò làng kuáng。

题金尚书所藏画四首石榴山鹊

邓林

红紫酣春醉复醒,洗妆谁把玉壶倾。hóng zǐ hān chūn zuì fù xǐng,xǐ zhuāng shuí bǎ yù hú qīng。
寒泉可是能言鸟,为向东风说此情。hán quán kě shì néng yán niǎo,wèi xiàng dōng fēng shuō cǐ qíng。

题寒岁三友图

邓林

伐木歌残友道轻,利交门巷密如萍。fá mù gē cán yǒu dào qīng,lì jiāo mén xiàng mì rú píng。
岁寒有约人何在,使我披图眼独青。suì hán yǒu yuē rén hé zài,shǐ wǒ pī tú yǎn dú qīng。

题墨菊送乡友南还

邓林

风满长林雨满城,重阳时节送君行。fēng mǎn zhǎng lín yǔ mǎn chéng,zhòng yáng shí jié sòng jūn xíng。
故园三径知存否,一幅秋香万里情。gù yuán sān jìng zhī cún fǒu,yī fú qiū xiāng wàn lǐ qíng。

题四景山水

邓林

春山无伴独相寻,欲觅知音听鼓琴。chūn shān wú bàn dú xiāng xún,yù mì zhī yīn tīng gǔ qín。
翠壁苍崖千万仞,人龙虽见白云深。cuì bì cāng yá qiān wàn rèn,rén lóng suī jiàn bái yún shēn。