古诗词

松石歌寿皇太子殿下

姜特立

万生总总各殊禀,中间变化通希夷。wàn shēng zǒng zǒng gè shū bǐng,zhōng jiān biàn huà tōng xī yí。
大椿一万八千岁,蟠桃结实千年期。dà chūn yī wàn bā qiān suì,pán táo jié shí qiān nián qī。
虽云阅世最久远,要自与物同推移。suī yún yuè shì zuì jiǔ yuǎn,yào zì yǔ wù tóng tuī yí。
不如长松老为石,仙家旧事尤瑰奇。bù rú zhǎng sōng lǎo wèi shí,xiān jiā jiù shì yóu guī qí。
尝闻道士马自然,曾见天宝观前屈铁枝。cháng wén dào shì mǎ zì rán,céng jiàn tiān bǎo guān qián qū tiě zhī。
指云此木三千年,去后合变坚凝姿。zhǐ yún cǐ mù sān qiān nián,qù hòu hé biàn jiān níng zī。
当时山上五里松,龙拿虎蹲相与蜕化无馀遗。dāng shí shān shàng wǔ lǐ sōng,lóng ná hǔ dūn xiāng yǔ tuì huà wú yú yí。
六丁夜半奉玉敕,雷公䃸磹轰取之。liù dīng yè bàn fèng yù chì,léi gōng xiàn tán hōng qǔ zhī。
阳侯河伯亦好事,洪涛巨浪移荒陂。yáng hóu hé bó yì hǎo shì,hóng tāo jù làng yí huāng bēi。
至今空山断壑所,遗者一块未许千金窥。zhì jīn kōng shān duàn hè suǒ,yí zhě yī kuài wèi xǔ qiān jīn kuī。
壶山柏木不足道,康干节理由人为。hú shān bǎi mù bù zú dào,kāng gàn jié lǐ yóu rén wèi。
何如此石最耐久,万年千载无成亏。hé rú cǐ shí zuì nài jiǔ,wàn nián qiān zài wú chéng kuī。
上不为女娲补天阙,下不为颛皇支地维。shàng bù wèi nǚ wā bǔ tiān quē,xià bù wèi zhuān huáng zhī dì wéi。
直将送似广成子,日与西母对坐同盘嬉。zhí jiāng sòng shì guǎng chéng zi,rì yǔ xī mǔ duì zuò tóng pán xī。
蓬莱海水会清浅,广成之寿无穷时。péng lái hǎi shuǐ huì qīng qiǎn,guǎng chéng zhī shòu wú qióng shí。

姜特立

姜特立[公元?年至一一九二年左右],字邦杰,浙江丽水人。生年不详,卒于宋光宗绍熙中。以父恩补承信郎。淳熙中,(公元一一八一年左右)累迁福建兵马副都监;擒海贼姜大獠。赵汝愚荐于朝,召见,献诗百篇。除阁门舍人,充太子宫左右春坊。太子即位,除知阁门事。恃恩纵恣,遂夺职。帝颇念旧,复除浙东马步军副总管。宁宗时,官终庆远军节度使。特立工于诗,意境超旷。作有《梅山稿》六卷,续稿十五卷,《直斋书录解题》行于世。 姜特立的作品>>

猜您喜欢

有感

姜特立

巍峨厦屋起千间,更作朝廷第一官。wēi é shà wū qǐ qiān jiān,gèng zuò cháo tíng dì yī guān。
几个得归仍得老,可怜一世不曾闲。jǐ gè dé guī réng dé lǎo,kě lián yī shì bù céng xián。

归老

姜特立

归老得闲浑可事,最怜白傅更能诗。guī lǎo dé xián hún kě shì,zuì lián bái fù gèng néng shī。
舞馀歌罢宾朋去,八节滩头醉卧时。wǔ yú gē bà bīn péng qù,bā jié tān tóu zuì wò shí。

和虞守钓台四首

姜特立

龙衮羊裘孰重轻,当时俱是一书生。lóng gǔn yáng qiú shú zhòng qīng,dāng shí jù shì yī shū shēng。
相忘道术仍忘势,超出人间万古情。xiāng wàng dào shù réng wàng shì,chāo chū rén jiān wàn gǔ qíng。

和虞守钓台四首

姜特立

七里滩头岁月增,汉家川谷几丘陵。qī lǐ tān tóu suì yuè zēng,hàn jiā chuān gǔ jǐ qiū líng。
祠堂只许玄英配,此后寥寥见未曾。cí táng zhǐ xǔ xuán yīng pèi,cǐ hòu liáo liáo jiàn wèi céng。

和虞守钓台四首

姜特立

天下清名属至公,当时四七谩英雄。tiān xià qīng míng shǔ zhì gōng,dāng shí sì qī mán yīng xióng。
祠庭千古增轮奂,不见云台续画工。cí tíng qiān gǔ zēng lún huàn,bù jiàn yún tái xù huà gōng。

和虞守钓台四首

姜特立

先生蝉蜕出尘埃,万古声名一草莱。xiān shēng chán tuì chū chén āi,wàn gǔ shēng míng yī cǎo lái。
尽道高风激贪懦,何人到此挽舟回。jǐn dào gāo fēng jī tān nuò,hé rén dào cǐ wǎn zhōu huí。

赠方叔

姜特立

世间旷士如君少,天下闲人似我稀。shì jiān kuàng shì rú jūn shǎo,tiān xià xián rén shì wǒ xī。
一旷一闲无一事,只应鸥鸟共忘机。yī kuàng yī xián wú yī shì,zhǐ yīng ōu niǎo gòng wàng jī。

诞日戏作亦可以瑞鹧鸪歌之

姜特立

梅山诞日簇觥筹,更挟娉婷共胜游。méi shān dàn rì cù gōng chóu,gèng xié pīng tíng gòng shèng yóu。
此去只求闲富贵,人生须是老风流。cǐ qù zhǐ qiú xián fù guì,rén shēng xū shì lǎo fēng liú。

门外

姜特立

门外青山列髻螺,园中花木锦成窠。mén wài qīng shān liè jì luó,yuán zhōng huā mù jǐn chéng kē。
惭无功业报明主,空占闲居乐事多。cán wú gōng yè bào míng zhǔ,kōng zhàn xián jū lè shì duō。

有感

姜特立

六年归老掩柴扉,今日天涯有所思。liù nián guī lǎo yǎn chái fēi,jīn rì tiān yá yǒu suǒ sī。
山阻雪深无去路,凄凉只咏四愁诗。shān zǔ xuě shēn wú qù lù,qī liáng zhǐ yǒng sì chóu shī。

菜羹

姜特立

浅下姜盐细点油,小甘微苦嫩香浮。qiǎn xià jiāng yán xì diǎn yóu,xiǎo gān wēi kǔ nèn xiāng fú。
是中自有天酥味,说与馋儿只掉头。shì zhōng zì yǒu tiān sū wèi,shuō yǔ chán ér zhǐ diào tóu。

题许尚书石刻二首

姜特立

乌丝玉轴陀尼表,斗草搴花锦不如。wū sī yù zhóu tuó ní biǎo,dòu cǎo qiān huā jǐn bù rú。
不是向来元祐脚,唐人文字晋人书。bù shì xiàng lái yuán yòu jiǎo,táng rén wén zì jìn rén shū。

题许尚书石刻二首

姜特立

先生自是吾所敬,况复曾蒙点化馀。xiān shēng zì shì wú suǒ jìng,kuàng fù céng méng diǎn huà yú。
笔妙共推三昧手,尚书安得不中书。bǐ miào gòng tuī sān mèi shǒu,shàng shū ān dé bù zhōng shū。

闲吟

姜特立

老去无心思世事,静中有业爱闲吟。lǎo qù wú xīn sī shì shì,jìng zhōng yǒu yè ài xián yín。
有时看水看山处,举世何人会此心。yǒu shí kàn shuǐ kàn shān chù,jǔ shì hé rén huì cǐ xīn。

红蕉二首

姜特立

一丛绿凤尾含烟,径尺红英晓更鲜。yī cóng lǜ fèng wěi hán yān,jìng chǐ hóng yīng xiǎo gèng xiān。
曾见画归丹禁里,太湖石后粉墙前。céng jiàn huà guī dān jìn lǐ,tài hú shí hòu fěn qiáng qián。