品读经典 · 传承文明

摸鱼儿

周祖同

是清狂、未妨惆怅,香痕襟上曾涴。shì qīng kuáng wèi fáng chóu chàng,xiāng hén jīn shàng céng wò。 十三桥畔春犹在,隐隐一层青琐。shí sān qiáo pàn chūn yóu zài,yǐn yǐn yī céng qīng suǒ。 花影卧。huā yǐng wò。 记月在、帘边人在帘边坐。jì yuè zài lián biān rén zài lián biān zuò。 沈沈意可。shěn shěn yì kě。 正银字盘心,粉函亲面,依约玉钗堕。zhèng yín zì pán xīn,fěn hán qīn miàn,yī yuē yù chāi duò。 瑶琴柱,艳曲无人续和。yáo qín zhù,yàn qū wú rén xù hé。 年来情事都左。nián lái qíng shì dōu zuǒ。 当时琼姊分明语,准拟两眉愁锁。dāng shí qióng zǐ fēn míng yǔ,zhǔn nǐ liǎng méi chóu suǒ。 重误我。zhòng wù wǒ。 已二月、花朝三月清明过。yǐ èr yuè huā cháo sān yuè qīng míng guò。 芳音未妥。fāng yīn wèi tuǒ。 恁昨夜星辰,今宵风雨,天气也无那。nèn zuó yè xīng chén,jīn xiāo fēng yǔ,tiān qì yě wú nà。

玉蝴蝶·绣球花

周祖同

费尽春风纤爪,琼英五瓣,打结匀圆。fèi jǐn chūn fēng xiān zhǎo,qióng yīng wǔ bàn,dǎ jié yún yuán。 叠叠重重如绣,碎碧轻纨。dié dié zhòng zhòng rú xiù,suì bì qīng wán。 掷芳华,番风剪削,浮香晕密雨丝穿。zhì fāng huá,fān fēng jiǎn xuē,fú xiāng yūn mì yǔ sī chuān。 玉连环,抛他不起,宛转心间。yù lián huán,pāo tā bù qǐ,wǎn zhuǎn xīn jiān。 娟娟。juān juān。 彩场低簇,还愁历乱,难上钗鬟。cǎi chǎng dī cù,hái chóu lì luàn,nán shàng chāi huán。 粉蝶深围,几回犹误当花看。fěn dié shēn wéi,jǐ huí yóu wù dāng huā kàn。 似捎却、缃梅包络,更斗将、茉莉成团。shì shāo què xiāng méi bāo luò,gèng dòu jiāng mò lì chéng tuán。 莫飞残,拟随明月,长系阑干。mò fēi cán,nǐ suí míng yuè,zhǎng xì lán gàn。

谒金门

周祖同

心一寸,刚著十分愁闷。xīn yī cùn,gāng zhù shí fēn chóu mèn。 翠黛恹恹慵傅粉,一春长是病。cuì dài yān yān yōng fù fěn,yī chūn zhǎng shì bìng。 天外碧云无影,渺渺东风音信。tiān wài bì yún wú yǐng,miǎo miǎo dōng fēng yīn xìn。 欲倩杨花飞去问,杨花无定准。yù qiàn yáng huā fēi qù wèn,yáng huā wú dìng zhǔn。

朝中措·草

周祖同

短长堤外尽斜阳,匀碧画潇湘。duǎn zhǎng dī wài jǐn xié yáng,yún bì huà xiāo xiāng。 盼断天涯信息,销魂不止江郎。pàn duàn tiān yá xìn xī,xiāo hún bù zhǐ jiāng láng。 裙腰一道,踏青时节,莫上平冈。qún yāo yī dào,tà qīng shí jié,mò shàng píng gāng。 闻道鸳鸯冢上,东风最断人肠。wén dào yuān yāng zhǒng shàng,dōng fēng zuì duàn rén cháng。

一痕沙

周祖同

人在画楼中住,春在落花中去;想望几多时,自家知。rén zài huà lóu zhōng zhù,chūn zài luò huā zhōng qù;xiǎng wàng jǐ duō shí,zì jiā zhī。 想了又还重想,望了又还重望;愁比去年多,奈他何。xiǎng le yòu hái zhòng xiǎng,wàng le yòu hái zhòng wàng;chóu bǐ qù nián duō,nài tā hé。

霜天晓角·送人之陕西

周祖同

阳关声里,一笛斜阳倚。yáng guān shēng lǐ,yī dí xié yáng yǐ。 何处柳条堪折?长亭子、短亭子。hé chù liǔ tiáo kān zhé?zhǎng tíng zi duǎn tíng zi。 春水,绿波起,数重离别意。chūn shuǐ,lǜ bō qǐ,shù zhòng lí bié yì。 望望长安西北,从古是、销魂地。wàng wàng zhǎng ān xī běi,cóng gǔ shì xiāo hún dì。

桂枝香

周祖同

夫容别径,有尺简流传,古质斑凝。fū róng bié jìng,yǒu chǐ jiǎn liú chuán,gǔ zhì bān níng。 遗制开元绿字,数行堪认。yí zhì kāi yuán lǜ zì,shù xíng kān rèn。 迢迢龙驿红尘道,秘灵文、上清仙境。tiáo tiáo lóng yì hóng chén dào,mì líng wén shàng qīng xiān jìng。 暮云苍洞,沧桑重见,土花苔晕。mù yún cāng dòng,cāng sāng zhòng jiàn,tǔ huā tái yūn。 只旧殿、长生莫问,早钗钿成双,零落都尽。zhǐ jiù diàn zhǎng shēng mò wèn,zǎo chāi diàn chéng shuāng,líng luò dōu jǐn。 金碗人间,凄绝杜陵愁咏。jīn wǎn rén jiān,qī jué dù líng chóu yǒng。 名山一片风流在,尽收藏、拓余完本。míng shān yī piàn fēng liú zài,jǐn shōu cáng tuò yú wán běn。 物犹如此,供人吟玩,替歌长恨。wù yóu rú cǐ,gōng rén yín wán,tì gē zhǎng hèn。

虞美人

周祖同

星星红吐疏灯穗,照见相思字。xīng xīng hóng tǔ shū dēng suì,zhào jiàn xiāng sī zì。 玉笙吹破嫩寒天,特地教人今夜、不成眠。yù shēng chuī pò nèn hán tiān,tè dì jiào rén jīn yè bù chéng mián。 几年不向横塘去,都为春愁误。jǐ nián bù xiàng héng táng qù,dōu wèi chūn chóu wù。 如今莫问宝钗楼,只有一重花片、一重愁。rú jīn mò wèn bǎo chāi lóu,zhǐ yǒu yī zhòng huā piàn yī zhòng chóu。

阮郎归·村景

周祖同

芳原不觉已春分,燕儿应记真。fāng yuán bù jué yǐ chūn fēn,yàn ér yīng jì zhēn。 霏霏微雨小于尘,桃花红一村。fēi fēi wēi yǔ xiǎo yú chén,táo huā hóng yī cūn。 弯路口,傍山根,涧声何处闻?草痕青过绿杨津,东风吹到门。wān lù kǒu,bàng shān gēn,jiàn shēng hé chù wén?cǎo hén qīng guò lǜ yáng jīn,dōng fēng chuī dào mén。

鹧鸪天·怀远

张素

病起楼头月影低。bìng qǐ lóu tóu yuè yǐng dī。 天寒风急雁声稀。tiān hán fēng jí yàn shēng xī。 可怜妾似黄花瘦,不见人从白帝归。kě lián qiè shì huáng huā shòu,bù jiàn rén cóng bái dì guī。 千里隔,两心知。qiān lǐ gé,liǎng xīn zhī。 料因途远故迟回。liào yīn tú yuǎn gù chí huí。 素猿切莫山头叫,歧路愁添客子悲。sù yuán qiè mò shān tóu jiào,qí lù chóu tiān kè zi bēi。

鹊桥仙·七夕

张素

冰轮半吐,彩云层卷。bīng lún bàn tǔ,cǎi yún céng juǎn。 说会双星巧节。shuō huì shuāng xīng qiǎo jié。 倘无灵鹊驾仙桥,怎样渡、银河空阔。tǎng wú líng què jià xiān qiáo,zěn yàng dù yín hé kōng kuò。 庭陈瓜果,楼穿针线。tíng chén guā guǒ,lóu chuān zhēn xiàn。 早又更残漏歇。zǎo yòu gèng cán lòu xiē。 人间天上事相同,总不出、欢娱离别。rén jiān tiān shàng shì xiāng tóng,zǒng bù chū huān yú lí bié。

苏幕遮·对雪

张素

冻云浓,寒雾起。dòng yún nóng,hán wù qǐ。 万片鹅毛,堆积空庭里。wàn piàn é máo,duī jī kōng tíng lǐ。 玉树玲珑摇冷砌。yù shù líng lóng yáo lěng qì。 今夜啼乌,怎样枝头寄。jīn yè tí wū,zěn yàng zhī tóu jì。 画帘垂,朱户闭。huà lián chuí,zhū hù bì。 独自围炉,遥想人天际。dú zì wéi lú,yáo xiǎng rén tiān jì。 季子貂裘应已敝。jì zi diāo qiú yīng yǐ bì。 叮嘱琼花,莫洒南来骑。dīng zhǔ qióng huā,mò sǎ nán lái qí。

卜算子·慢得客中信

张素

池莲已谢,篱菊又残,正念远人天际。chí lián yǐ xiè,lí jú yòu cán,zhèng niàn yuǎn rén tiān jì。 塞雁南来,带得一封书至,且先看、两个平安字。sāi yàn nán lái,dài dé yī fēng shū zhì,qiě xiān kàn liǎng gè píng ān zì。 欲慰我、离愁万种,谁知翻触愁起。yù wèi wǒ lí chóu wàn zhǒng,shuí zhī fān chù chóu qǐ。 廿载蚕丛寄。niàn zài cán cóng jì。 总浪负年华,薄名微利。zǒng làng fù nián huá,báo míng wēi lì。 急整归鞭,鬓发料非昔矣。jí zhěng guī biān,bìn fā liào fēi xī yǐ。 怎而今、不把瓜期记。zěn ér jīn bù bǎ guā qī jì。 越看那、红笺细楷,觉心情如醉。yuè kàn nà hóng jiān xì kǎi,jué xīn qíng rú zuì。

水调歌头·侍家大人之台湾任渡海作

张素

极目滔滔也,怒浪拍长天。jí mù tāo tāo yě,nù làng pāi zhǎng tiān。 扁舟直破重溟,身世共茫然。biǎn zhōu zhí pò zhòng míng,shēn shì gòng máng rán。 腾起龙宫光怪,现出蜃楼变幻,日月浴双丸。téng qǐ lóng gōng guāng guài,xiàn chū shèn lóu biàn huàn,rì yuè yù shuāng wán。 回首大江渡,更觉姿奇观。huí shǒu dà jiāng dù,gèng jué zī qí guān。 兰闺里,盈盈女,怯惊湍。lán guī lǐ,yíng yíng nǚ,qiè jīng tuān。 问谁似我帆底,巨浸纳胸宽。wèn shuí shì wǒ fān dǐ,jù jìn nà xiōng kuān。 但愿高堂百岁,安稳风波宦海,常此住来便。dàn yuàn gāo táng bǎi suì,ān wěn fēng bō huàn hǎi,cháng cǐ zhù lái biàn。 瀛岛倘能至,还欲访真仙。yíng dǎo tǎng néng zhì,hái yù fǎng zhēn xiān。

念奴娇·送外北上

张素

别离谁惯,况正当春暮、凄凄风雨。bié lí shuí guàn,kuàng zhèng dāng chūn mù qī qī fēng yǔ。 既酌金尊须痛饮,莫絮伤心软语。jì zhuó jīn zūn xū tòng yǐn,mò xù shāng xīn ruǎn yǔ。 柳拂津亭,花飘山店,珍重长安路。liǔ fú jīn tíng,huā piāo shān diàn,zhēn zhòng zhǎng ān lù。 妇虽非健,学持今日门户。fù suī fēi jiàn,xué chí jīn rì mén hù。 就是白首慈亲,双双黄日,君漫回头顾。jiù shì bái shǒu cí qīn,shuāng shuāng huáng rì,jūn màn huí tóu gù。 纵为家贫希斗粟,须识折腰非慕。zòng wèi jiā pín xī dòu sù,xū shí zhé yāo fēi mù。 凤诰诚荣,鹿车亦乐,但望归无阻。fèng gào chéng róng,lù chē yì lè,dàn wàng guī wú zǔ。 试听林外,子规啼血方苦。shì tīng lín wài,zi guī tí xuè fāng kǔ。

贺新郎·读荫嘉弟乐圃吟钞

张素

我与君同气,却缘何、生花好笔,不能相似。wǒ yǔ jūn tóng qì,què yuán hé shēng huā hǎo bǐ,bù néng xiāng shì。 大抵两间灵秀毓,男子原多女子。dà dǐ liǎng jiān líng xiù yù,nán zi yuán duō nǚ zi。 何况又、穿经穴史。hé kuàng yòu chuān jīng xué shǐ。 一卷吟钞窗下读,洵清才、绣虎雕龙丽。yī juǎn yín chāo chuāng xià dú,xún qīng cái xiù hǔ diāo lóng lì。 心敬服,砚焚矣。xīn jìng fú,yàn fén yǐ。 自来极盛难为继。zì lái jí shèng nán wèi jì。 昔吾叔、高歌白雪,振声当世。xī wú shū gāo gē bái xuě,zhèn shēng dāng shì。 再赴公车悲旅卒,鹊起何期弱弟。zài fù gōng chē bēi lǚ zú,què qǐ hé qī ruò dì。 想跨灶、泉台心喜。xiǎng kuà zào quán tái xīn xǐ。 但愿早蒙稽古力,赋清平、直到龙楼里。dàn yuàn zǎo méng jī gǔ lì,fù qīng píng zhí dào lóng lóu lǐ。 方慰得,女媭意。fāng wèi dé,nǚ xū yì。

竹枝词

方文

春水新添几尺波,泛舟小妇解吴歌。chūn shuǐ xīn tiān jǐ chǐ bō,fàn zhōu xiǎo fù jiě wú gē。 笑指侬如江上月,团圆时少缺时多。xiào zhǐ nóng rú jiāng shàng yuè,tuán yuán shí shǎo quē shí duō。

竹枝词

方文

侬家住在大江东,妾似船桅郎似逢。nóng jiā zhù zài dà jiāng dōng,qiè shì chuán wéi láng shì féng。 船桅一心在篷里,篷无定向只随风。chuán wéi yī xīn zài péng lǐ,péng wú dìng xiàng zhǐ suí fēng。

都下竹枝词

方文

金丝烟是草中妖,天下何人喙不焦?闻说内廷新有禁,微醺不敢厕宫僚。jīn sī yān shì cǎo zhōng yāo,tiān xià hé rén huì bù jiāo?wén shuō nèi tíng xīn yǒu jìn,wēi xūn bù gǎn cè gōng liáo。

都下竹枝词

方文

投认师生法不轻,其初只为杜逢迎。tóu rèn shī shēng fǎ bù qīng,qí chū zhǐ wèi dù féng yíng。 因而场屋真知己,怀刺无他止姓名。yīn ér chǎng wū zhēn zhī jǐ,huái cì wú tā zhǐ xìng míng。