品读经典 · 传承文明

点绛唇·月夜哭如山妹

范贞仪

娇小香闺,墨花同染遥山翠。jiāo xiǎo xiāng guī,mò huā tóng rǎn yáo shān cuì。 于归犹记。yú guī yóu jì。 泣别吴江汭。qì bié wú jiāng ruì。 闻说今秋,玉碎花残矣。wén shuō jīn qiū,yù suì huā cán yǐ。 如山妹。rú shān mèi。 月明似水。yuè míng shì shuǐ。 环佩归来未。huán pèi guī lái wèi。

采桑子·悼衡阳夫人

范贞仪

当时偕任衡山署,月满潇湘。dāng shí xié rèn héng shān shǔ,yuè mǎn xiāo xiāng。 香暖琴堂。xiāng nuǎn qín táng。 侍女吹箫引凤凰。shì nǚ chuī xiāo yǐn fèng huáng。 攀髯人去西风早,宦海沧桑。pān rán rén qù xī fēng zǎo,huàn hǎi cāng sāng。 旅梦凄凉。lǚ mèng qī liáng。 回雁峰高望故乡。huí yàn fēng gāo wàng gù xiāng。

采桑子·前题

范贞仪

归来绿暗荒村草,冷雨风飘。guī lái lǜ àn huāng cūn cǎo,lěng yǔ fēng piāo。 短梦香消。duǎn mèng xiāng xiāo。 穗帐灯昏伴寂寥。suì zhàng dēng hūn bàn jì liáo。 箕裘有子才堪继,画荻晨朝。jī qiú yǒu zi cái kān jì,huà dí chén cháo。 续绩中宵。xù jì zhōng xiāo。 苦志辛勤论逸牢。kǔ zhì xīn qín lùn yì láo。

采桑子·前题

范贞仪

盈盈娇女闺中秀,咏絮吟风。yíng yíng jiāo nǚ guī zhōng xiù,yǒng xù yín fēng。 玉佩玲珑。yù pèi líng lóng。 绕膝承欢笑语融。rào xī chéng huān xiào yǔ róng。 年来远嫁他乡去,泪雨常蒙。nián lái yuǎn jià tā xiāng qù,lèi yǔ cháng méng。 凝睇吴峰。níng dì wú fēng。 此后应从梦里逢。cǐ hòu yīng cóng mèng lǐ féng。

采桑子·前题

范贞仪

早春抱病鱼轩至,榻拂轻埃。zǎo chūn bào bìng yú xuān zhì,tà fú qīng āi。 径扫苍苔。jìng sǎo cāng tái。 幽阁重门此日开。yōu gé zhòng mén cǐ rì kāi。 而今冷落西园路,剩粉遗钗。ér jīn lěng luò xī yuán lù,shèng fěn yí chāi。 香暗尘埋。xiāng àn chén mái。 夜夜西风堕老槐。yè yè xī fēng duò lǎo huái。

采桑子·前题

范贞仪

隆恩百岁浑无报,握手江干。lóng ēn bǎi suì hún wú bào,wò shǒu jiāng gàn。 恨罨征帆。hèn yǎn zhēng fān。 病眼朦胧仔细看。bìng yǎn méng lóng zǎi xì kàn。 暮秋驾鹤游蓬岛,佩冷云寒。mù qiū jià hè yóu péng dǎo,pèi lěng yún hán。 长夜漫漫。zhǎng yè màn màn。 泪洒吴江树树丹。lèi sǎ wú jiāng shù shù dān。

采桑子·前题

范贞仪

重思往事情难已,德语犹温。zhòng sī wǎng shì qíng nán yǐ,dé yǔ yóu wēn。 环佩如闻。huán pèi rú wén。 不见当年锦帐人。bù jiàn dāng nián jǐn zhàng rén。 北邙松柏埋香处,烟暗孤村。běi máng sōng bǎi mái xiāng chù,yān àn gū cūn。 月冷黄昏。yuè lěng huáng hūn。 泉下谁来慰断魂。quán xià shuí lái wèi duàn hún。

采桑子·寄四妹

范贞仪

闺中娇小偏怜女,黛染螺鲜。guī zhōng jiāo xiǎo piān lián nǚ,dài rǎn luó xiān。 鬓腻云妍。bìn nì yún yán。 阿母亲为整翠钿。ā mǔ qīn wèi zhěng cuì diàn。 菱花妆罢都无事,绣谱慵拈。líng huā zhuāng bà dōu wú shì,xiù pǔ yōng niān。 香篆频添。xiāng zhuàn pín tiān。 春日迟迟未卷帘。chūn rì chí chí wèi juǎn lián。

采桑子·前题

范贞仪

而今秃发成辛苦,井臼亲操。ér jīn tū fā chéng xīn kǔ,jǐng jiù qīn cāo。 德曜高标。dé yào gāo biāo。 庑下梁鸿要尔消。wǔ xià liáng hóng yào ěr xiāo。 可怜又是东风日,雨雪空寮。kě lián yòu shì dōng fēng rì,yǔ xuě kōng liáo。 篝火春宵。gōu huǒ chūn xiāo。 忍把新词为汝敲。rěn bǎ xīn cí wèi rǔ qiāo。

忆秦娥·秋风

范贞仪

秋风急。qiū fēng jí。 鏦铮萧瑟疏林隔。cōng zhēng xiāo sè shū lín gé。 疏林隔,交飞庭叶,归鸦乱集。shū lín gé,jiāo fēi tíng yè,guī yā luàn jí。 暮山凝紫斜阳入,高楼薄暝帘栊寂。mù shān níng zǐ xié yáng rù,gāo lóu báo míng lián lóng jì。 帘栊寂。lián lóng jì。 骑鲸人杳,寒衣谁织。qí jīng rén yǎo,hán yī shuí zhī。

忆秦娥·秋雨

范贞仪

秋雨急。qiū yǔ jí。 声声隔个窗儿滴。shēng shēng gé gè chuāng ér dī。 窗儿滴。chuāng ér dī。 旧愁新恨,和他同入。jiù chóu xīn hèn,hé tā tóng rù。 钗头剔去灯花黑,不眠特地重相忆。chāi tóu tī qù dēng huā hēi,bù mián tè dì zhòng xiāng yì。 重相忆。zhòng xiāng yì。 秋衫冰透,泪珠渍湿。qiū shān bīng tòu,lèi zhū zì shī。

柳梢青·筑先茔

范贞仪

荒草亲删。huāng cǎo qīn shān。 青松手植,郁郁空山。qīng sōng shǒu zhí,yù yù kōng shān。 雨霰如珠,风芒似箭,扑面禁寒。yǔ xiàn rú zhū,fēng máng shì jiàn,pū miàn jìn hán。 前村云暗层峦。qián cūn yún àn céng luán。 望竹树、溪桥烟雾闲。wàng zhú shù xī qiáo yān wù xián。 欲去还留,瞻依顾盼,清泪能干。yù qù hái liú,zhān yī gù pàn,qīng lèi néng gàn。

踏莎行·春宵听雨

范贞仪

帘隐灯疏,梅含香细。lián yǐn dēng shū,méi hán xiāng xì。 可怜人醉东风里。kě lián rén zuì dōng fēng lǐ。 密云纤雨糁长空,丝丝点点三更矣。mì yún xiān yǔ sǎn zhǎng kōng,sī sī diǎn diǎn sān gèng yǐ。 旧梦谁寻,新诗难记。jiù mèng shuí xún,xīn shī nán jì。 薰笼只索和愁倚。xūn lóng zhǐ suǒ hé chóu yǐ。 数来已自费功夫,由他迸做春江水。shù lái yǐ zì fèi gōng fū,yóu tā bèng zuò chūn jiāng shuǐ。

踏莎行·前题

范贞仪

林外风狂,庭前雨细。lín wài fēng kuáng,tíng qián yǔ xì。 两般酿做愁滋味。liǎng bān niàng zuò chóu zī wèi。 孤灯暗淡欲残时,檐牙滴沥犹无已。gū dēng àn dàn yù cán shí,yán yá dī lì yóu wú yǐ。 既不堪听,又难得睡。jì bù kān tīng,yòu nán dé shuì。 惊人梦也无头尾。jīng rén mèng yě wú tóu wěi。 可能把我恨千端,和他并做春江水。kě néng bǎ wǒ hèn qiān duān,hé tā bìng zuò chūn jiāng shuǐ。

蝶恋花·暮春

范贞仪

春暮寻春芳草岸。chūn mù xún chūn fāng cǎo àn。 绿暗红稀,已把韶华换。lǜ àn hóng xī,yǐ bǎ sháo huá huàn。 隔树犹闻莺语乱。gé shù yóu wén yīng yǔ luàn。 柳丝不挽春回转。liǔ sī bù wǎn chūn huí zhuǎn。 杜宇啼残春梦短。dù yǔ tí cán chūn mèng duǎn。 脉脉离愁,人比春还远。mài mài lí chóu,rén bǐ chūn hái yuǎn。 把酒问天天不管。bǎ jiǔ wèn tiān tiān bù guǎn。 罗衣飞得春花满。luó yī fēi dé chūn huā mǎn。

凤凰台上忆吹箫·冒四姑将迁别墅,赋此留别

范贞仪

寂寂空闺,茕茕孤息,非君孰解吾忧。jì jì kōng guī,qióng qióng gū xī,fēi jūn shú jiě wú yōu。 况渊深冰薄,时杖卿谋。kuàng yuān shēn bīng báo,shí zhàng qīng móu。 指日鹿门隐矣,持君履、暂尔相留。zhǐ rì lù mén yǐn yǐ,chí jūn lǚ zàn ěr xiāng liú。 从今后,鸟啼花落,雨黯云愁。cóng jīn hòu,niǎo tí huā luò,yǔ àn yún chóu。 悠悠。yōu yōu。 茫茫别绪,纵丝藕牵萦,不系离舟。máng máng bié xù,zòng sī ǒu qiān yíng,bù xì lí zhōu。 怕芦花苇叶,已做成秋。pà lú huā wěi yè,yǐ zuò chéng qiū。 为问妆台何处,江天阔、尽日凝眸。wèi wèn zhuāng tái hé chù,jiāng tiān kuò jǐn rì níng móu。 须相念,西风残照,默倚高楼。xū xiāng niàn,xī fēng cán zhào,mò yǐ gāo lóu。

绮罗香·春夜怀三姑吴夫人

范贞仪

细雨揉丝,微风扇暖,早近饧箫百五。xì yǔ róu sī,wēi fēng shàn nuǎn,zǎo jìn táng xiāo bǎi wǔ。 不卷重帘,拨尽水沉烟炷。bù juǎn zhòng lián,bō jǐn shuǐ chén yān zhù。 似而今、欲会无由,悔相见、等闲轻度。shì ér jīn yù huì wú yóu,huǐ xiāng jiàn děng xián qīng dù。 况夫人、爱女于归,越山迢递无重数。kuàng fū rén ài nǚ yú guī,yuè shān tiáo dì wú zhòng shù。 纵是春铺锦片,想膝前因忆,谢庭风絮。zòng shì chūn pù jǐn piàn,xiǎng xī qián yīn yì,xiè tíng fēng xù。 月影昏黄,应照绮窗朱户。yuè yǐng hūn huáng,yīng zhào qǐ chuāng zhū hù。 叠离恨,泪溢春江,望金闺、云迷烟树。dié lí hèn,lèi yì chūn jiāng,wàng jīn guī yún mí yān shù。 问钿车、何日重来,展眉峰碧聚。wèn diàn chē hé rì zhòng lái,zhǎn méi fēng bì jù。

清平乐·春日见继昌《左庵词话》

钱瑗

柳摇花颤。liǔ yáo huā chàn。 吹遍东风软。chuī biàn dōng fēng ruǎn。 好梦惊回莺百啭。hǎo mèng jīng huí yīng bǎi zhuàn。 天远何如人远。tiān yuǎn hé rú rén yuǎn。 乍寒乍暖无凭。zhà hán zhà nuǎn wú píng。 一宵几遍阴晴。yī xiāo jǐ biàn yīn qíng。 猜着天公情性,算他真个聪明。cāi zhe tiān gōng qíng xìng,suàn tā zhēn gè cōng míng。

长亭怨慢题帝女花院本

钱瑗

问何事,兴亡重谱。wèn hé shì,xīng wáng zhòng pǔ。 为惜琼花,惨遭风雨。wèi xī qióng huā,cǎn zāo fēng yǔ。 几点残山,倩谁来画旧眉妩。jǐ diǎn cán shān,qiàn shuí lái huà jiù méi wǔ。 杜鹃啼苦,家国恨,从头数。dù juān tí kǔ,jiā guó hèn,cóng tóu shù。 缺陷总难偿,合付与、伤心人补。quē xiàn zǒng nán cháng,hé fù yǔ shāng xīn rén bǔ。 三五。sān wǔ。 算年华草草,并向乱离中度。suàn nián huá cǎo cǎo,bìng xiàng luàn lí zhōng dù。 匆匆去也,数不到、旧时宫树。cōng cōng qù yě,shù bù dào jiù shí gōng shù。 倩絮影、替写愁痕。qiàn xù yǐng tì xiě chóu hén。 又生怕、斜阳无主。yòu shēng pà xié yáng wú zhǔ。 只一缕情丝,还被犀帘钩住。zhǐ yī lǚ qíng sī,hái bèi xī lián gōu zhù。

百字令题桃蹊雪院本

钱瑗

馀生有几,最难得、挨到收梢时节。yú shēng yǒu jǐ,zuì nán dé āi dào shōu shāo shí jié。 妨命只缘才太艳,倒受千般磨劫。fáng mìng zhǐ yuán cái tài yàn,dào shòu qiān bān mó jié。 锦字缄情,绿华写恨,泪点成红雪。jǐn zì jiān qíng,lǜ huá xiě hèn,lèi diǎn chéng hóng xuě。 至今溪畔,但闻流水呜咽。zhì jīn xī pàn,dàn wén liú shuǐ wū yàn。 遥见狂虏氛中,桃花一骑,绝代倾城色。yáo jiàn kuáng lǔ fēn zhōng,táo huā yī qí,jué dài qīng chéng sè。 直算望夫山下殒,栀子同心先结。zhí suàn wàng fū shān xià yǔn,zhī zi tóng xīn xiān jié。 兵气飞扬,愁云惨淡,魂冷天边月。bīng qì fēi yáng,chóu yún cǎn dàn,hún lěng tiān biān yuè。 我来题曲,冻痕冰指如铁。wǒ lái tí qū,dòng hén bīng zhǐ rú tiě。