品读经典 · 传承文明

如梦令·春暮

钟蕴

揽镜朝来无绪。lǎn jìng cháo lái wú xù。 帘外花飞如许。lián wài huā fēi rú xǔ。 林际子规啼,又见荼蘼细雨。lín jì zi guī tí,yòu jiàn tú mí xì yǔ。 春去。chūn qù。 春去。chūn qù。 却问春归何处。què wèn chūn guī hé chù。

如梦令·病起

钟蕴

抱病恹恹懒锈。bào bìng yān yān lǎn xiù。 怯怯腰肢如柳。qiè qiè yāo zhī rú liǔ。 睡起卷珠帘,恰恰莺啼时候。shuì qǐ juǎn zhū lián,qià qià yīng tí shí hòu。 声逗。shēng dòu。 声逗。shēng dòu。 唤得深闺人瘦。huàn dé shēn guī rén shòu。

天仙子·送春

钟蕴

花飞顿觉韶光尽。huā fēi dùn jué sháo guāng jǐn。 黄鹂相唤愁相应。huáng lí xiāng huàn chóu xiāng yīng。 凭栏徒倚不胜情,推妆镜。píng lán tú yǐ bù shèng qíng,tuī zhuāng jìng。 穿花径。chuān huā jìng。 花枝憔悴疑同病。huā zhī qiáo cuì yí tóng bìng。 愁怀怕共东风竞。chóu huái pà gòng dōng fēng jìng。 冉冉绿阴何骤盛。rǎn rǎn lǜ yīn hé zhòu shèng。 园林满目但伤神,春无剩。yuán lín mǎn mù dàn shāng shén,chūn wú shèng。 留难定。liú nán dìng。 琴弦慵整人初静。qín xián yōng zhěng rén chū jìng。

长相思·赠画上美女

钟蕴

丹青手。dān qīng shǒu。 谁人有。shuí rén yǒu。 能描一种丰姿否。néng miáo yī zhǒng fēng zī fǒu。 好是鸳鸯偶。hǎo shì yuān yāng ǒu。 颦眉久。pín méi jiǔ。 时低首。shí dī shǒu。 深情应为春相负。shēn qíng yīng wèi chūn xiāng fù。 春去难消受。chūn qù nán xiāo shòu。

长相思

钟蕴

针懒拈。zhēn lǎn niān。 香懒添。xiāng lǎn tiān。 仲春天气喜游园。zhòng chūn tiān qì xǐ yóu yuán。 相呼杨柳边。xiāng hū yáng liǔ biān。 爱春妍。ài chūn yán。 惜春旋。xī chūn xuán。 一夜催残风雨天。yī yè cuī cán fēng yǔ tiān。 飞花满画帘。fēi huā mǎn huà lián。

鹧鸪天·寄九妹

钟蕴

一春愁颦两蛾眉。yī chūn chóu pín liǎng é méi。 花自芳妍人自悲。huā zì fāng yán rén zì bēi。 蛱蝶穿花浑似梦,少年风味杳难追。jiá dié chuān huā hún shì mèng,shǎo nián fēng wèi yǎo nán zhuī。 频折柳,试春衣。pín zhé liǔ,shì chūn yī。 乱红深处鸟争啼。luàn hóng shēn chù niǎo zhēng tí。 生憎呢喃双燕子,飞来飞去共差池。shēng zēng ne nán shuāng yàn zi,fēi lái fēi qù gòng chà chí。

鹊踏枝赠邻女

钟蕴

幼女性情天异慧。yòu nǚ xìng qíng tiān yì huì。 红杏窗前,爱把新妆试。hóng xìng chuāng qián,ài bǎ xīn zhuāng shì。 怨粉愁香如有意。yuàn fěn chóu xiāng rú yǒu yì。 相思未解真滋味。xiāng sī wèi jiě zhēn zī wèi。 露湿春枝花更丽。lù shī chūn zhī huā gèng lì。 半面含娇,的的争明媚。bàn miàn hán jiāo,de de zhēng míng mèi。 深院垂杨门昼闭。shēn yuàn chuí yáng mén zhòu bì。 春风何限登楼思。chūn fēng hé xiàn dēng lóu sī。

重叠金美人晓妆

钟蕴

雨声一夜黏花足。yǔ shēng yī yè nián huā zú。 柔枝低压阑干曲。róu zhī dī yā lán gàn qū。 晓起薄罗裳。xiǎo qǐ báo luó shang。 微微指甲凉。wēi wēi zhǐ jiǎ liáng。 镜中憔悴后。jìng zhōng qiáo cuì hòu。 妆点偏益瘦。zhuāng diǎn piān yì shòu。 瘦到不堪时。shòu dào bù kān shí。 犹然去画眉。yóu rán qù huà méi。

鹊踏枝游园

钟蕴

眼见秋来秋已尽。yǎn jiàn qiū lái qiū yǐ jǐn。 红蓼开残,秋也无光景。hóng liǎo kāi cán,qiū yě wú guāng jǐng。 竹外渔歌低自应。zhú wài yú gē dī zì yīng。 一溪落日平如镜。yī xī luò rì píng rú jìng。 薄暮轻寒霜降近。báo mù qīng hán shuāng jiàng jìn。 斗草篱边,翠色看犹嫩。dòu cǎo lí biān,cuì sè kàn yóu nèn。 怪煞主人常抱病。guài shā zhǔ rén cháng bào bìng。 从教芜秽黄花径。cóng jiào wú huì huáng huā jìng。

少年时即事

钟蕴

东南日出照庭隅。dōng nán rì chū zhào tíng yú。 风影隔窗虚。fēng yǐng gé chuāng xū。 细草栏杆,轻烟帘幕,天气困人初。xì cǎo lán gān,qīng yān lián mù,tiān qì kùn rén chū。 梦魂一晌闲无绪,耽搁绣工夫。mèng hún yī shǎng xián wú xù,dān gē xiù gōng fū。 慵整菱花,怕听莺语,心事尚模糊。yōng zhěng líng huā,pà tīng yīng yǔ,xīn shì shàng mó hú。

蝶恋花

邵斯贞

春雨三更喧碧沼。chūn yǔ sān gèng xuān bì zhǎo。 愁病交侵,有梦何曾好。chóu bìng jiāo qīn,yǒu mèng hé céng hǎo。 枝上莺啼天欲晓。zhī shàng yīng tí tiān yù xiǎo。 空庭一夜生芳草。kōng tíng yī yè shēng fāng cǎo。 何处天涯音信杳。hé chù tiān yá yīn xìn yǎo。 紫燕双飞,偏把幽情恼。zǐ yàn shuāng fēi,piān bǎ yōu qíng nǎo。 卷起湘帘风尚悄。juǎn qǐ xiāng lián fēng shàng qiāo。 临妆懒把蛾眉扫。lín zhuāng lǎn bǎ é méi sǎo。

菩萨蛮·纳凉美人图

屈秉筠

凉云悄度花阴碧。liáng yún qiāo dù huā yīn bì。 月钩勾起相思夕。yuè gōu gōu qǐ xiāng sī xī。 卷上水明帘。juǎn shàng shuǐ míng lián。 惊回蝶梦纤。jīng huí dié mèng xiān。 玉阶闲立定。yù jiē xián lì dìng。 未觉弓鞋冷。wèi jué gōng xié lěng。 生怕好风来。shēng pà hǎo fēng lái。 罗衣被揭开。luó yī bèi jiē kāi。

太平时春风

屈秉筠

取次花香过槛前。qǔ cì huā xiāng guò kǎn qián。 半钩帘。bàn gōu lián。 绣裙吹动褶痕鲜。xiù qún chuī dòng zhě hén xiān。 暗相怜。àn xiāng lián。 蝴蝶双双栖不定,草如烟。hú dié shuāng shuāng qī bù dìng,cǎo rú yān。 轻寒掠梦破朝眠。qīng hán lüè mèng pò cháo mián。 嫩晴天。nèn qíng tiān。

越溪春·春阴

屈秉筠

天影蒙蒙春色淡,香雾隔花浮。tiān yǐng méng méng chūn sè dàn,xiāng wù gé huā fú。 碧纱半展红栏掩,恰新妆、人倦高楼。bì shā bàn zhǎn hóng lán yǎn,qià xīn zhuāng rén juàn gāo lóu。 初暖仍寒,微晴尚晦,如梦还愁。chū nuǎn réng hán,wēi qíng shàng huì,rú mèng hái chóu。 轻风暗扬帘钩。qīng fēng àn yáng lián gōu。 烟篆结香篝。yān zhuàn jié xiāng gōu。 有时三点两点似雨,吹来撩乱两眸。yǒu shí sān diǎn liǎng diǎn shì yǔ,chuī lái liāo luàn liǎng móu。 怜绝海棠含醉,丝丝镇自垂头。lián jué hǎi táng hán zuì,sī sī zhèn zì chuí tóu。

虞美人·影

屈秉筠

一番花信千回梦。yī fān huā xìn qiān huí mèng。 没个些儿闲空。méi gè xiē ér xián kōng。 早起帘钩未控。zǎo qǐ lián gōu wèi kòng。 已有禽声弄。yǐ yǒu qín shēng nòng。 开奁只觉眉山重。kāi lián zhǐ jué méi shān zhòng。 扫杀宣毫无用。sǎo shā xuān háo wú yòng。 几片花飞不动。jǐ piàn huā fēi bù dòng。 爱残春断送。ài cán chūn duàn sòng。

重叠金梨花双燕便面

屈秉筠

东风吹得梨云老。dōng fēng chuī dé lí yún lǎo。 苔茵几尺埋香草。tái yīn jǐ chǐ mái xiāng cǎo。 胡蝶梦无踪。hú dié mèng wú zōng。 残妆不肯浓。cán zhuāng bù kěn nóng。 看他双燕子。kàn tā shuāng yàn zi。 怜惜还如此。lián xī hái rú cǐ。 衔得一星星。xián dé yī xīng xīng。 无非是好春。wú fēi shì hǎo chūn。

菩萨蛮·题扇

屈秉筠

长天绿泻蟾波湿。zhǎng tiān lǜ xiè chán bō shī。 捣衣声里秋无迹。dǎo yī shēng lǐ qiū wú jì。 双影玉骈肩。shuāng yǐng yù pián jiān。 苔阶划袜莲。tái jiē huà wà lián。 幽怀延好梦。yōu huái yán hǎo mèng。 隔著巫云重。gé zhù wū yún zhòng。 生未识湘皋。shēng wèi shí xiāng gāo。 心知是二姚。xīn zhī shì èr yáo。

南乡子·翠云草

屈秉筠

贴遍玉阶前。tiē biàn yù jiē qián。 秀比双鬟色更鲜。xiù bǐ shuāng huán sè gèng xiān。 认是烟丝吹不断,缠绵。rèn shì yān sī chuī bù duàn,chán mián。 肯学馀霞散碧天。kěn xué yú xiá sàn bì tiān。 弱步不胜怜。ruò bù bù shèng lián。 误向秋阴拾碎钿。wù xiàng qiū yīn shí suì diàn。 为嘱采篮人仔细,裙边。wèi zhǔ cǎi lán rén zǎi xì,qún biān。 些小根苗正自牵。xiē xiǎo gēn miáo zhèng zì qiān。

醉太平

屈秉筠

山川劫尘。shān chuān jié chén。 繁华梦醒。fán huá mèng xǐng。 金闺何限伤情。jīn guī hé xiàn shāng qíng。 ■东皋数楹。dōng gāo shù yíng。 兰姿蕙心。lán zī huì xīn。 毫仙墨灵。háo xiān mò líng。 休嗟旧业飘零。xiū jiē jiù yè piāo líng。 化烟云自新。huà yān yún zì xīn。

献衷心·子梁“心佛图”

屈秉筠

料佛飞轻易,心许凡人。liào fú fēi qīng yì,xīn xǔ fán rén。 多则为、种前因。duō zé wèi zhǒng qián yīn。 向妙莲花座,顶礼功深。xiàng miào lián huā zuò,dǐng lǐ gōng shēn。 还不若,方寸地,自家寻。hái bù ruò,fāng cùn dì,zì jiā xún。 无佛处,佛才真。wú fú chù,fú cái zhēn。 此中空洞即檀林。cǐ zhōng kōng dòng jí tán lín。 把至情坚铸,不坏金身。bǎ zhì qíng jiān zhù,bù huài jīn shēn。 毋退志,休亵念,莫分心。wú tuì zhì,xiū xiè niàn,mò fēn xīn。