品读经典 · 传承文明

台南竹枝词

罗大佑

城启牛车入,归时趁晚霞。chéng qǐ niú chē rù,guī shí chèn wǎn xiá。 祇防逢狭路,争道互喧哗。qí fáng féng xiá lù,zhēng dào hù xuān huā。

台南竹枝词

罗大佑

蜥蝪本无声,遍缘四壁鸣。xī tāng běn wú shēng,biàn yuán sì bì míng。 宵深闻嘎嘎,翻讶鸟支更。xiāo shēn wén gā gā,fān yà niǎo zhī gèng。

台南竹枝词

罗大佑

怪尔缗蛮鸟,笼来别有情。guài ěr mín mán niǎo,lóng lái bié yǒu qíng。 画眉眉不画,无乃负虚名。huà méi méi bù huà,wú nǎi fù xū míng。

琐窗寒·题汤德媛《寒闺病趣图》

汤芷

不恨偏愁,非慵似懒,恹恹终日。bù hèn piān chóu,fēi yōng shì lǎn,yān yān zhōng rì。 年华逝水,又是暮冬时节。nián huá shì shuǐ,yòu shì mù dōng shí jié。 倚妆台、双颦翠蛾,云鬟强整娇无力。yǐ zhuāng tái shuāng pín cuì é,yún huán qiáng zhěng jiāo wú lì。 正峭寒一阵,侍儿低语,夜来微雪。zhèng qiào hán yī zhèn,shì ér dī yǔ,yè lái wēi xuě。 帘密休轻揭。lián mì xiū qīng jiē。 怕见了梅花,怜伊瘦骨。pà jiàn le méi huā,lián yī shòu gǔ。 葱尖拢袖,闲究还丹真诀。cōng jiān lǒng xiù,xián jiū hái dān zhēn jué。 更多情、呵冰草书,几回鹿脯从人乞。gèng duō qíng hē bīng cǎo shū,jǐ huí lù pú cóng rén qǐ。 待和风、吹暖兰房,共玩春宵月。dài hé fēng chuī nuǎn lán fáng,gòng wán chūn xiāo yuè。

虞美人·见《词综补》

鲍靓

盐梅门第调羹乍。yán méi mén dì diào gēng zhà。 别梦萦亲舍。bié mèng yíng qīn shě。 高楼目断苦凝思。gāo lóu mù duàn kǔ níng sī。 红了疏梅碧柳、又丝丝。hóng le shū méi bì liǔ yòu sī sī。 竹栏花坞闲题记。zhú lán huā wù xián tí jì。 好景何曾废。hǎo jǐng hé céng fèi。 是仙是佛漫参详。shì xiān shì fú màn cān xiáng。 且驾鸾軿还返、白云乡。qiě jià luán píng hái fǎn bái yún xiāng。

金缕曲·见金绳武《评花仙馆词题词》

鲍靓

列炬移莲烛。liè jù yí lián zhú。 正一片、盈盈箫管,送归金屋。zhèng yī piàn yíng yíng xiāo guǎn,sòng guī jīn wū。 却扇新词才赋就,赢得个人如玉。què shàn xīn cí cái fù jiù,yíng dé gè rén rú yù。 听琴韵、双声旋熟。tīng qín yùn shuāng shēng xuán shú。 丹桂香分蟾窟净,看风光、不似灵妃独。dān guì xiāng fēn chán kū jìng,kàn fēng guāng bù shì líng fēi dú。 舒靥粲,点眉渌。shū yè càn,diǎn méi lù。 蓟门漫把征程卜。jì mén màn bǎ zhēng chéng bo。 恁多情、轻怜深惜,笑啼如昨。nèn duō qíng qīng lián shēn xī,xiào tí rú zuó。 百幅蛮笺酬唱好,管领春风帘幕。bǎi fú mán jiān chóu chàng hǎo,guǎn lǐng chūn fēng lián mù。 喜活色生香盈掬。xǐ huó sè shēng xiāng yíng jū。 蓦地昙花吹影散,恨鲰生、绝少红闺福。mò dì tán huā chuī yǐng sàn,hèn zōu shēng jué shǎo hóng guī fú。 消不尽,此中恶。xiāo bù jǐn,cǐ zhōng è。

秋蕊香·红豆

王谢

庭外几枝春早。tíng wài jǐ zhī chūn zǎo。 红绽樱桃犹小。hóng zhàn yīng táo yóu xiǎo。 香奁宝匣藏多少。xiāng lián bǎo xiá cáng duō shǎo。 枨触伤离怀抱。chéng chù shāng lí huái bào。 拈来计曲非工巧。niān lái jì qū fēi gōng qiǎo。 添残稿。tiān cán gǎo。 人生总为多情老。rén shēng zǒng wèi duō qíng lǎo。 此物千年长好。cǐ wù qiān nián zhǎng hǎo。

御街行·芭蕉

王谢

弄晴作暝愁初展。nòng qíng zuò míng chóu chū zhǎn。 绿衬窗纱远。lǜ chèn chuāng shā yuǎn。 一枝一叶尽秋声,敲碎芳心重卷。yī zhī yī yè jǐn qiū shēng,qiāo suì fāng xīn zhòng juǎn。 凉云微破,碧痕如洗,掩映蘼芜院。liáng yún wēi pò,bì hén rú xǐ,yǎn yìng mí wú yuàn。 闲消永昼临书篆。xián xiāo yǒng zhòu lín shū zhuàn。 未忍将伊剪。wèi rěn jiāng yī jiǎn。 无端添个雨和风,不管有人凄婉。wú duān tiān gè yǔ hé fēng,bù guǎn yǒu rén qī wǎn。 乍醒鹿梦,三更愁坐,赢得吟魂断。zhà xǐng lù mèng,sān gèng chóu zuò,yíng dé yín hún duàn。

壶中天慢秋夜悼蕴辉姊,用漱玉词韵

于晓霞

闲庭人静听寒砧,一片绿窗深闭。xián tíng rén jìng tīng hán zhēn,yī piàn lǜ chuāng shēn bì。 雨滴芭蕉风撼竹,作出暮秋天气。yǔ dī bā jiāo fēng hàn zhú,zuò chū mù qiū tiān qì。 橘绿橙黄,鲈肥蟹满,遥忆江乡味。jú lǜ chéng huáng,lú féi xiè mǎn,yáo yì jiāng xiāng wèi。 故人何在,天涯有泪难寄。gù rén hé zài,tiān yá yǒu lèi nán jì。 回首联袂西园,踏青斗草,曲栏杆同倚。huí shǒu lián mèi xī yuán,tà qīng dòu cǎo,qū lán gān tóng yǐ。 杜宇声声惊客梦,往事蓦教唤起。dù yǔ shēng shēng jīng kè mèng,wǎng shì mò jiào huàn qǐ。 玉笛慵吹,瑶琴罢抚,总是思君意。yù dí yōng chuī,yáo qín bà fǔ,zǒng shì sī jūn yì。 寸心千结,问君曾否知未。cùn xīn qiān jié,wèn jūn céng fǒu zhī wèi。

菩萨蛮

于晓霞

雨纤风软春将半。yǔ xiān fēng ruǎn chūn jiāng bàn。 春愁空逐游丝乱。chūn chóu kōng zhú yóu sī luàn。 辜负踏青期。gū fù tà qīng qī。 游踪因病稀。yóu zōng yīn bìng xī。 画梁双燕懒。huà liáng shuāng yàn lǎn。 花落闲庭晚。huā luò xián tíng wǎn。 金鸭篆烟残。jīn yā zhuàn yān cán。 罗衣怯春寒。luó yī qiè chūn hán。

水调歌头

于晓霞

山色淡何处,都在渺茫中。shān sè dàn hé chù,dōu zài miǎo máng zhōng。 白云千缕万缕,忽现又还封。bái yún qiān lǚ wàn lǚ,hū xiàn yòu hái fēng。 如此风光休误,只合焚香煮茗,相对抚丝桐。rú cǐ fēng guāng xiū wù,zhǐ hé fén xiāng zhǔ míng,xiāng duì fǔ sī tóng。 古寺隐林杪,依约度疏钟。gǔ sì yǐn lín miǎo,yī yuē dù shū zhōng。 倚危栏,舒远目,意无穷。yǐ wēi lán,shū yuǎn mù,yì wú qióng。 乱鸦阵阵归去,鸟道暗相通。luàn yā zhèn zhèn guī qù,niǎo dào àn xiāng tōng。 岭畔丹枫落去,陌上绿杨调尽,晚节羡苍松。lǐng pàn dān fēng luò qù,mò shàng lǜ yáng diào jǐn,wǎn jié xiàn cāng sōng。 抚景一长啸,幽思付归鸿。fǔ jǐng yī zhǎng xiào,yōu sī fù guī hóng。

浣溪沙·题大士像

胡纫荪

七宝庄严坐普陀。qī bǎo zhuāng yán zuò pǔ tuó。 慈悲一切感通多。cí bēi yī qiè gǎn tōng duō。 金容画里果真么。jīn róng huà lǐ guǒ zhēn me。 莲萼足登开觉路,杨枝手执洒恩波。lián è zú dēng kāi jué lù,yáng zhī shǒu zhí sǎ ēn bō。 贪嗔痴奈世人何。tān chēn chī nài shì rén hé。

念奴娇·中秋坐月,和姑大人韵

胡纫荪

秋风送爽,看团圞冰镜,遥空驾起。qiū fēng sòng shuǎng,kàn tuán luán bīng jìng,yáo kōng jià qǐ。 收拾绣床瓜果设,拜月桂花影里。shōu shí xiù chuáng guā guǒ shè,bài yuè guì huā yǐng lǐ。 小院香烧,高堂酒酌,笑语生欢喜。xiǎo yuàn xiāng shāo,gāo táng jiǔ zhuó,xiào yǔ shēng huān xǐ。 寒辉流照,一年良夜能几。hán huī liú zhào,yī nián liáng yè néng jǐ。 还念赏玩琼楼,豪华易歇,难把铜山倚。hái niàn shǎng wán qióng lóu,háo huá yì xiē,nán bǎ tóng shān yǐ。 天上人间清是福,我与常仪同意。tiān shàng rén jiān qīng shì fú,wǒ yǔ cháng yí tóng yì。 坐转银壶,歌赓玉树,欲向晶宫寄。zuò zhuǎn yín hú,gē gēng yù shù,yù xiàng jīng gōng jì。 约他来晚,碧天依旧如洗。yuē tā lái wǎn,bì tiān yī jiù rú xǐ。

虞美人影·影松峦峰

侯文曜

有时云与高峰匹,不放松峦历历。yǒu shí yún yǔ gāo fēng pǐ,bù fàng sōng luán lì lì。 望里依岩附壁,一样黏天碧。wàng lǐ yī yán fù bì,yī yàng nián tiān bì。 有时峰与晴云敌,不许露珠轻滴。yǒu shí fēng yǔ qíng yún dí,bù xǔ lù zhū qīng dī。 别是娇酣颜色,浓淡随伊力。bié shì jiāo hān yán sè,nóng dàn suí yī lì。

浪淘沙·春夜

吕采芝

炉袅麝香浓。lú niǎo shè xiāng nóng。 花影重重。huā yǐng zhòng zhòng。 梦醒倚枕意还慵。mèng xǐng yǐ zhěn yì hái yōng。 试问海棠知道否,昨夜东风。shì wèn hǎi táng zhī dào fǒu,zuó yè dōng fēng。 憔悴鬓云松。qiáo cuì bìn yún sōng。 蹙损眉峰。cù sǔn méi fēng。 衔泥雏燕觅芳踪。xián ní chú yàn mì fāng zōng。 无那新愁愁怎解,明月帘栊。wú nà xīn chóu chóu zěn jiě,míng yuè lián lóng。

醉花阴·冬夜

吕采芝

拼却无聊微带醉。pīn què wú liáo wēi dài zuì。 寒压罗衾翠。hán yā luó qīn cuì。 香圃落花深。xiāng pǔ luò huā shēn。 雨点风声。yǔ diǎn fēng shēng。 迸乱惊侬睡。bèng luàn jīng nóng shuì。 谯楼更鼓分明在。qiáo lóu gèng gǔ fēn míng zài。 听彻声声泪。tīng chè shēng shēng lèi。 莫道不须愁,愁已深时,消却非容易。mò dào bù xū chóu,chóu yǐ shēn shí,xiāo què fēi róng yì。

高阳台·秋夕有怀

吕采芝

雁彻层霄,蛩鸣断砌,乍寒慵自开帘。yàn chè céng xiāo,qióng míng duàn qì,zhà hán yōng zì kāi lián。 又是黄昏,窥人月影纤纤。yòu shì huáng hūn,kuī rén yuè yǐng xiān xiān。 纱窗悄静谁为语,独徘徊、底事心怜。shā chuāng qiāo jìng shuí wèi yǔ,dú pái huái dǐ shì xīn lián。 更何堪,蛛网飞灰,积满牙签。gèng hé kān,zhū wǎng fēi huī,jī mǎn yá qiān。 天涯一路迷芳草,总深情欲寄,怎上鸾笺。tiān yá yī lù mí fāng cǎo,zǒng shēn qíng yù jì,zěn shàng luán jiān。 小立栏杆,销魂暗惜流年。xiǎo lì lán gān,xiāo hún àn xī liú nián。 秋风那管人憔悴,一声声、敲响重帘。qiū fēng nà guǎn rén qiáo cuì,yī shēng shēng qiāo xiǎng zhòng lián。 最无端,愁是偷愁,泪是偷沾。zuì wú duān,chóu shì tōu chóu,lèi shì tōu zhān。

一剪梅

吕采芝

病里年光去似流。bìng lǐ nián guāng qù shì liú。 有计难留。yǒu jì nán liú。 有泪难收。yǒu lèi nán shōu。 侍儿莫便卷帘钩。shì ér mò biàn juǎn lián gōu。 侬亦多愁。nóng yì duō chóu。 花亦多愁。huā yì duō chóu。 试将雏燕问情由。shì jiāng chú yàn wèn qíng yóu。 秋到知不。qiū dào zhī bù。 秋去知不。qiū qù zhī bù。 含情几度倚层楼。hán qíng jǐ dù yǐ céng lóu。 不欲凝眸。bù yù níng móu。 却又凝眸。què yòu níng móu。

如梦令

吕采芝

楼上翠帷怕卷。lóu shàng cuì wéi pà juǎn。 满目春光难看。mǎn mù chūn guāng nán kàn。 屈指记前情,争禁寸心不转。qū zhǐ jì qián qíng,zhēng jìn cùn xīn bù zhuǎn。 肠断。cháng duàn。 肠断。cháng duàn。 蜂蝶漫来庭院。fēng dié màn lái tíng yuàn。 怪煞物华似旧。guài shā wù huá shì jiù。 又到伤心时候。yòu dào shāng xīn shí hòu。 乍暖更还寒,不许愁人不过。zhà nuǎn gèng hái hán,bù xǔ chóu rén bù guò。 消瘦。xiāo shòu。 消瘦。xiāo shòu。 侬共影儿两个。nóng gòng yǐng ér liǎng gè。

高阳台·病起

吕采芝

瘦却腮红,愁消黛绿,病中辜负年光。shòu què sāi hóng,chóu xiāo dài lǜ,bìng zhōng gū fù nián guāng。 连日春晴,卷帘几阵花香。lián rì chūn qíng,juǎn lián jǐ zhèn huā xiāng。 空教赢得春光好,到如今、怕说春长。kōng jiào yíng dé chūn guāng hǎo,dào rú jīn pà shuō chūn zhǎng。 又何须、药驻红颜,衣斗新妆。yòu hé xū yào zhù hóng yán,yī dòu xīn zhuāng。 惊回一枕当年梦,问儿家往事,说也堪伤。jīng huí yī zhěn dāng nián mèng,wèn ér jiā wǎng shì,shuō yě kān shāng。 芳草无情,依然绿遍池塘。fāng cǎo wú qíng,yī rán lǜ biàn chí táng。 啼痕镇日萦罗帕,尽由它、湿透鸳鸯。tí hén zhèn rì yíng luó pà,jǐn yóu tā shī tòu yuān yāng。 漫凄凉、身似春蚕,心似秋霜。màn qī liáng shēn shì chūn cán,xīn shì qiū shuāng。