品读经典 · 传承文明

菩萨蛮·惜花,次季容女士韵

王贞仪

嫣红姹紫开偏早。yān hóng chà zǐ kāi piān zǎo。 看来颜色同人好。kàn lái yán sè tóng rén hǎo。 花貌媚于人。huā mào mèi yú rén。 春光正十分。chūn guāng zhèng shí fēn。 雨风难作主。yǔ fēng nán zuò zhǔ。 浮艳归尘土。fú yàn guī chén tǔ。 洒泪怨残丛。sǎ lèi yuàn cán cóng。 无端减玉容。wú duān jiǎn yù róng。

明月棹孤舟悲秋

王贞仪

到得秋来愁便阔。dào dé qiū lái chóu biàn kuò。 悲风又剪桐枝落。bēi fēng yòu jiǎn tóng zhī luò。 天际哀鸿,林间病叶,断送秋光寂寞。tiān jì āi hóng,lín jiān bìng yè,duàn sòng qiū guāng jì mò。 剩对黄花怜瘦索。shèng duì huáng huā lián shòu suǒ。 淡容冷艳枝枝弱。dàn róng lěng yàn zhī zhī ruò。 一盏香醪,半帘残月,强把诗情咀嚼。yī zhǎn xiāng láo,bàn lián cán yuè,qiáng bǎ shī qíng jǔ jué。

秦楼月自泰州至张夏镇作

王贞仪

东风峭。dōng fēng qiào。 一车轧轧长安道。yī chē yà yà zhǎng ān dào。 长安道。zhǎng ān dào。 瓦天青翠,云封岳峤。wǎ tiān qīng cuì,yún fēng yuè jiào。 软红扑面飞沙罩。ruǎn hóng pū miàn fēi shā zhào。 客途空惹梅花笑。kè tú kōng rě méi huā xiào。 梅花笑。méi huā xiào。 家园回忆,玉窗冰照。jiā yuán huí yì,yù chuāng bīng zhào。

满江红·过平原县东门,谒颜鲁公祠

王贞仪

残照城东,风急处、暮笳声咽。cán zhào chéng dōng,fēng jí chù mù jiā shēng yàn。 正卸毂、平原祠外,前行瞻谒。zhèng xiè gǔ píng yuán cí wài,qián xíng zhān yè。 作郡回思天宝日,九重乐极金瓯缺。zuò jùn huí sī tiān bǎo rì,jiǔ zhòng lè jí jīn ōu quē。 蓦然闻鼙鼓,起渔阳,霓裳歇。mò rán wén pí gǔ,qǐ yú yáng,ní shang xiē。 卫弹邑,千秋节。wèi dàn yì,qiān qiū jié。 争坐位,千金贴。zhēng zuò wèi,qiān jīn tiē。 只拒降斩使,是何忠烈。zhǐ jù jiàng zhǎn shǐ,shì hé zhōng liè。 犹有祠堂传俎豆,更存心迹书碑碣。yóu yǒu cí táng chuán zǔ dòu,gèng cún xīn jì shū bēi jié。 羡双双姓字,弟兄香,常山舌。xiàn shuāng shuāng xìng zì,dì xiōng xiāng,cháng shān shé。

调笑令·闺情

王贞仪

白露。bái lù。 白露。bái lù。 结作清霜雕树。jié zuò qīng shuāng diāo shù。 树头愁杀乌栖。shù tóu chóu shā wū qī。 隔个窗儿乱啼。gé gè chuāng ér luàn tí。 啼乱。tí luàn。 啼乱。tí luàn。 惊醒罗帷梦断。jīng xǐng luó wéi mèng duàn。

江城子·夜雨

王贞仪

无端寒雨促秋光。wú duān hán yǔ cù qiū guāng。 晚风凉。wǎn fēng liáng。 野云苍。yě yún cāng。 才有梧桐,助响落银床。cái yǒu wú tóng,zhù xiǎng luò yín chuáng。 窗外声声浑不住,愁绝处,夜偏长。chuāng wài shēng shēng hún bù zhù,chóu jué chù,yè piān zhǎng。 况添低砌又啼螀。kuàng tiān dī qì yòu tí jiāng。 乱回肠。luàn huí cháng。 更心伤。gèng xīn shāng。 炉内寒烟,销尽水沉香。lú nèi hán yān,xiāo jǐn shuǐ chén xiāng。 欹枕难堪听到晓,心滴碎,怯空房。yī zhěn nán kān tīng dào xiǎo,xīn dī suì,qiè kōng fáng。

浪淘沙·吉林秋感,次鹤仙夫人韵

王贞仪

关塞冷秋风。guān sāi lěng qiū fēng。 沙雾迷蒙。shā wù mí méng。 可怜秋去又匆匆。kě lián qiū qù yòu cōng cōng。 凝望乱烟衰草外,离恨无穷。níng wàng luàn yān shuāi cǎo wài,lí hèn wú qióng。 最好故园中。zuì hǎo gù yuán zhōng。 黄鞠丹枫。huáng jū dān fēng。 蟹螯双擘酒盈钟。xiè áo shuāng bāi jiǔ yíng zhōng。 此景那堪回首忆,愁见归鸿。cǐ jǐng nà kān huí shǒu yì,chóu jiàn guī hóng。

浣溪沙·梅魂。次吴小莲女士韵

王贞仪

庾岭烟迷夜寂寥。yǔ lǐng yān mí yè jì liáo。 罗浮月冷路迢遥。luó fú yuè lěng lù tiáo yáo。 可堪空色不相遭。kě kān kōng sè bù xiāng zāo。 风笛吹残浑欲断,霜笳听罢惯能销。fēng dí chuī cán hún yù duàn,shuāng jiā tīng bà guàn néng xiāo。 依依脉脉迥难招。yī yī mài mài jiǒng nán zhāo。

风流子·春草。次陈姊宛玉韵

王贞仪

日色暖平津,乡梦杳、寻屐忒愁人。rì sè nuǎn píng jīn,xiāng mèng yǎo xún jī tè chóu rén。 想金勒騧嘶,夕阳烟淡,玉楼人望,广陌痕新。xiǎng jīn lēi guā sī,xī yáng yān dàn,yù lóu rén wàng,guǎng mò hén xīn。 碧影萋萋三春暮,南浦犹伤神。bì yǐng qī qī sān chūn mù,nán pǔ yóu shāng shén。 蜀魄叫残,楚魂招罢,瘦馀中妇,眉黛空颦。shǔ pò jiào cán,chǔ hún zhāo bà,shòu yú zhōng fù,méi dài kōng pín。 凄凉青冢上,香环埋、艳骨偏自成茵。qī liáng qīng zhǒng shàng,xiāng huán mái yàn gǔ piān zì chéng yīn。 更有长门,参差辇路徒亲。gèng yǒu zhǎng mén,cān chà niǎn lù tú qīn。 却几多萦得,新愁旧怨,天涯故国,泣雨迷尘。què jǐ duō yíng dé,xīn chóu jiù yuàn,tiān yá gù guó,qì yǔ mí chén。 肠断芳晨,绣帏日掩青春。cháng duàn fāng chén,xiù wéi rì yǎn qīng chūn。

减字木兰花·感作

王贞仪

构思下笔。gòu sī xià bǐ。 汉魏齐梁求并立。hàn wèi qí liáng qiú bìng lì。 底事心忙。dǐ shì xīn máng。 才学韩苏又柳王。cái xué hán sū yòu liǔ wáng。 拘牵潦草,面目何曾收拾好。jū qiān lǎo cǎo,miàn mù hé céng shōu shí hǎo。 纵效西颦。zòng xiào xī pín。 没奈生成嫫母形。méi nài shēng chéng mó mǔ xíng。

踏莎行·松花江望雨

王贞仪

黑水惊流,黄云隐雾。hēi shuǐ jīng liú,huáng yún yǐn wù。 晓峰新翠薶千树。xiǎo fēng xīn cuì mái qiān shù。 片帆刚渡半烟江,不知何处吹来雨。piàn fān gāng dù bàn yān jiāng,bù zhī hé chù chuī lái yǔ。 喷雪涛飞,搏沙风驻。pēn xuě tāo fēi,bó shā fēng zhù。 翻盆挂瀑横空布。fān pén guà pù héng kōng bù。 风波如此掉回船,星红一线雷车舞。fēng bō rú cǐ diào huí chuán,xīng hóng yī xiàn léi chē wǔ。

诉衷情·秋望

王贞仪

偶然乘兴一登楼。ǒu rán chéng xīng yī dēng lóu。 江色俯晴流。jiāng sè fǔ qíng liú。 试看千山枫老,无奈又残秋。shì kàn qiān shān fēng lǎo,wú nài yòu cán qiū。 云影碧,晚峰浮。yún yǐng bì,wǎn fēng fú。 雁声悠。yàn shēng yōu。 栏杆倚遍,地上天边,何处消愁。lán gān yǐ biàn,dì shàng tiān biān,hé chù xiāo chóu。

踏莎行·题梅花水仙芝草合景小幅

王贞仪

庾岭春迟,洛川波迥。yǔ lǐng chūn chí,luò chuān bō jiǒng。 一般幽思谁能领。yī bān yōu sī shuí néng lǐng。 个侬同住水云乡,黄裳绛服欣联影。gè nóng tóng zhù shuǐ yún xiāng,huáng shang jiàng fú xīn lián yǐng。 世外芳姿,寰中仙品。shì wài fāng zī,huán zhōng xiān pǐn。 灵根堪结芝林隐。líng gēn kān jié zhī lín yǐn。 好将三秀拟三香,襟期冰雪偏宜冷。hǎo jiāng sān xiù nǐ sān xiāng,jīn qī bīng xuě piān yí lěng。

忆江南

胡延

成都好,晴日卖花天。chéng dōu hǎo,qíng rì mài huā tiān。 玉局观边羊角旆,黄师塔畔鸭唇船。yù jú guān biān yáng jiǎo pèi,huáng shī tǎ pàn yā chún chuán。 桥市小游仙。qiáo shì xiǎo yóu xiān。

如梦令

蔡捷

方把银缸吹隐。fāng bǎ yín gāng chuī yǐn。 绣幕风欹不定。xiù mù fēng yī bù dìng。 好梦总难成,月上花枝交映。hǎo mèng zǒng nán chéng,yuè shàng huā zhī jiāo yìng。 深省。shēn shěng。 深省。shēn shěng。 枕上独吟清冷。zhěn shàng dú yín qīng lěng。

蝶恋花

蔡捷

落后凡花皆罢却。luò hòu fán huā jiē bà què。 仙根生意留如昨。xiān gēn shēng yì liú rú zuó。 俗眼但知欺寂寞,等闲错过东风恶。sú yǎn dàn zhī qī jì mò,děng xián cuò guò dōng fēng è。 随地为家犹自托。suí dì wèi jiā yóu zì tuō。 笑杀园葩,苦向枝头着。xiào shā yuán pā,kǔ xiàng zhī tóu zhe。 结子泥中甘抱璞,成溪桃李真轻薄。jié zi ní zhōng gān bào pú,chéng xī táo lǐ zhēn qīng báo。

苏幕遮·夫子新安归云:郡女王叶奉亲甘旨,夫客死粤西,讣至,屏食而绝

蔡捷

万般思,无计奈。wàn bān sī,wú jì nài。 因甚当初、劝往天涯外。yīn shén dāng chū quàn wǎng tiān yá wài。 欲遂亲欢还自害。yù suì qīn huān hái zì hài。 百死关人、未足偿君债。bǎi sǐ guān rén wèi zú cháng jūn zhài。 拜翁姑,辞糒粝。bài wēng gū,cí bèi lì。 揩拭肝肠、好向湘江会。kāi shì gān cháng hǎo xiàng xiāng jiāng huì。 那管旌扬身后待。nà guǎn jīng yáng shēn hòu dài。 许重芳名、青史如何载。xǔ zhòng fāng míng qīng shǐ rú hé zài。

满江红·吊仁和沈孝女刲股殒命

蔡捷

废寝忘餐,但指望、萱堂起色。fèi qǐn wàng cān,dàn zhǐ wàng xuān táng qǐ sè。 猛听得、医人耳语,夜来当绝。měng tīng dé yī rén ěr yǔ,yè lái dāng jué。 酬地誓将遗体代,呼天暗把炉香爇。chóu dì shì jiāng yí tǐ dài,hū tiān àn bǎ lú xiāng ruò。 按金刀,良药腕中寻,亲调燮。àn jīn dāo,liáng yào wàn zhōng xún,qīn diào xiè。 耐不起,疮中裂。nài bù qǐ,chuāng zhōng liè。 流不住,楼头血。liú bù zhù,lóu tóu xuè。 向搀扶老父,那堪声说。xiàng chān fú lǎo fù,nà kān shēng shuō。 白发春回双竖梦,蛾眉魂逐三更月。bái fā chūn huí shuāng shù mèng,é méi hún zhú sān gèng yuè。 谢夫君,莫怨暂归宁,成长别。xiè fū jūn,mò yuàn zàn guī níng,chéng zhǎng bié。

瑞鹤仙·宜兴周贞女未字守节

蔡捷

麻衣因嫁设。má yī yīn jià shè。 伴鬼幄孤灯,夜分明灭。bàn guǐ wò gū dēng,yè fēn míng miè。 朦胧若来接,向未知郎面,转生羞怯。méng lóng ruò lái jiē,xiàng wèi zhī láng miàn,zhuǎn shēng xiū qiè。 冰心皎洁。bīng xīn jiǎo jié。 誓毕生、空床对月。shì bì shēng kōng chuáng duì yuè。 想当年、抱雁家来,已把双翎分折。xiǎng dāng nián bào yàn jiā lái,yǐ bǎ shuāng líng fēn zhé。 休说。xiū shuō。 冥途辽绝,温清翁姑,死生何别。míng tú liáo jué,wēn qīng wēng gū,sǐ shēng hé bié。 古今义烈,差片念,误清节。gǔ jīn yì liè,chà piàn niàn,wù qīng jié。 拚伶仃形影,抛将同衾,熬到泉台共穴。pàn líng dīng xíng yǐng,pāo jiāng tóng qīn,áo dào quán tái gòng xué。 莫道巾帼柔肠,须眉谁埒。mò dào jīn guó róu cháng,xū méi shuí liè。

捣练子·乙亥冬暮晓行

曹尔堪

风欲静,冻交加。fēng yù jìng,dòng jiāo jiā。 冰啮霜痕阁岸斜。bīng niè shuāng hén gé àn xié。 流水无声波不起,冷烟微月写轻霞。liú shuǐ wú shēng bō bù qǐ,lěng yān wēi yuè xiě qīng xiá。