古诗词

刘宗古画过海寿星

张镃

南极煌煌山川精,辉明渊耀为天经。nán jí huáng huáng shān chuān jīng,huī míng yuān yào wèi tiān jīng。
化成仙人渡沧溟,黑风不作鱼龙腥。huà chéng xiān rén dù cāng míng,hēi fēng bù zuò yú lóng xīng。
冉冉风气如云停,峨冠曳带从竛竮。rǎn rǎn fēng qì rú yún tíng,é guān yè dài cóng líng pīng。
修髯炯目玉鍊形,神光转映浮中庭。xiū rán jiǒng mù yù liàn xíng,shén guāng zhuǎn yìng fú zhōng tíng。
穹龟坐踞捐辎軿,辽东令威姓维丁。qióng guī zuò jù juān zī píng,liáo dōng lìng wēi xìng wéi dīng。
翔空欲下摇霜翎,予方厌世争腐腥。xiáng kōng yù xià yáo shuāng líng,yǔ fāng yàn shì zhēng fǔ xīng。
栖心元域全撄宁,此图谁将揭素屏。qī xīn yuán yù quán yīng níng,cǐ tú shuí jiāng jiē sù píng。
细观混体通百灵,诛馘飞毒命门扃。xì guān hùn tǐ tōng bǎi líng,zhū guó fēi dú mìng mén jiōng。
清音透顶闻雷霆,披萝重冈斸松苓,我命在我同千龄。qīng yīn tòu dǐng wén léi tíng,pī luó zhòng gāng zhǔ sōng líng,wǒ mìng zài wǒ tóng qiān líng。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

持上人别久矣一日来访举似近作且言迁寓新房因次韵赠之

张镃

幽云心性阿师同,懒复随春泥白红。yōu yún xīn xìng ā shī tóng,lǎn fù suí chūn ní bái hóng。
指日茶香申旧好,蔓阴窗户葡萄风。zhǐ rì chá xiāng shēn jiù hǎo,màn yīn chuāng hù pú táo fēng。

晓边

张镃

晓边花面雨蒙松,莺避金丸翠竹丛。xiǎo biān huā miàn yǔ méng sōng,yīng bì jīn wán cuì zhú cóng。
春半风光自招举,按歌姑洗旋移宫。chūn bàn fēng guāng zì zhāo jǔ,àn gē gū xǐ xuán yí gōng。

水蕉

张镃

笼丛旧爱溪边树,路转清风尽日阴。lóng cóng jiù ài xī biān shù,lù zhuǎn qīng fēng jǐn rì yīn。
窗下不生分别相,石盆秋水养蕉林。chuāng xià bù shēng fēn bié xiāng,shí pén qiū shuǐ yǎng jiāo lín。

骑鲸桥

张镃

池港开门就作桥,朱栏相望压鲸腰。chí gǎng kāi mén jiù zuò qiáo,zhū lán xiāng wàng yā jīng yāo。
风摇慢摺游溶绿,波底何妨著霁霄。fēng yáo màn zhé yóu róng lǜ,bō dǐ hé fáng zhù jì xiāo。

次韵酬张郎中赋水蕉四首

张镃

春去论年卒未回,溪头传信却先来。chūn qù lùn nián zú wèi huí,xī tóu chuán xìn què xiān lái。
绿笺展尽全无字,此语何堪谕俗埃。lǜ jiān zhǎn jǐn quán wú zì,cǐ yǔ hé kān yù sú āi。

次韵酬张郎中赋水蕉四首

张镃

火云空际正巑岏,漫瞰平湖百亩宽。huǒ yún kōng jì zhèng cuán wán,màn kàn píng hú bǎi mǔ kuān。
叶叶是风根是雪,一窗因尔忽生寒。yè yè shì fēng gēn shì xuě,yī chuāng yīn ěr hū shēng hán。

次韵酬张郎中赋水蕉四首

张镃

诗卷寻常要往回,今朝却怕此诗来。shī juǎn xún cháng yào wǎng huí,jīn cháo què pà cǐ shī lái。
只缘快读清凉语,返觉林居有世埃。zhǐ yuán kuài dú qīng liáng yǔ,fǎn jué lín jū yǒu shì āi。

次韵酬张郎中赋水蕉四首

张镃

往年植处倚苍岏,曾蔽秋苔两席宽。wǎng nián zhí chù yǐ cāng wán,céng bì qiū tái liǎng xí kuān。
别后不因贪水宿,儿孙那得许萧寒。bié hòu bù yīn tān shuǐ sù,ér sūn nà dé xǔ xiāo hán。

鸥渚偶成二首

张镃

昼阴无意到湖亭,引客悠然试一行。zhòu yīn wú yì dào hú tíng,yǐn kè yōu rán shì yī xíng。
便有同盟数公在,冒烟挥袂喜相迎。biàn yǒu tóng méng shù gōng zài,mào yān huī mèi xǐ xiāng yíng。

鸥渚偶成二首

张镃

去去西南绿筱湾,折旋遵渚又飞还。qù qù xī nán lǜ xiǎo wān,zhé xuán zūn zhǔ yòu fēi hái。
轻拳击水纤鳞起,滴沥波明一带间。qīng quán jī shuǐ xiān lín qǐ,dī lì bō míng yī dài jiān。

夜赋

张镃

月黑林间亦自奇,莲花两朵白如衣。yuè hēi lín jiān yì zì qí,lián huā liǎng duǒ bái rú yī。
初疑野鹭池中立,试拍栏干吓不飞。chū yí yě lù chí zhōng lì,shì pāi lán gàn xià bù fēi。

从张子立觅驴二绝

张镃

蹇驴休爱鸽毛青,指日骅骝辇路行。jiǎn lǘ xiū ài gē máo qīng,zhǐ rì huá liú niǎn lù xíng。
听水听松方属我,灞桥风雪可寒盟。tīng shuǐ tīng sōng fāng shǔ wǒ,bà qiáo fēng xuě kě hán méng。

从张子立觅驴二绝

张镃

几回曾许借侬骑,兴到牵来已早迟。jǐ huí céng xǔ jiè nóng qí,xīng dào qiān lái yǐ zǎo chí。
乞与南湖了幽事,白裘乌帽要相宜。qǐ yǔ nán hú le yōu shì,bái qiú wū mào yào xiāng yí。

题画扇

张镃

谁将琢月挥云笔,偃仰江山尺素中。shuí jiāng zuó yuè huī yún bǐ,yǎn yǎng jiāng shān chǐ sù zhōng。
眼界未舒君莫厌,出门三丈软尘红。yǎn jiè wèi shū jūn mò yàn,chū mén sān zhàng ruǎn chén hóng。

燕坐

张镃

瓮面水明红菡萏,草头风战黑蜻蜓。wèng miàn shuǐ míng hóng hàn dàn,cǎo tóu fēng zhàn hēi qīng tíng。
平生最爱游侠传,燕坐且读离骚经。píng shēng zuì ài yóu xiá chuán,yàn zuò qiě dú lí sāo jīng。