品读经典 · 传承文明

庆清朝山寺观梅

屈秉筠

云拂衣轻,风梳鬓薄,香来古佛龛中。yún fú yī qīng,fēng shū bìn báo,xiāng lái gǔ fú kān zhōng。 清寒一片,■檀和气交融。qīng hán yī piàn,tán hé qì jiāo róng。 此地谁横铁笛,寻春唤醒玉虬龙。cǐ dì shuí héng tiě dí,xún chūn huàn xǐng yù qiú lóng。 闲凝伫,四围冷翠,裹住芳丛。xián níng zhù,sì wéi lěng cuì,guǒ zhù fāng cóng。 是画是诗是梦,恰凭栏闲想,雪意朦胧。shì huà shì shī shì mèng,qià píng lán xián xiǎng,xuě yì méng lóng。 罗浮世界,前身蝴蝶曾逢。luó fú shì jiè,qián shēn hú dié céng féng。 归鸟不知倦去,夕阳斜贮一山空。guī niǎo bù zhī juàn qù,xī yáng xié zhù yī shān kōng。 飞楼峭,众峰争赴,袖底玲珑。fēi lóu qiào,zhòng fēng zhēng fù,xiù dǐ líng lóng。

渔家傲·杨花

屈秉筠

水外堤边春影瘦。shuǐ wài dī biān chūn yǐng shòu。 依稀似梦和情逗。yī xī shì mèng hé qíng dòu。 正是高楼帘卷候。zhèng shì gāo lóu lián juǎn hòu。 斜阳漏。xié yáng lòu。 半窗晴雪纹纱透。bàn chuāng qíng xuě wén shā tòu。 撇却锈茵温又厚。piē què xiù yīn wēn yòu hòu。 迎风只爱天涯走。yíng fēng zhǐ ài tiān yá zǒu。 化作浮萍缘亦偶。huà zuò fú píng yuán yì ǒu。 心知否。xīn zhī fǒu。 一池春水刚吹皱。yī chí chūn shuǐ gāng chuī zhòu。

青玉案·五更

屈秉筠

一灯红剩残花滴。yī dēng hóng shèng cán huā dī。 觉帐底、浓寒袭。jué zhàng dǐ nóng hán xí。 倚枕听时声响寂。yǐ zhěn tīng shí shēng xiǎng jì。 钟儿敲毕。zhōng ér qiāo bì。 鸡儿啼歇。jī ér tí xiē。 窗影依然黑。chuāng yǐng yī rán hēi。 此时小梦刚收拾。cǐ shí xiǎo mèng gāng shōu shí。 又几许、闲愁积。yòu jǐ xǔ xián chóu jī。 耐得绣衾频转侧。nài dé xiù qīn pín zhuǎn cè。 悽悽恻恻。qī qī cè cè。 思思忆忆。sī sī yì yì。 误了东方白。wù le dōng fāng bái。

踏莎行·烛

屈秉筠

欺月清寒,助人艳冶。qī yuè qīng hán,zhù rén yàn yě。 最宜画阁藏春夜。zuì yí huà gé cáng chūn yè。 怯风翠袖要深遮,惜花金剪休轻下。qiè fēng cuì xiù yào shēn zhē,xī huā jīn jiǎn xiū qīng xià。 刻向诗围,烧来酒社。kè xiàng shī wéi,shāo lái jiǔ shè。 隔帘摇影红初灺。gé lián yáo yǐng hóng chū xiè。 生憎双泪对侬抛,可怜馀焰凭谁借。shēng zēng shuāng lèi duì nóng pāo,kě lián yú yàn píng shuí jiè。

金缕曲·题前朝女史李金生水墨花鸟卷,用中钱浣青妇人原韵。

屈秉筠

烟水萦归艇。yān shuǐ yíng guī tǐng。 剩萧萧、秋畦夕照,菊松三径。shèng xiāo xiāo qiū qí xī zhào,jú sōng sān jìng。 愁听念家山唱破,清泪明珠比莹。chóu tīng niàn jiā shān chàng pò,qīng lèi míng zhū bǐ yíng。 借笔墨、闲情聊骋。jiè bǐ mò xián qíng liáo chěng。 绘出凄凉花鸟意,软红尘、不点生绡净。huì chū qī liáng huā niǎo yì,ruǎn hóng chén bù diǎn shēng xiāo jìng。 脂粉断,倍幽靓。zhī fěn duàn,bèi yōu jìng。 宣和旧谱重思省。xuān hé jiù pǔ zhòng sī shěng。 问当年、南朝烟月,雪泥鸿影。wèn dāng nián nán cháo yān yuè,xuě ní hóng yǐng。 竹笑轩中春去久,一点佛灯低映。zhú xiào xuān zhōng chūn qù jiǔ,yī diǎn fú dēng dī yìng。 又收拾、笔床严整。yòu shōu shí bǐ chuáng yán zhěng。 展卷风流如可接,想鸥波、小梦同鸥醒。zhǎn juǎn fēng liú rú kě jiē,xiǎng ōu bō xiǎo mèng tóng ōu xǐng。 写不尽,韶光冷。xiě bù jǐn,sháo guāng lěng。

蝶恋花·寒夕与徐姬莲卿闲坐

屈秉筠

纸阁梅花寒不冻。zhǐ gé méi huā hán bù dòng。 身坐花前,香在心头动。shēn zuò huā qián,xiāng zài xīn tóu dòng。 碎却炉熏无可用。suì què lú xūn wú kě yòng。 几枝艳雪春人拥。jǐ zhī yàn xuě chūn rén yōng。 语笑移时杯茗共。yǔ xiào yí shí bēi míng gòng。 烛外霜钟,又把昏黄送。zhú wài shuāng zhōng,yòu bǎ hūn huáng sòng。 今夜馀情应入梦。jīn yè yú qíng yīng rù mèng。 天高月瘦诗魂纵。tiān gāo yuè shòu shī hún zòng。

彩云归见朱屿《小莲花室遗稿挽词》

孔庆贞

连宵噩梦讶纷萦。lián xiāo è mèng yà fēn yíng。 盼南天、一雁长征。pàn nán tiān yī yàn zhǎng zhēng。 当暗风送雨秋窗冷,乡信到、陡地心惊。dāng àn fēng sòng yǔ qiū chuāng lěng,xiāng xìn dào dǒu dì xīn jīng。 那堪闻、驭鸾仙去,竟忙旋玉京。nà kān wén yù luán xiān qù,jìng máng xuán yù jīng。 底事遽婴奇疾,欲问苍冥。dǐ shì jù yīng qí jí,yù wèn cāng míng。 伤情。shāng qíng。 花南燕北,记当年、听惯吟声。huā nán yàn běi,jì dāng nián tīng guàn yín shēng。 画师六法,书圣三昧,指授分明。huà shī liù fǎ,shū shèng sān mèi,zhǐ shòu fēn míng。 到此时、遗编再展,只有脂墨如生。dào cǐ shí yí biān zài zhǎn,zhǐ yǒu zhī mò rú shēng。 空肠断,遥望慈云,热泪如倾。kōng cháng duàn,yáo wàng cí yún,rè lèi rú qīng。

念奴娇·新柳

许燕珍

桥边陌上,看如画一抹,层层绿绮。qiáo biān mò shàng,kàn rú huà yī mǒ,céng céng lǜ qǐ。 轻暖轻寒时最好,荡扬碧波新水。qīng nuǎn qīng hán shí zuì hǎo,dàng yáng bì bō xīn shuǐ。 嫩叶梳烟,软条掠雨,细细丝难理。nèn yè shū yān,ruǎn tiáo lüè yǔ,xì xì sī nán lǐ。 瘦腰半捻,如何载得春起。shòu yāo bàn niǎn,rú hé zài dé chūn qǐ。 最爱柔态纤盈,向人绰约,摇曳欺桃李。zuì ài róu tài xiān yíng,xiàng rén chuò yuē,yáo yè qī táo lǐ。 寒食未过刚二月,小似簸钱年纪。hán shí wèi guò gāng èr yuè,xiǎo shì bǒ qián nián jì。 别馆休攀,离亭莫折,留取东风里。bié guǎn xiū pān,lí tíng mò zhé,liú qǔ dōng fēng lǐ。 谁吹羌笛,有人愁正无已。shuí chuī qiāng dí,yǒu rén chóu zhèng wú yǐ。

卖花声

黄节

桂树满空山。guì shù mǎn kōng shān。 秋思漫漫。qiū sī màn màn。 玉关人老不生还。yù guān rén lǎo bù shēng hái。 休道此楼难望远,轻倚危栏。xiū dào cǐ lóu nán wàng yuǎn,qīng yǐ wēi lán。 流水自潺湲。liú shuǐ zì chán yuán。 重见应难。zhòng jiàn yīng nán。 谁将尺素报平安。shuí jiāng chǐ sù bào píng ān。 惟愿夕阳无限好,长照红颜。wéi yuàn xī yáng wú xiàn hǎo,zhǎng zhào hóng yán。

浣溪沙

黄节

争奈魂消未死前。zhēng nài hún xiāo wèi sǐ qián。 死前仍不悔缠绵。sǐ qián réng bù huǐ chán mián。 为他辛苦是前缘。wèi tā xīn kǔ shì qián yuán。 未到别离先有恨。wèi dào bié lí xiān yǒu hèn。 并无愁病也相怜。bìng wú chóu bìng yě xiāng lián。 两心同处总凄然。liǎng xīn tóng chù zǒng qī rán。

满庭芳

黄节

雨送轻阴,雷收暗响,楚楚犹带斜阳。yǔ sòng qīng yīn,léi shōu àn xiǎng,chǔ chǔ yóu dài xié yáng。 小窗闲话,蒹管乱诗肠。xiǎo chuāng xián huà,jiān guǎn luàn shī cháng。 蝉歇城西近宅,还能与、留说沧桑。chán xiē chéng xī jìn zhái,hái néng yǔ liú shuō cāng sāng。 重帘外、亭车欲去,花影拂回廊。zhòng lián wài tíng chē yù qù,huā yǐng fú huí láng。 兰房深不见,樱桃执烛,鹦鹉传章。lán fáng shēn bù jiàn,yīng táo zhí zhú,yīng wǔ chuán zhāng。 问何故、低徊细炫明汝。wèn hé gù dī huái xì xuàn míng rǔ。 可惜青衣易赋,更谁是、当日中郎。kě xī qīng yī yì fù,gèng shuí shì dāng rì zhōng láng。 秋来未,榴花渐白,何止过梅黄。qiū lái wèi,liú huā jiàn bái,hé zhǐ guò méi huáng。

忆江南·本意

董俞

江南好,最忆石头城。jiāng nán hǎo,zuì yì shí tóu chéng。 孙楚楼边春系马,莫愁湖畔夜弹筝。sūn chǔ lóu biān chūn xì mǎ,mò chóu hú pàn yè dàn zhēng。 佳丽胜西京。jiā lì shèng xī jīng。

生查子·别意

董俞

高楼酒一卮,肠断分离处。gāo lóu jiǔ yī zhī,cháng duàn fēn lí chù。 前夜秣陵花,今夜潇湘雨。qián yè mò líng huā,jīn yè xiāo xiāng yǔ。 独倚木兰桡,酒醒山无数。dú yǐ mù lán ráo,jiǔ xǐng shān wú shù。 试问此时心,心似秋莲苦。shì wèn cǐ shí xīn,xīn shì qiū lián kǔ。

如梦令·惜别

董俞

小阁廉纤微雨。xiǎo gé lián xiān wēi yǔ。 金鸭水沉一炷。jīn yā shuǐ chén yī zhù。 临别苦丁宁,携手画栏深处。lín bié kǔ dīng níng,xié shǒu huà lán shēn chù。 人去。rén qù。 人去。rén qù。 长日满庭飞絮。zhǎng rì mǎn tíng fēi xù。

如梦令·惜别

董俞

帘外鸦啼风细,落月春芜满地。lián wài yā tí fēng xì,luò yuè chūn wú mǎn dì。 香尽画楼闲,知道玉人沉醉。xiāng jǐn huà lóu xián,zhī dào yù rén chén zuì。 君记。jūn jì。 君记。jūn jì。 正是消魂天气。zhèng shì xiāo hún tiān qì。

杨柳枝·春闺

董俞

愁绝萧郎音信稀。chóu jué xiāo láng yīn xìn xī。 梦中归。mèng zhōng guī。 画帘风动六铢衣。huà lián fēng dòng liù zhū yī。 篆烟微。zhuàn yān wēi。 小园闲却秋千索。xiǎo yuán xián què qiū qiān suǒ。 桐花落。tóng huā luò。 最怜白昼燕双飞。zuì lián bái zhòu yàn shuāng fēi。 怨春晖。yuàn chūn huī。

长相思·山屏

董俞

山鸟啼。shān niǎo tí。 水鸟啼。shuǐ niǎo tí。 水阔山青路欲迷。shuǐ kuò shān qīng lù yù mí。 愁他双桨迟。chóu tā shuāng jiǎng chí。 酒醒时。jiǔ xǐng shí。 梦醒时。mèng xǐng shí。 花又无聊月又低。huā yòu wú liáo yuè yòu dī。 莫教羌管吹。mò jiào qiāng guǎn chuī。

长相思·山屏

董俞

梅花天。méi huā tiān。 杏花天。xìng huā tiān。 春在前溪梅杏边。chūn zài qián xī méi xìng biān。 花开两岸烟。huā kāi liǎng àn yān。 风满船。fēng mǎn chuán。 雨满船。yǔ mǎn chuán。 风雨寒灯夕不眠。fēng yǔ hán dēng xī bù mián。 愁来更可怜。chóu lái gèng kě lián。

女冠子·月夜

董俞

绿蕉深处,又见一钩蟾影。lǜ jiāo shēn chù,yòu jiàn yī gōu chán yǐng。 绣帘垂。xiù lián chuí。 袅袅莲三寸,亭亭玉一枝。niǎo niǎo lián sān cùn,tíng tíng yù yī zhī。 相思情似絮,相见泪如丝。xiāng sī qíng shì xù,xiāng jiàn lèi rú sī。 私语屏山曲,立多时。sī yǔ píng shān qū,lì duō shí。

点绛唇·柬友

董俞

泉冷云深,仙翁静爱青山宿。quán lěng yún shēn,xiān wēng jìng ài qīng shān sù。 晓松如沐。xiǎo sōng rú mù。 夕涧幽禽浴。xī jiàn yōu qín yù。 舴艋归来,独对群峰簇。zé měng guī lái,dú duì qún fēng cù。 炉烟馥。lú yān fù。 满庭黄菊。mǎn tíng huáng jú。 帘卷秋塘绿。lián juǎn qiū táng lǜ。