古诗词

刘宗古画过海寿星

张镃

南极煌煌山川精,辉明渊耀为天经。nán jí huáng huáng shān chuān jīng,huī míng yuān yào wèi tiān jīng。
化成仙人渡沧溟,黑风不作鱼龙腥。huà chéng xiān rén dù cāng míng,hēi fēng bù zuò yú lóng xīng。
冉冉风气如云停,峨冠曳带从竛竮。rǎn rǎn fēng qì rú yún tíng,é guān yè dài cóng líng pīng。
修髯炯目玉鍊形,神光转映浮中庭。xiū rán jiǒng mù yù liàn xíng,shén guāng zhuǎn yìng fú zhōng tíng。
穹龟坐踞捐辎軿,辽东令威姓维丁。qióng guī zuò jù juān zī píng,liáo dōng lìng wēi xìng wéi dīng。
翔空欲下摇霜翎,予方厌世争腐腥。xiáng kōng yù xià yáo shuāng líng,yǔ fāng yàn shì zhēng fǔ xīng。
栖心元域全撄宁,此图谁将揭素屏。qī xīn yuán yù quán yīng níng,cǐ tú shuí jiāng jiē sù píng。
细观混体通百灵,诛馘飞毒命门扃。xì guān hùn tǐ tōng bǎi líng,zhū guó fēi dú mìng mén jiōng。
清音透顶闻雷霆,披萝重冈斸松苓,我命在我同千龄。qīng yīn tòu dǐng wén léi tíng,pī luó zhòng gāng zhǔ sōng líng,wǒ mìng zài wǒ tóng qiān líng。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

分题得古木

张镃

穴处曾经起怒雷,断藤枯藓半离披。xué chù céng jīng qǐ nù léi,duàn téng kū xiǎn bàn lí pī。
根茎托土何妨远,会见春风长活枝。gēn jīng tuō tǔ hé fáng yuǎn,huì jiàn chūn fēng zhǎng huó zhī。

初闻湖南蛙声成三诗

张镃

杏花杨柳傍清明,淡沲风光画不成。xìng huā yáng liǔ bàng qīng míng,dàn tuó fēng guāng huà bù chéng。
春到此时须急赏,绕堤今夜有蛙声。chūn dào cǐ shí xū jí shǎng,rào dī jīn yè yǒu wā shēng。

初闻湖南蛙声成三诗

张镃

竞喜蒿蓬月到时,莫嫌喧噪没新奇。jìng xǐ hāo péng yuè dào shí,mò xián xuān zào méi xīn qí。
凭谁试问波神看,定诵南湖近日诗。píng shuí shì wèn bō shén kàn,dìng sòng nán hú jìn rì shī。

初闻湖南蛙声成三诗

张镃

皇恩汪濊及虫鱼,尔得安心大泽居。huáng ēn wāng huì jí chóng yú,ěr dé ān xīn dà zé jū。
科斗未生休纵乐,吴侬倾听且防渠。kē dòu wèi shēng xiū zòng lè,wú nóng qīng tīng qiě fáng qú。

云露堂

张镃

种玉栽琼树树匀,主人心地况长春。zhǒng yù zāi qióng shù shù yún,zhǔ rén xīn dì kuàng zhǎng chūn。
便教不假云间路,亦有芳菲日日新。biàn jiào bù jiǎ yún jiān lù,yì yǒu fāng fēi rì rì xīn。

绿筠轩旧在於潜寂照寺今移立县治之东竹间凿小池植莲为赋两绝

张镃

按图得此已欣然,胜趣何尝有变迁。àn tú dé cǐ yǐ xīn rán,shèng qù hé cháng yǒu biàn qiān。
一把香茅千个玉,不妨邂逅揖苏仙。yī bǎ xiāng máo qiān gè yù,bù fáng xiè hòu yī sū xiān。

绿筠轩旧在於潜寂照寺今移立县治之东竹间凿小池植莲为赋两绝

张镃

气韵非关竹有无,莫嫌清荫杂芙蕖。qì yùn fēi guān zhú yǒu wú,mò xián qīng yīn zá fú qú。
官居不俗从何得,窗下风翻未尽书。guān jū bù sú cóng hé dé,chuāng xià fēng fān wèi jǐn shū。

南湖上观萍

张镃

风掠浮萍水面来,翠绡成段接还开。fēng lüè fú píng shuǐ miàn lái,cuì xiāo chéng duàn jiē hái kāi。
无情却似多情物,不到诗中不肯回。wú qíng què shì duō qíng wù,bù dào shī zhōng bù kěn huí。

题荷花画屏

张镃

芙蓉世界水为宫,宴处铿轰沸鼓钟。fú róng shì jiè shuǐ wèi gōng,yàn chù kēng hōng fèi gǔ zhōng。
后乘舞妃香十里,月寒谁见晓骑龙。hòu chéng wǔ fēi xiāng shí lǐ,yuè hán shuí jiàn xiǎo qí lóng。

连朝

张镃

连朝溪雨溢荷塘,流水倾银万叶香。lián cháo xī yǔ yì hé táng,liú shuǐ qīng yín wàn yè xiāng。
不是风吹乱花侧,那知处处著鸳鸯。bù shì fēng chuī luàn huā cè,nà zhī chù chù zhù yuān yāng。

次韵酬王梦得西湖上见寄

张镃

一萼香红未破尘,绿波惊眼自摇春。yī è xiāng hóng wèi pò chén,lǜ bō jīng yǎn zì yáo chūn。
晴新策蹇湖边去,供作他年画里人。qíng xīn cè jiǎn hú biān qù,gōng zuò tā nián huà lǐ rén。

张似之送栗子木瓜

张镃

带日零风色未干,肯随盘俎斗斓斑。dài rì líng fēng sè wèi gàn,kěn suí pán zǔ dòu lán bān。
客炉爆处从毡破,女手批时忌蜜悭。kè lú bào chù cóng zhān pò,nǚ shǒu pī shí jì mì qiān。

题崔悫画白鹭伺龟

张镃

能言元绪已失计,潜来公子尤多机。néng yán yuán xù yǐ shī jì,qián lái gōng zi yóu duō jī。
藏头壳里勿自暴,曳尾泥中胡不归。cáng tóu ké lǐ wù zì bào,yè wěi ní zhōng hú bù guī。

甲辰仲冬八日元衡携两诗过访及归次韵酬送后篇兼寄张武子

张镃

每将幽事当功名,唯欠能诗竹里僧。měi jiāng yōu shì dāng gōng míng,wéi qiàn néng shī zhú lǐ sēng。
径写此篇为疏引,庵成来往岂无凭。jìng xiě cǐ piān wèi shū yǐn,ān chéng lái wǎng qǐ wú píng。

甲辰仲冬八日元衡携两诗过访及归次韵酬送后篇兼寄张武子

张镃

合处畴能证不疑,吾宗神秀岁寒姿。hé chù chóu néng zhèng bù yí,wú zōng shén xiù suì hán zī。
无书寄便今犹懒,说似应须倩老师。wú shū jì biàn jīn yóu lǎn,shuō shì yīng xū qiàn lǎo shī。