品读经典 · 传承文明

菩萨蛮·春暮

吕采芝

远山蹙损伤心黛。yuǎn shān cù sǔn shāng xīn dài。 柔肠未满伤心债。róu cháng wèi mǎn shāng xīn zhài。 闻说又春归。wén shuō yòu chūn guī。 残红扑绣帷。cán hóng pū xiù wéi。 恹恹支病骨。yān yān zhī bìng gǔ。 偷傍桃花泣。tōu bàng táo huā qì。 燕子亦多情。yàn zi yì duō qíng。 寻春到旧棂。xún chūn dào jiù líng。

念奴娇·春暮偶见落花有感

吕采芝

晓风残月,乍匆匆又是,一年过了。xiǎo fēng cán yuè,zhà cōng cōng yòu shì,yī nián guò le。 遍地飞花兼舞絮,没个人儿去扫。biàn dì fēi huā jiān wǔ xù,méi gè rén ér qù sǎo。 雨洗香消,风催绿褪,倍觉春归早。yǔ xǐ xiāng xiāo,fēng cuī lǜ tuì,bèi jué chūn guī zǎo。 红颜难驻,东皇也促人老。hóng yán nán zhù,dōng huáng yě cù rén lǎo。 痛我一样飘零,问花知否,和尔成同调。tòng wǒ yī yàng piāo líng,wèn huā zhī fǒu,hé ěr chéng tóng diào。 花到来年依旧艳,人事更伤草草。huā dào lái nián yī jiù yàn,rén shì gèng shāng cǎo cǎo。 打点枯肠,拼将情泪,聊共花容槁。dǎ diǎn kū cháng,pīn jiāng qíng lèi,liáo gòng huā róng gǎo。 一般沦落,此生空负怀抱。yī bān lún luò,cǐ shēng kōng fù huái bào。

高阳台·自题停琴伫月图小影

吕采芝

鹤友琴交,云盟月契,也曾自许清幽。hè yǒu qín jiāo,yún méng yuè qì,yě céng zì xǔ qīng yōu。 桐叶风翻,泠然已是新秋。tóng yè fēng fān,líng rán yǐ shì xīn qiū。 轻绡漫试罗襦薄,恨年光、总付悠悠。qīng xiāo màn shì luó rú báo,hèn nián guāng zǒng fù yōu yōu。 问长空、一样清辉,为恁迟留。wèn zhǎng kōng yī yàng qīng huī,wèi nèn chí liú。 从今忆昔都如梦,自赏音人去,未谱清讴。cóng jīn yì xī dōu rú mèng,zì shǎng yīn rén qù,wèi pǔ qīng ōu。 云暗银屏,凭栏触目牵牛。yún àn yín píng,píng lán chù mù qiān niú。 今生命薄原如纸,又何消、写出新愁。jīn shēng mìng báo yuán rú zhǐ,yòu hé xiāo xiě chū xīn chóu。 最堪怜、石上三生,缘在情休。zuì kān lián shí shàng sān shēng,yuán zài qíng xiū。

高阳台·平湖秋感

吕采芝

败叶凝黄,枯芦减碧,长堤已是秋深。bài yè níng huáng,kū lú jiǎn bì,zhǎng dī yǐ shì qiū shēn。 无限凄凉,扁舟独倚纱棂。wú xiàn qī liáng,biǎn zhōu dú yǐ shā líng。 湖广一片清如画,对愁颜、倍觉销魂。hú guǎng yī piàn qīng rú huà,duì chóu yán bèi jué xiāo hún。 叹年来、瘦骨支离,照影分明。tàn nián lái shòu gǔ zhī lí,zhào yǐng fēn míng。 寒蛩不用吟衰草,纵哀吟百遍,谁解怜卿。hán qióng bù yòng yín shuāi cǎo,zòng āi yín bǎi biàn,shuí jiě lián qīng。 天阔云低,孤鸿共我南征。tiān kuò yún dī,gū hóng gòng wǒ nán zhēng。 青衫非是江州湿,掩啼痕、别有伤心。qīng shān fēi shì jiāng zhōu shī,yǎn tí hén bié yǒu shāng xīn。 任凭它、冷月澄辉,难证前身。rèn píng tā lěng yuè chéng huī,nán zhèng qián shēn。

如梦令·春雨

吕采芝

香梦乍回绣枕。xiāng mèng zhà huí xiù zhěn。 春色半帘人静。chūn sè bàn lián rén jìng。 风雨妒芳菲,不管叶柔枝嫩。fēng yǔ dù fāng fēi,bù guǎn yè róu zhī nèn。 休问。xiū wèn。 休问。xiū wèn。 应是绿残红褪。yīng shì lǜ cán hóng tuì。

满江红·韵玉六妹赴陕,赋此送别

吕采芝

画角霜城,早引起、一天离别。huà jiǎo shuāng chéng,zǎo yǐn qǐ yī tiān lí bié。 更那堪、砌蛩声住,塞鸿声切。gèng nà kān qì qióng shēng zhù,sāi hóng shēng qiè。 君赋于归随挽鹿,侬伤往事听啼鴂。jūn fù yú guī suí wǎn lù,nóng shāng wǎng shì tīng tí jué。 叹知音、从此隔天涯,空相忆。tàn zhī yīn cóng cǐ gé tiān yá,kōng xiāng yì。 灞桥柳,函关雪。bà qiáo liǔ,hán guān xuě。 咸阳草,长安月。xián yáng cǎo,zhǎng ān yuè。 看啼痕满袖,泪珠盈睫。kàn tí hén mǎn xiù,lèi zhū yíng jié。 欲寄岭梅烦驿使,好凭河鲤传消息。yù jì lǐng méi fán yì shǐ,hǎo píng hé lǐ chuán xiāo xī。 最凄然、执手问归期,应难说。zuì qī rán zhí shǒu wèn guī qī,yīng nán shuō。

高阳台·庭有白海棠一株,花时甚芳,忽经夜雨摧残,触绪感怀,偶填一阕志之

吕采芝

月被云迷,花逢雨折,古今缺事难全。yuè bèi yún mí,huā féng yǔ zhé,gǔ jīn quē shì nán quán。 一夜江风,无端吹坠尘寰。yī yè jiāng fēng,wú duān chuī zhuì chén huán。 芳心枉自如霜洁,怎禁它、一例摧残。fāng xīn wǎng zì rú shuāng jié,zěn jìn tā yī lì cuī cán。 证前生、欲诉梅花,梦断孤山。zhèng qián shēng yù sù méi huā,mèng duàn gū shān。 含葩自是侬于画,到飘零狼藉,同此凄然。hán pā zì shì nóng yú huà,dào piāo líng láng jí,tóng cǐ qī rán。 绿章谁奏,柔魂莫问青天。lǜ zhāng shuí zòu,róu hún mò wèn qīng tiān。 斜阳依旧迷蝴蝶,妒双飞、怕卷帘看。xié yáng yī jiù mí hú dié,dù shuāng fēi pà juǎn lián kàn。 任东风、收拾春光,莫惜华年。rèn dōng fēng shōu shí chūn guāng,mò xī huá nián。

高阳台·夜雨

吕采芝

蓉帐香消,桐阶叶乱,潺潺搅碎愁肠。róng zhàng xiāng xiāo,tóng jiē yè luàn,chán chán jiǎo suì chóu cháng。 一缕凉飔,飕飕透入疏窗。yī lǚ liáng sī,sōu sōu tòu rù shū chuāng。 梅花逊我三分淡,亦难禁、如此昏黄。méi huā xùn wǒ sān fēn dàn,yì nán jìn rú cǐ hūn huáng。 最无聊、红烛凝辉,翠被增凉。zuì wú liáo hóng zhú níng huī,cuì bèi zēng liáng。 殷勤赢得如铅泪,怕它时泪尽,更没商量。yīn qín yíng dé rú qiān lèi,pà tā shí lèi jǐn,gèng méi shāng liàng。 已是宵深,那堪不住浪浪。yǐ shì xiāo shēn,nà kān bù zhù làng làng。 尘飞玉镜霜飞鬓,尽消磨、几许韶光。chén fēi yù jìng shuāng fēi bìn,jǐn xiāo mó jǐ xǔ sháo guāng。 莫凭栏、草润平堤,水涨横塘。mò píng lán cǎo rùn píng dī,shuǐ zhǎng héng táng。

如梦令·送春

吕采芝

报道一声春去。bào dào yī shēng chūn qù。 满泪游丝飞絮。mǎn lèi yóu sī fēi xù。 嘱咐燕和莺,可否留春暂住。zhǔ fù yàn hé yīng,kě fǒu liú chūn zàn zhù。 无绪。wú xù。 无绪。wú xù。 怕听妒花风雨。pà tīng dù huā fēng yǔ。

菩萨蛮·寄怀撷芬二妹即和原韵

吕采芝

年年生怕清明节。nián nián shēng pà qīng míng jié。 惜花人杳空相忆。xī huā rén yǎo kōng xiāng yì。 何处鹧鸪啼,春深蝶自迷。hé chù zhè gū tí,chūn shēn dié zì mí。 画桥流水碧。huà qiáo liú shuǐ bì。 怅望云山叠。chàng wàng yún shān dié。 情绪醉还醒。qíng xù zuì hái xǐng。 那堪更忆君。nà kān gèng yì jūn。

一剪梅

吕采芝

深院无聊香懒焚。shēn yuàn wú liáo xiāng lǎn fén。 生怕黄昏。shēng pà huáng hūn。 又是黄昏。yòu shì huáng hūn。 琐窗无语悄愁生。suǒ chuāng wú yǔ qiāo chóu shēng。 人自飘零。rén zì piāo líng。 梦自忪惺。mèng zì sōng xīng。 芭蕉细雨一声声。bā jiāo xì yǔ yī shēng shēng。 搅乱春心。jiǎo luàn chūn xīn。 滴碎春魂。dī suì chūn hún。 鸳鸯倦绣冷金针。yuān yāng juàn xiù lěng jīn zhēn。 倚遍桃笙。yǐ biàn táo shēng。 数遍残更。shù biàn cán gèng。

浪淘沙

吕采芝

冷月照疏桐。lěng yuè zhào shū tóng。 雪艳花浓。xuě yàn huā nóng。 小阑深处倚还慵。xiǎo lán shēn chù yǐ hái yōng。 瘦损非干因病酒,愁思千重。shòu sǔn fēi gàn yīn bìng jiǔ,chóu sī qiān zhòng。 潦倒逐飘蓬。lǎo dào zhú piāo péng。 不怨东风。bù yuàn dōng fēng。 焚兰煮鹤古今同。fén lán zhǔ hè gǔ jīn tóng。 天上神仙犹有劫,何况于侬。tiān shàng shén xiān yóu yǒu jié,hé kuàng yú nóng。

阮郎归

吕采芝

一春闲著最无聊。yī chūn xián zhù zuì wú liáo。 宝炉香懒烧。bǎo lú xiāng lǎn shāo。 金铃空自护花梢。jīn líng kōng zì hù huā shāo。 难禁飞絮飘。nán jìn fēi xù piāo。 杨柳岸,木兰桡。yáng liǔ àn,mù lán ráo。 江南景色饶。jiāng nán jǐng sè ráo。 乍寒乍暖易魂销。zhà hán zhà nuǎn yì hún xiāo。 泪珠红豆抛。lèi zhū hóng dòu pāo。

高阳台·咏垂丝海棠

吕采芝

艳夺明霞,朗含仙露,风流旖旎天然。yàn duó míng xiá,lǎng hán xiān lù,fēng liú yǐ nǐ tiān rán。 万缕垂垂,搓脂匀粉鲜妍。wàn lǚ chuí chuí,cuō zhī yún fěn xiān yán。 啼痕不与秋红并,岂容它、蝶妒蜂怜。tí hén bù yǔ qiū hóng bìng,qǐ róng tā dié dù fēng lián。 倩柔情、绾住春光,绾住华年。qiàn róu qíng wǎn zhù chūn guāng,wǎn zhù huá nián。 依稀记得团圞景,对名花丽卉,共醉琼筵。yī xī jì dé tuán luán jǐng,duì míng huā lì huì,gòng zuì qióng yán。 憔悴而今,镜中青鬓成烟。qiáo cuì ér jīn,jìng zhōng qīng bìn chéng yān。 绿章旧事惊尘梦,尽销魂、几度缠绵。lǜ zhāng jiù shì jīng chén mèng,jǐn xiāo hún jǐ dù chán mián。 伴娇憨,芳草萋萋,莲叶田田。bàn jiāo hān,fāng cǎo qī qī,lián yè tián tián。

浪淘沙·思亲

姜道顺

忆自去庭帏。yì zì qù tíng wéi。 远逐于飞。yuǎn zhú yú fēi。 离亲屈指几何时。lí qīn qū zhǐ jǐ hé shí。 早又暮秋天气了,换却罗衣。zǎo yòu mù qiū tiān qì le,huàn què luó yī。 镇日盻归期。zhèn rì xì guī qī。 膝下谁依。xī xià shuí yī。 画楼空掩到应稀。huà lóu kōng yǎn dào yīng xī。 望断白云家不见,珠泪倾垂。wàng duàn bái yún jiā bù jiàn,zhū lèi qīng chuí。

南乡子·寄外

姜道顺

屈指数归期。qū zhǐ shù guī qī。 又过春风春雨时。yòu guò chūn fēng chūn yǔ shí。 面上啼痕心上事,沉思。miàn shàng tí hén xīn shàng shì,chén sī。 未审君家知不知。wèi shěn jūn jiā zhī bù zhī。 春尽瘦腰肢。chūn jǐn shòu yāo zhī。 多病昏昏妆也迟。duō bìng hūn hūn zhuāng yě chí。 无限闲愁难自遣,拈词。wú xiàn xián chóu nán zì qiǎn,niān cí。 手擘吴绫细划丝。shǒu bāi wú líng xì huà sī。

蝶恋花·题戴姬“顾蓉娘吹箫图”

赵芬

江东词客才名旧。jiāng dōng cí kè cái míng jiù。 独对黄花,小试镂冰手。dú duì huáng huā,xiǎo shì lòu bīng shǒu。 可忆玉人依座右。kě yì yù rén yī zuò yòu。 何须记曲烦红豆。hé xū jì qū fán hóng dòu。 几日秋情浓似酒。jǐ rì qiū qíng nóng shì jiǔ。 檀口香喉,真个销魂否。tán kǒu xiāng hóu,zhēn gè xiāo hún fǒu。 夜静不知清露透。yè jìng bù zhī qīng lù tòu。 蒙蒙冷湿罗衫袖。méng méng lěng shī luó shān xiù。

南乡子·前题

赵芬

蟾魄喜初圆。chán pò xǐ chū yuán。 名士倾城是夙缘。míng shì qīng chéng shì sù yuán。 月姊闻声应亦妒,翩翩。yuè zǐ wén shēng yīng yì dù,piān piān。 未许乘风便上天。wèi xǔ chéng fēng biàn shàng tiān。 绰约体如仙。chuò yuē tǐ rú xiān。 徒倚桐阴石磴边。tú yǐ tóng yīn shí dèng biān。 最是泥人风致也,娟娟,手握琼箫更可怜。zuì shì ní rén fēng zhì yě,juān juān,shǒu wò qióng xiāo gèng kě lián。

青玉案·茉莉花

赵芬

纱厨玉枕清无暑。shā chú yù zhěn qīng wú shǔ。 点缀晚妆眉妩。diǎn zhuì wǎn zhuāng méi wǔ。 一片幽怀谁与诉。yī piàn yōu huái shuí yǔ sù。 盈盈素质,泠泠碧露,欲摘人何处。yíng yíng sù zhì,líng líng bì lù,yù zhāi rén hé chù。 暗香渐觉金凤度。àn xiāng jiàn jué jīn fèng dù。 起傍花阴自延伫。qǐ bàng huā yīn zì yán zhù。 欲问冰蟾愁几许。yù wèn bīng chán chóu jǐ xǔ。 越罗凉透,楚天云暮,脉脉浑无语。yuè luó liáng tòu,chǔ tiān yún mù,mài mài hún wú yǔ。

深院月

赵芬

情脉脉,思悠悠。qíng mài mài,sī yōu yōu。 霜满闲庭月满楼。shuāng mǎn xián tíng yuè mǎn lóu。 何处歌声风送到,隔邻亲案小凉州。hé chù gē shēng fēng sòng dào,gé lín qīn àn xiǎo liáng zhōu。