古诗词

邓林

多谢东风巧剪裁,深红浅碧一时开。duō xiè dōng fēng qiǎo jiǎn cái,shēn hóng qiǎn bì yī shí kāi。
晴雷隐隐天无雨,知是香逵绣縠来。qíng léi yǐn yǐn tiān wú yǔ,zhī shì xiāng kuí xiù hú lái。

邓林

粉红狼藉晓妆残,泪雨盈盈倦倚阑。fěn hóng láng jí xiǎo zhuāng cán,lèi yǔ yíng yíng juàn yǐ lán。
自是绛罗衫袖薄,不胜憔悴为春寒。zì shì jiàng luó shān xiù báo,bù shèng qiáo cuì wèi chūn hán。

邓林

妆镜台前酌□□,□明画出越西施。zhuāng jìng tái qián zhuó,míng huà chū yuè xī shī。
酒痕□□□□□,□□□□□□□。jiǔ hén,。

渊明归去图

邓林

柴桑松菊正宜秋,典午衣冠尽姓镏。chái sāng sōng jú zhèng yí qiū,diǎn wǔ yī guān jǐn xìng liú。
长啸一声赋归去,清风高节振林丘。zhǎng xiào yī shēng fù guī qù,qīng fēng gāo jié zhèn lín qiū。

赵仲穆画马二首

邓林

清风辇路净无埃,岁逐奚官立仗回。qīng fēng niǎn lù jìng wú āi,suì zhú xī guān lì zhàng huí。
不是良工模写去,世间那得见龙媒。bù shì liáng gōng mó xiě qù,shì jiān nà dé jiàn lóng méi。

赵仲穆画马二首

邓林

千金骏骨岂寻常,冀北群空见一良。qiān jīn jùn gǔ qǐ xún cháng,jì běi qún kōng jiàn yī liáng。
莫遣画师徒画肉,九方原不辨骊黄。mò qiǎn huà shī tú huà ròu,jiǔ fāng yuán bù biàn lí huáng。

竹溪图

邓林

城中无竹令人俗,寸土如金不可栽。chéng zhōng wú zhú lìng rén sú,cùn tǔ rú jīn bù kě zāi。
谁向潇湘烟雨里,挥毫移出万竿来。shuí xiàng xiāo xiāng yān yǔ lǐ,huī háo yí chū wàn gān lái。

秋江独钓二首

邓林

老翁何事苦垂竿,霜落吴江水已寒。lǎo wēng hé shì kǔ chuí gān,shuāng luò wú jiāng shuǐ yǐ hán。
徒有鲈鱼堪作脍,明时谁肯便休官。tú yǒu lú yú kān zuò kuài,míng shí shuí kěn biàn xiū guān。

秋江独钓二首

邓林

借问沧浪老钓徒,终朝垂钓得鱼无。jiè wèn cāng làng lǎo diào tú,zhōng cháo chuí diào dé yú wú。
连鳌须入任公手,莫谓虚名负壮图。lián áo xū rù rèn gōng shǒu,mò wèi xū míng fù zhuàng tú。

题画禽画眉

邓林

淡淡春山翠黛横,生来娇态自天成。dàn dàn chūn shān cuì dài héng,shēng lái jiāo tài zì tiān chéng。
何曾一日教人画,京兆风流浪得名。hé céng yī rì jiào rén huà,jīng zhào fēng liú làng dé míng。

鸲鹆

邓林

穿花戏水两幽禽,雌和雄鸣自好音。chuān huā xì shuǐ liǎng yōu qín,cí hé xióng míng zì hǎo yīn。
若作人言虽可爱,樊笼何乐似山林。ruò zuò rén yán suī kě ài,fán lóng hé lè shì shān lín。

窃脂

邓林

江梅已放腊前枝,双鸟犹嫌春信迟。jiāng méi yǐ fàng là qián zhī,shuāng niǎo yóu xián chūn xìn chí。
早晚园林红绿遍,穿花度柳自娱嬉。zǎo wǎn yuán lín hóng lǜ biàn,chuān huā dù liǔ zì yú xī。

鹡鸰

邓林

谁将尺素写双清,五鸟群居似有情。shuí jiāng chǐ sù xiě shuāng qīng,wǔ niǎo qún jū shì yǒu qíng。
若使雌雄相唱和,不知一只向谁鸣。ruò shǐ cí xióng xiāng chàng hé,bù zhī yī zhǐ xiàng shuí míng。

松隐小景

邓林

手植青松百尺高,白头方得解尘劳。shǒu zhí qīng sōng bǎi chǐ gāo,bái tóu fāng dé jiě chén láo。
茯苓堪煮花堪酿,坐听天风响翠涛。fú líng kān zhǔ huā kān niàng,zuò tīng tiān fēng xiǎng cuì tāo。

赤壁图

邓林

坡仙作赋纪清游,画出江山一段秋。pō xiān zuò fù jì qīng yóu,huà chū jiāng shān yī duàn qiū。
读罢令人神思爽,凌风便欲上瀛洲。dú bà lìng rén shén sī shuǎng,líng fēng biàn yù shàng yíng zhōu。

题小景白云无心

邓林

八荒岁旱待为霖,出岫无心亦有心。bā huāng suì hàn dài wèi lín,chū xiù wú xīn yì yǒu xīn。
本是从龙天外物,谁教岩下久湮沉。běn shì cóng lóng tiān wài wù,shuí jiào yán xià jiǔ yān chén。

闻溪悟道

邓林

清溪流出万山中,赴海悠悠日夜东。qīng xī liú chū wàn shān zhōng,fù hǎi yōu yōu rì yè dōng。
不是逝川曾有叹,谁知夫子道无穷。bù shì shì chuān céng yǒu tàn,shuí zhī fū zi dào wú qióng。

林下高风

邓林

鸟啼花落不知春,一榻清风乐趣真。niǎo tí huā luò bù zhī chūn,yī tà qīng fēng lè qù zhēn。
圣代求贤今正急,肯容林下有贤人。shèng dài qiú xián jīn zhèng jí,kěn róng lín xià yǒu xián rén。

云中古刹

邓林

云山千叠郁苕荛,萧寺年深绀宇凋。yún shān qiān dié yù sháo ráo,xiāo sì nián shēn gàn yǔ diāo。
横砌断碑苔藓合,摩挲犹可认南朝。héng qì duàn bēi tái xiǎn hé,mó sā yóu kě rèn nán cháo。

夜燕潘氏文会堂醉后口号

邓林

银烛摇红院宇深,管弦声里夜沉沉。yín zhú yáo hóng yuàn yǔ shēn,guǎn xián shēng lǐ yè chén chén。
琼杯满酌深如海,不及东人爱客心。qióng bēi mǎn zhuó shēn rú hǎi,bù jí dōng rén ài kè xīn。