品读经典 · 传承文明

浣溪沙·己庚之间叶伯蘧仲鸾叔达昆季时有文宴余爱斯调得数十首离合断续不知为何题也今记忆三首重录于此以作春梦

梁鼎芬

摊破红笺篆碧螺。tān pò hóng jiān zhuàn bì luó。 酒醒腕弱墨慵磨。jiǔ xǐng wàn ruò mò yōng mó。 暗吹兰气载香多。àn chuī lán qì zài xiāng duō。 倚玉笑餐云子饭,抛珠真胜雪儿歌。yǐ yù xiào cān yún zi fàn,pāo zhū zhēn shèng xuě ér gē。 吾生休自说蹉跎。wú shēng xiū zì shuō cuō tuó。

红娘子

梁鼎芬

三四春红片。sān sì chūn hóng piàn。 怊怅闲庭院。chāo chàng xián tíng yuàn。 紫玉霏香,碧璚砌艳,九霞仙眷。zǐ yù fēi xiāng,bì qióng qì yàn,jiǔ xiá xiān juàn。 叹新来酒醒、却添酲,把芳韶看贱。tàn xīn lái jiǔ xǐng què tiān chéng,bǎ fāng sháo kàn jiàn。 梦比天涯远。mèng bǐ tiān yá yuǎn。 愁剪波心乱。chóu jiǎn bō xīn luàn。 帘底相思,更谁同谱,桃花歌扇。lián dǐ xiāng sī,gèng shuí tóng pǔ,táo huā gē shàn。 笑人间崔护、枉游寻,也经时避面。xiào rén jiān cuī hù wǎng yóu xún,yě jīng shí bì miàn。

绮罗香·春日往南城买花归过海王村得瓷杯二细花蹙浪知是雅裁与淑华汲新水煎茶试之漫赋一词

梁鼎芬

锦段明装,银瓷邢色,绿篆花纹微露。jǐn duàn míng zhuāng,yín cí xíng sè,lǜ zhuàn huā wén wēi lù。 黯淡风尘,那知画工心苦。àn dàn fēng chén,nà zhī huà gōng xīn kǔ。 琢红玉、坡老低吟,乞白碗,杜陵佳句。zuó hóng yù pō lǎo dī yín,qǐ bái wǎn,dù líng jiā jù。 笑今番、一晌欢逢,绣囊无用稳相护。xiào jīn fān yī shǎng huān féng,xiù náng wú yòng wěn xiāng hù。 琴床人正按谱。qín chuáng rén zhèng àn pǔ。 检得霏桃千瓣,商量茶具。jiǎn dé fēi táo qiān bàn,shāng liàng chá jù。 绝好缥青,费了酒钱几许。jué hǎo piāo qīng,fèi le jiǔ qián jǐ xǔ。 闲心事,崔托先成,旧款识、哥窑谁署。xián xīn shì,cuī tuō xiān chéng,jiù kuǎn shí gē yáo shuí shǔ。 浑无赖、懒过春阴,隔帘吹梦雨。hún wú lài lǎn guò chūn yīn,gé lián chuī mèng yǔ。

蝶恋花·同云阁至上海送寤舅北行云阁归江西余亦南下作此为别

梁鼎芬

酽淡春晴初酒里。yàn dàn chūn qíng chū jiǔ lǐ。 不是无憀,那有埋忧地。bù shì wú liáo,nà yǒu mái yōu dì。 无数笛声天外起。wú shù dí shēng tiān wài qǐ。 夕阳浅水成苍翠。xī yáng qiǎn shuǐ chéng cāng cuì。 西北浮云终有意。xī běi fú yún zhōng yǒu yì。 似絮飞花,底甚干卿事。shì xù fēi huā,dǐ shén gàn qīng shì。 独倚阑干书卐字。dú yǐ lán gàn shū wàn zì。 庾郎漫赋枯桐死。yǔ láng màn fù kū tóng sǐ。

蝶恋花·云阁别一年无信息因为忆昔词三首以寄相思仍用前韵

梁鼎芬

忆昔年时人海里。yì xī nián shí rén hǎi lǐ。 十丈游尘,别有清凉地。shí zhàng yóu chén,bié yǒu qīng liáng dì。 尔汝相呼同卧起。ěr rǔ xiāng hū tóng wò qǐ。 选花移竹分红翠。xuǎn huā yí zhú fēn hóng cuì。 谁解于今离别意。shuí jiě yú jīn lí bié yì。 袖手关河,太息无穷事。xiù shǒu guān hé,tài xī wú qióng shì。 但恨人生休识字。dàn hèn rén shēng xiū shí zì。 吾侪只合沟渠死。wú chái zhǐ hé gōu qú sǐ。

蝶恋花·乙酉荷花生日余奉严谴越三日柽甫约云阁与余往南河泡赏荷云阁得词一首近属季度补画题诗于上以志旧游

梁鼎芬

忆昔荷香香雾里。yì xī hé xiāng xiāng wù lǐ。 绝好花时,已是伤秋地。jué hǎo huā shí,yǐ shì shāng qiū dì。 泼水野凫随棹起。pō shuǐ yě fú suí zhào qǐ。 满衣湿气沾凉脆。mǎn yī shī qì zhān liáng cuì。 独写新词君有意。dú xiě xīn cí jūn yǒu yì。 补画题诗,重省当时事。bǔ huà tí shī,zhòng shěng dāng shí shì。 欲说情怀无一字。yù shuō qíng huái wú yī zì。 鼓琴莫待钟期死。gǔ qín mò dài zhōng qī sǐ。

蝶恋花·同云阁在上海十日因记其事

梁鼎芬

忆昔高楼明镜里。yì xī gāo lóu míng jìng lǐ。 弹指光阴,戏作拈花地。dàn zhǐ guāng yīn,xì zuò niān huā dì。 故卷红帘惊睡起。gù juǎn hóng lián jīng shuì qǐ。 远山那及眉峰翠。yuǎn shān nà jí méi fēng cuì。 似有天涯沦落意。shì yǒu tiān yá lún luò yì。 一段箫声,说尽人间事。yī duàn xiāo shēng,shuō jǐn rén jiān shì。 细磨麋丸催扇字。xì mó mí wán cuī shàn zì。 侯生去后桃花死。hóu shēng qù hòu táo huā sǐ。

菩萨蛮·丁亥八月十五夜对月

梁鼎芬

开帘但见伤心月。kāi lián dàn jiàn shāng xīn yuè。 照人谁似花如雪。zhào rén shuí shì huā rú xuě。 曾记惜红芳。céng jì xī hóng fāng。 鸳鸯笑两行。yuān yāng xiào liǎng xíng。 云裳娇贴地。yún shang jiāo tiē dì。 唤醒春酲未。huàn xǐng chūn chéng wèi。 灰尽较相思。huī jǐn jiào xiāng sī。 香残一寸时。xiāng cán yī cùn shí。

菩萨蛮·十六夜

梁鼎芬

禅心错比沾泥絮。chán xīn cuò bǐ zhān ní xù。 冶踪飘荡都无据。yě zōng piāo dàng dōu wú jù。 有主是杨花。yǒu zhǔ shì yáng huā。 随风便到家。suí fēng biàn dào jiā。 如何双泪落。rú hé shuāng lèi luò。 掩袖惊秋薄。yǎn xiù jīng qiū báo。 故意近前看。gù yì jìn qián kàn。 当头月又阑。dāng tóu yuè yòu lán。

菩萨蛮·十七夜

梁鼎芬

团圞一昔心头热。tuán luán yī xī xīn tóu rè。 昨宵风景先离别。zuó xiāo fēng jǐng xiān lí bié。 归去近红镫。guī qù jìn hóng dèng。 泪痕添几层。lèi hén tiān jǐ céng。 弦愁凭凤纸。xián chóu píng fèng zhǐ。 诗稿钞三四。shī gǎo chāo sān sì。 只是断肠多。zhǐ shì duàn cháng duō。 月明今夜何。yuè míng jīn yè hé。

百字令

梁鼎芬

海风吹梦又沈沈,醉也几曾摇醒。hǎi fēng chuī mèng yòu shěn shěn,zuì yě jǐ céng yáo xǐng。 独上层楼披雾眼,但见远山横整。dú shàng céng lóu pī wù yǎn,dàn jiàn yuǎn shān héng zhěng。 贴水低迷,倚天侧媚,画法谁曾称。tiē shuǐ dī mí,yǐ tiān cè mèi,huà fǎ shuí céng chēng。 松林寒月,片云遮断无影。sōng lín hán yuè,piàn yún zhē duàn wú yǐng。 绝忆旧日池台,有人爱惜,蘅杜相攀赠。jué yì jiù rì chí tái,yǒu rén ài xī,héng dù xiāng pān zèng。 太息年光同电谢,莫道他时重省。tài xī nián guāng tóng diàn xiè,mò dào tā shí zhòng shěng。 浊酒魂销,斜阳泪满,坐对西风病。zhuó jiǔ hún xiāo,xié yáng lèi mǎn,zuò duì xī fēng bìng。 翻嫌鹦鹉,一声催热香茗。fān xián yīng wǔ,yī shēng cuī rè xiāng míng。

浣溪沙·题张瓞生美人图

梁鼎芬

才信飘摇到此时。cái xìn piāo yáo dào cǐ shí。 春魂休系两三枝。chūn hún xiū xì liǎng sān zhī。 却看双燕也因谁。què kàn shuāng yàn yě yīn shuí。 碧藓屟痕凭细数,翠鬟扇景起相思。bì xiǎn xiè hén píng xì shù,cuì huán shàn jǐng qǐ xiāng sī。 断肠吟出落花词。duàn cháng yín chū luò huā cí。

梦江南

梁鼎芬

西湖好,士女说凄凉。xī hú hǎo,shì nǚ shuō qī liáng。 刀剑光馀波面赤,稻粳荒尽树皮黄。dāo jiàn guāng yú bō miàn chì,dào jīng huāng jǐn shù pí huáng。 今日好斜阳。jīn rì hǎo xié yáng。

水龙吟·叶南雪丈属赋并蒂莲同辛白香雪

梁鼎芬

新来欲说相思,香风吹散鸳鸯影。xīn lái yù shuō xiāng sī,xiāng fēng chuī sàn yuān yāng yǐng。 红莲何事,分明两两,齐齐整整。hóng lián hé shì,fēn míng liǎng liǎng,qí qí zhěng zhěng。 背倚同枝,根联异瓣,似谁并命。bèi yǐ tóng zhī,gēn lián yì bàn,shì shuí bìng mìng。 想先生独乐,正商朋酒,来醉倒,不知醒。xiǎng xiān shēng dú lè,zhèng shāng péng jiǔ,lái zuì dào,bù zhī xǐng。 我亦恹恹愁病。wǒ yì yān yān chóu bìng。 已多时,芳心暗警。yǐ duō shí,fāng xīn àn jǐng。 湘波一绿,当惆怅处,怕开双镜。xiāng bō yī lǜ,dāng chóu chàng chù,pà kāi shuāng jìng。 露冷连环,月凉单袂,教侬独咏。lù lěng lián huán,yuè liáng dān mèi,jiào nóng dú yǒng。 柰重阑数尽,问花无语,更何人应。nài zhòng lán shù jǐn,wèn huā wú yǔ,gèng hé rén yīng。

长亭怨慢客中重九

梁鼎芬

空盼到、黄花时候。kōng pàn dào huáng huā shí hòu。 客里消磨,九年重九。kè lǐ xiāo mó,jiǔ nián zhòng jiǔ。 海上琴丝,秋星萧散倩谁叩。hǎi shàng qín sī,qiū xīng xiāo sàn qiàn shuí kòu。 残阳马首,但一片、销魂柳。cán yáng mǎ shǒu,dàn yī piàn xiāo hún liǔ。 顾影意难忘,渐对、江潭人瘦。gù yǐng yì nán wàng,jiàn duì jiāng tán rén shòu。 知否。zhī fǒu。 问苔尘霾笛,此际可能同奏。wèn tái chén mái dí,cǐ jì kě néng tóng zòu。 灵鸦去也,犹听得、隔邻伤旧。líng yā qù yě,yóu tīng dé gé lín shāng jiù。 西风紧、催酒醒回,才闷起、镫虫如豆。xī fēng jǐn cuī jiǔ xǐng huí,cái mèn qǐ dèng chóng rú dòu。 何况是愁来,小雨床前吹又。hé kuàng shì chóu lái,xiǎo yǔ chuáng qián chuī yòu。

浪淘沙

梁鼎芬

一箭惜年芳。yī jiàn xī nián fāng。 窗外斜阳。chuāng wài xié yáng。 浅红阑槛月微黄。qiǎn hóng lán kǎn yuè wēi huáng。 莫问当时题句处,说也凄凉。mò wèn dāng shí tí jù chù,shuō yě qī liáng。 缣粉坠秋香。jiān fěn zhuì qiū xiāng。 苔满琴廊。tái mǎn qín láng。 青虫依旧罥丝长。qīng chóng yī jiù juàn sī zhǎng。 不道回肠花落后,犹有回肠。bù dào huí cháng huā luò hòu,yóu yǒu huí cháng。

踏莎行

梁鼎芬

可笑浮生,真如过客。kě xiào fú shēng,zhēn rú guò kè。 闲来无事翻凄绝。xián lái wú shì fān qī jué。 人间不合落花多,惜春谁解红成尺。rén jiān bù hé luò huā duō,xī chūn shuí jiě hóng chéng chǐ。 但爱容华,不成攀折。dàn ài róng huá,bù chéng pān zhé。 盈盈一树缃桃白。yíng yíng yī shù xiāng táo bái。 东风付与道旁看,禅心莫再沾泥活。dōng fēng fù yǔ dào páng kàn,chán xīn mò zài zhān ní huó。

南浦·春水,用玉田韵

殷秉玑

十里暖云烘,趁晴烟,放鸭人来侵晓。shí lǐ nuǎn yún hōng,chèn qíng yān,fàng yā rén lái qīn xiǎo。 一碧净无尘,东风软,已遣游丝先扫。yī bì jìng wú chén,dōng fēng ruǎn,yǐ qiǎn yóu sī xiān sǎo。 垂杨影里,钓钩挂出筠竿小。chuí yáng yǐng lǐ,diào gōu guà chū yún gān xiǎo。 有女浣纱偏耐坐,茵衬渔矶芳草。yǒu nǚ huàn shā piān nài zuò,yīn chèn yú jī fāng cǎo。 几篙新涨粼粼,指红桥雁齿,前痕没了。jǐ gāo xīn zhǎng lín lín,zhǐ hóng qiáo yàn chǐ,qián hén méi le。 正喜报方生,双双鲤、知有天涯书到。zhèng xǐ bào fāng shēng,shuāng shuāng lǐ zhī yǒu tiān yá shū dào。 绿波渺渺。lǜ bō miǎo miǎo。 渔郎去后桃源悄。yú láng qù hòu táo yuán qiāo。 遮莫重来寻旧路,流尽落花多少。zhē mò zhòng lái xún jiù lù,liú jǐn luò huā duō shǎo。

南浦·秋水用前韵

殷秉玑

一色远连天,影澄清,有梦闲鸥先晓。yī sè yuǎn lián tiān,yǐng chéng qīng,yǒu mèng xián ōu xiān xiǎo。 极浦易凄迷,菱花瘦,镜里眉波难扫。jí pǔ yì qī mí,líng huā shòu,jìng lǐ méi bō nán sǎo。 相逢何处,前生曾记圆萍小。xiāng féng hé chù,qián shēng céng jì yuán píng xiǎo。 冷落楚江魂不定,怨煞美人芳草。lěng luò chǔ jiāng hún bù dìng,yuàn shā měi rén fāng cǎo。 是谁点出清矑,看澄澄涵碧,银奁开了。shì shuí diǎn chū qīng lú,kàn chéng chéng hán bì,yín lián kāi le。 凉露湿芙蓉,西风起、犹有采莲船到。liáng lù shī fú róng,xī fēng qǐ yóu yǒu cǎi lián chuán dào。 伊人渺渺。yī rén miǎo miǎo。 棹歌歇后池塘悄。zhào gē xiē hòu chí táng qiāo。 一半年华流欲尽,红叶相思多少。yī bàn nián huá liú yù jǐn,hóng yè xiāng sī duō shǎo。

高阳台·藤花书巢送春

殷秉玑

颦柳含烟,病花泣雨,离筵端整长亭。pín liǔ hán yān,bìng huā qì yǔ,lí yán duān zhěng zhǎng tíng。 谁唱阳关,断肠怕听啼莺。shuí chàng yáng guān,duàn cháng pà tīng tí yīng。 游丝不系东风住,遍天涯、没处追寻。yóu sī bù xì dōng fēng zhù,biàn tiān yá méi chù zhuī xún。 指江浔。zhǐ jiāng xún。 潭水悠悠,不抵愁深。tán shuǐ yōu yōu,bù dǐ chóu shēn。 商量欲折杨枝赠,倩绿波流去,寄与柔情。shāng liàng yù zhé yáng zhī zèng,qiàn lǜ bō liú qù,jì yǔ róu qíng。 已别今番,相逢忍说它生。yǐ bié jīn fān,xiāng féng rěn shuō tā shēng。 斜阳挂出销魂影,便桃花树也飘零。xié yáng guà chū xiāo hún yǐng,biàn táo huā shù yě piāo líng。 燕何心。yàn hé xīn。 才送春归,已把秋迎。cái sòng chūn guī,yǐ bǎ qiū yíng。