品读经典 · 传承文明

巫山一段云·梨花

沈栗

腻粉匀梅白,凝脂分杏红。nì fěn yún méi bái,níng zhī fēn xìng hóng。 盈盈神女下巫峰。yíng yíng shén nǚ xià wū fēng。 院落自溶溶。yuàn luò zì róng róng。 淡淡黄昏月,轻轻杨柳风。dàn dàn huáng hūn yuè,qīng qīng yáng liǔ fēng。 一枝带雨逗娇容。yī zhī dài yǔ dòu jiāo róng。 多被晓烟笼。duō bèi xiǎo yān lóng。

踏莎行·玫瑰

沈栗

日暖蜂喧,群芳开足。rì nuǎn fēng xuān,qún fāng kāi zú。 药栏烂漫非金谷。yào lán làn màn fēi jīn gǔ。 柔条弱刺惹罗衣,摘来蛱蝶犹相逐。róu tiáo ruò cì rě luó yī,zhāi lái jiá dié yóu xiāng zhú。 蕊绽骊珠,花凝紫玉。ruǐ zhàn lí zhū,huā níng zǐ yù。 秦楼初度霓裳曲。qín lóu chū dù ní shang qū。 香分太乙殿中烟,相公服色新妆束。xiāng fēn tài yǐ diàn zhōng yān,xiāng gōng fú sè xīn zhuāng shù。

小桃红李花

沈栗

缓步寻芳径。huǎn bù xún fāng jìng。 试把花枝问。shì bǎ huā zhī wèn。 一样春光不匀,红白此情难信。yī yàng chūn guāng bù yún,hóng bái cǐ qíng nán xìn。 想花神、亦自冷心肠,故洗铅华尽。xiǎng huā shén yì zì lěng xīn cháng,gù xǐ qiān huá jǐn。 素质羞涂粉,色倩冰肌并。sù zhì xiū tú fěn,sè qiàn bīng jī bìng。 怪尔夭桃染脂,沉醉何时方醒。guài ěr yāo táo rǎn zhī,chén zuì hé shí fāng xǐng。 最怜他、结实对王戎,谪仙夸上品。zuì lián tā jié shí duì wáng róng,zhé xiān kuā shàng pǐn。

昭君怨·题娟红女史题壁诗后

朱玙

已去青衣江畔。yǐ qù qīng yī jiāng pàn。 剑外乡云望断。jiàn wài xiāng yún wàng duàn。 旅舍暗伤神。lǚ shě àn shāng shén。 柳眉颦。liǔ méi pín。 堪叹才多命薄。kān tàn cái duō mìng báo。 此日恨凭谁托。cǐ rì hèn píng shuí tuō。 题壁欲销魂。tí bì yù xiāo hún。 半啼痕。bàn tí hén。

子夜歌夏闺回文

朱玙

碧荷香透纱窗北。bì hé xiāng tòu shā chuāng běi。 北窗纱透香荷碧。běi chuāng shā tòu xiāng hé bì。 清露比珠明。qīng lù bǐ zhū míng。 明珠比露清。míng zhū bǐ lù qīng。 竹穿萤灿绿。zhú chuān yíng càn lǜ。 绿灿萤穿竹。lǜ càn yíng chuān zhú。 纤月映疏帘。xiān yuè yìng shū lián。 帘疏映月纤。lián shū yìng yuè xiān。

浪淘沙·水仙

朱玙

翠带恁横斜。cuì dài nèn héng xié。 冷艳清葩。lěng yàn qīng pā。 淩波仙子自堪夸。líng bō xiān zi zì kān kuā。 品格孤高谁可伴,只许梅花。pǐn gé gū gāo shuí kě bàn,zhǐ xǔ méi huā。 潇洒淡烟遮。xiāo sǎ dàn yān zhē。 洗净铅华。xǐ jìng qiān huá。 前身应是水为家。qián shēn yīng shì shuǐ wèi jiā。 石钵新裁香有韵,移向窗纱。shí bō xīn cái xiāng yǒu yùn,yí xiàng chuāng shā。

临江仙·秋柳

朱玙

金缕抛残镇掩门。jīn lǚ pāo cán zhèn yǎn mén。 轻烟淡淡黄昏。qīng yān dàn dàn huáng hūn。 几行秋色满江村。jǐ xíng qiū sè mǎn jiāng cūn。 陌头人去,惆怅欲销魂。mò tóu rén qù,chóu chàng yù xiāo hún。 细雨夕阳飞客燕,萧疏犹忆曲江滨。xì yǔ xī yáng fēi kè yàn,xiāo shū yóu yì qū jiāng bīn。 荣枯何必问前因。róng kū hé bì wèn qián yīn。 春风转瞬,依旧绿丝新。chūn fēng zhuǎn shùn,yī jiù lǜ sī xīn。

虞美人

柯纫秋

梦回频听春鸡唱。mèng huí pín tīng chūn jī chàng。 催得银屏亮。cuī dé yín píng liàng。 搴帷生怕晓寒轻。qiān wéi shēng pà xiǎo hán qīng。 只觉朝来难撇、是鸳衾。zhǐ jué cháo lái nán piē shì yuān qīn。 庭前玉树枝相向。tíng qián yù shù zhī xiāng xiàng。 日影雕阑漾。rì yǐng diāo lán yàng。 隔墙风送卖花声。gé qiáng fēng sòng mài huā shēng。 不道柳丝搓就、又清明。bù dào liǔ sī cuō jiù yòu qīng míng。

烛影摇红·丰台看芍药

任淑仪

流转韶光,早红药翻阶时节。liú zhuǎn sháo guāng,zǎo hóng yào fān jiē shí jié。 名花盛处说丰台,竟游人如织。míng huā shèng chù shuō fēng tái,jìng yóu rén rú zhī。 因见和风丽日。yīn jiàn hé fēng lì rì。 也乘闲、兴寻芳陌。yě chéng xián xīng xún fāng mò。 看来铺锦,望去蒸云,花光欲滴。kàn lái pù jǐn,wàng qù zhēng yún,huā guāng yù dī。 羡杀轻盈,嫣红嫩紫同娇白。xiàn shā qīng yíng,yān hóng nèn zǐ tóng jiāo bái。 梭巡小步绕雕栏,衣袂幽香袭。suō xún xiǎo bù rào diāo lán,yī mèi yōu xiāng xí。 随宦喜依亲膝。suí huàn xǐ yī qīn xī。 得□高、赏春城色。dé gāo shǎng chūn chéng sè。 故园此际,绮阁纷披,还堪遥忆。gù yuán cǐ jì,qǐ gé fēn pī,hái kān yáo yì。

金菊对芙蓉送茹廷弟就婚广陵

任淑仪

膝下承欢,闺中咏絮,廿年朝夕相依。xī xià chéng huān,guī zhōng yǒng xù,niàn nián cháo xī xiāng yī。 忽骊歌早唱,雁序分飞。hū lí gē zǎo chàng,yàn xù fēn fēi。 喜心翻与离情并。xǐ xīn fān yǔ lí qíng bìng。 送尔去、诗赋关雎。sòng ěr qù shī fù guān jū。 玉镜台前,好濡彩笔,学画蛾眉。yù jìng tái qián,hǎo rú cǎi bǐ,xué huà é méi。 遥念博议成时。yáo niàn bó yì chéng shí。 更闲情逸兴,斑管频挥。gèng xián qíng yì xīng,bān guǎn pín huī。 把竹西佳丽,尽入新词。bǎ zhú xī jiā lì,jǐn rù xīn cí。 偕归官舍应非远,双亲爱、佳妇佳儿。xié guī guān shě yīng fēi yuǎn,shuāng qīn ài jiā fù jiā ér。 深闺阿姊,顿添良友,分韵传卮。shēn guī ā zǐ,dùn tiān liáng yǒu,fēn yùn chuán zhī。

红窗睡春日过叶叔达碧螺盦

梁鼎芬

亭子帘垂花暗落。tíng zi lián chuí huā àn luò。 愁未醒、把好春迟阁。chóu wèi xǐng bǎ hǎo chūn chí gé。 红脂新洗痕犹薄。hóng zhī xīn xǐ hén yóu báo。 被雏鬟惊谑。bèi chú huán jīng xuè。 酒病频烦怜汝弱。jiǔ bìng pín fán lián rǔ ruò。 悄无语、闲时学字,倦时行药。qiāo wú yǔ xián shí xué zì,juàn shí xíng yào。 此间流转,到喧时寂寞。cǐ jiān liú zhuǎn,dào xuān shí jì mò。

一片子同芙漪仿春

梁鼎芬

系马樱桃下,攀来紫白花。xì mǎ yīng táo xià,pān lái zǐ bái huā。 径将春信报,笑隔一层纱。jìng jiāng chūn xìn bào,xiào gé yī céng shā。

金莲绕凤楼·人日海王村作

梁鼎芬

人影围花花围马。rén yǐng wéi huā huā wéi mǎ。 渲染彀、春街浓冶。xuàn rǎn gòu chūn jiē nóng yě。 东风都说缃桃嫁。dōng fēng dōu shuō xiāng táo jià。 笑谁痴、可曾休也。xiào shuí chī kě céng xiū yě。 张郎自然韵雅。zhāng láng zì rán yùn yǎ。 比翠柳、纤纤一把。bǐ cuì liǔ xiān xiān yī bǎ。 浮生日日同嗟咤。fú shēng rì rì tóng jiē zhà。 蓦惊心、夕阳初下。mò jīng xīn xī yáng chū xià。

临江仙·槐市斜街买花

梁鼎芬

帽影鞭丝人比玉,踏春同到郊园。mào yǐng biān sī rén bǐ yù,tà chūn tóng dào jiāo yuán。 与花相对试温存。yǔ huā xiāng duì shì wēn cún。 不知何事,尽日两无言。bù zhī hé shì,jǐn rì liǎng wú yán。 犹忆去年轻拗折,翠瓶轻供黄昏。yóu yì qù nián qīng ǎo zhé,cuì píng qīng gōng huáng hūn。 素琴弹罢不开门。sù qín dàn bà bù kāi mén。 那堪重省,一处一销魂。nà kān zhòng shěng,yī chù yī xiāo hún。

月上海棠·游极乐寺看海棠花开且落矣为赋此解

梁鼎芬

人间解道春花好,但纷纷、开落成朝暮。rén jiān jiě dào chūn huā hǎo,dàn fēn fēn kāi luò chéng cháo mù。 受尽东风,赢得词人题句。shòu jǐn dōng fēng,yíng dé cí rén tí jù。 君休问、马上车前无数。jūn xiū wèn mǎ shàng chē qián wú shù。 明年知又春如故。míng nián zhī yòu chūn rú gù。 独伤心、今日更何处。dú shāng xīn jīn rì gèng hé chù。 素韵红情,最难忘、几回相遇。sù yùn hóng qíng,zuì nán wàng jǐ huí xiāng yù。 谁曾共、日斜重觅归路。shuí céng gòng rì xié zhòng mì guī lù。

卜算子

梁鼎芬

万叶与千枝,红照花如海。wàn yè yǔ qiān zhī,hóng zhào huā rú hǎi。 可惜车尘日日来,顷刻容颜改。kě xī chē chén rì rì lái,qǐng kè róng yán gǎi。 想像好芳时,寂寞闲庭外。xiǎng xiàng hǎo fāng shí,jì mò xián tíng wài。 只好明年再踏春,携酒同君待。zhǐ hǎo míng nián zài tà chūn,xié jiǔ tóng jūn dài。

青门引·碧香图题词为叶仲鸾赋即用元韵

梁鼎芬

霞脸红微,春衫白浅,相逢正是,浴兰天气。xiá liǎn hóng wēi,chūn shān bái qiǎn,xiāng féng zhèng shì,yù lán tiān qì。 碧玉年芳,香囊情好,漂泊天涯有几。bì yù nián fāng,xiāng náng qíng hǎo,piāo pō tiān yá yǒu jǐ。 且尽清尊宴,断肠词、知君能记。qiě jǐn qīng zūn yàn,duàn cháng cí zhī jūn néng jì。 素绫装卷,紫璚削管,明珠穿字。sù líng zhuāng juǎn,zǐ qióng xuē guǎn,míng zhū chuān zì。 直是金荃才子。zhí shì jīn quán cái zi。 柰剪叶嵌花,输他风致。nài jiǎn yè qiàn huā,shū tā fēng zhì。 名士秋心,佳人春影,乍可描摹三四。míng shì qiū xīn,jiā rén chūn yǐng,zhà kě miáo mó sān sì。 感怅银镫下,算浮生、一般无谓。gǎn chàng yín dèng xià,suàn fú shēng yī bān wú wèi。 待侬狂啸,芝焚蕙叹,由来如此。dài nóng kuáng xiào,zhī fén huì tàn,yóu lái rú cǐ。

百字令同叶叔达饮碧螺盦

梁鼎芬

无聊有恨,正荷花时候、春愁都热。wú liáo yǒu hèn,zhèng hé huā shí hòu chūn chóu dōu rè。 约个酒人添个影,卷起缃帘望月。yuē gè jiǔ rén tiān gè yǐng,juǎn qǐ xiāng lián wàng yuè。 雪藕丝长,剥莲心苦,此意吾能说。xuě ǒu sī zhǎng,bō lián xīn kǔ,cǐ yì wú néng shuō。 隔窗鹦鹉,为谁也自饶舌。gé chuāng yīng wǔ,wèi shuí yě zì ráo shé。 又到酒倦灯阑,绿茶初酽,越色瓷杯洁。yòu dào jiǔ juàn dēng lán,lǜ chá chū yàn,yuè sè cí bēi jié。 细数年华惊一昨,各有情怀悽绝。xì shù nián huá jīng yī zuó,gè yǒu qíng huái qī jué。 春草秋花,神仙儿女,甚事无完缺。chūn cǎo qiū huā,shén xiān ér nǚ,shén shì wú wán quē。 凭他铁笛,一声吹上云裂。píng tā tiě dí,yī shēng chuī shàng yún liè。

浣溪沙·己庚之间叶伯蘧仲鸾叔达昆季时有文宴余爱斯调得数十首离合断续不知为何题也今记忆三首重录于此以作春梦

梁鼎芬

并载金台二月天。bìng zài jīn tái èr yuè tiān。 海棠巢下杏花前。hǎi táng cháo xià xìng huā qián。 试将明镜照华年。shì jiāng míng jìng zhào huá nián。 一晌绿窗才记梦,几回锦瑟未张弦。yī shǎng lǜ chuāng cái jì mèng,jǐ huí jǐn sè wèi zhāng xián。 伤春无处不堪怜。shāng chūn wú chù bù kān lián。

浣溪沙·己庚之间叶伯蘧仲鸾叔达昆季时有文宴余爱斯调得数十首离合断续不知为何题也今记忆三首重录于此以作春梦

梁鼎芬

欲问花前第几春。yù wèn huā qián dì jǐ chūn。 却看桃片委苔尘。què kàn táo piàn wěi tái chén。 赋情谁及杜司勋。fù qíng shuí jí dù sī xūn。 菱髻初装珠络小,芹泥浅傅玉膏匀。líng jì chū zhuāng zhū luò xiǎo,qín ní qiǎn fù yù gāo yún。 轻衫细马那时人。qīng shān xì mǎ nà shí rén。