古诗词

题彦恢家草堂

周紫芝

昭陵厚德如乾坤,廊庙补衮多公言。zhāo líng hòu dé rú qián kūn,láng miào bǔ gǔn duō gōng yán。
徂徕官在百寮底,有时论事惊天阍。cú lái guān zài bǎi liáo dǐ,yǒu shí lùn shì jīng tiān hūn。
皂囊欲上谤已满,霜台不到名空尊。zào náng yù shàng bàng yǐ mǎn,shuāng tái bù dào míng kōng zūn。
李侯自是千载士,人说赞皇今有孙。lǐ hóu zì shì qiān zài shì,rén shuō zàn huáng jīn yǒu sūn。
长安御史一骢马,人物眼高争荐论。zhǎng ān yù shǐ yī cōng mǎ,rén wù yǎn gāo zhēng jiàn lùn。
南床小忍便可得,直气肯受高官吞。nán chuáng xiǎo rěn biàn kě dé,zhí qì kěn shòu gāo guān tūn。
青云垂上却回首,得州如斗车朱轓。qīng yún chuí shàng què huí shǒu,dé zhōu rú dòu chē zhū fān。
两公相望空落落,当年风采今仍存。liǎng gōng xiāng wàng kōng luò luò,dāng nián fēng cǎi jīn réng cún。
古来名节与富贵,轻重略等常平分。gǔ lái míng jié yǔ fù guì,qīng zhòng lüè děng cháng píng fēn。
天公相爱似有意,黄鹄欲举方腾鶱。tiān gōng xiāng ài shì yǒu yì,huáng gǔ yù jǔ fāng téng xiān。
未开青琐霄汉上,故著草堂烟雨闲。wèi kāi qīng suǒ xiāo hàn shàng,gù zhù cǎo táng yān yǔ xián。
人生穷达固难料,时来鹤亦能高轩。rén shēng qióng dá gù nán liào,shí lái hè yì néng gāo xuān。
愿公努力善自爱,更进药石禆华勋。yuàn gōng nǔ lì shàn zì ài,gèng jìn yào shí bì huá xūn。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

春晚绝句二首

周紫芝

春来白水欲平田,未拆秋千已禁烟。chūn lái bái shuǐ yù píng tián,wèi chāi qiū qiān yǐ jìn yān。
伤雨落花空着地,倚风轻絮解漫天。shāng yǔ luò huā kōng zhe dì,yǐ fēng qīng xù jiě màn tiān。

春晚绝句二首

周紫芝

鸟声时向静中闻,尽日阴晴漫不分。niǎo shēng shí xiàng jìng zhōng wén,jǐn rì yīn qíng màn bù fēn。
庭下落花如落絮,眼前春思似春云。tíng xià luò huā rú luò xù,yǎn qián chūn sī shì chūn yún。

金华老人分老潘点漆墨十月二十三日久雨新霁弄笔北窗戏作此语华严经云须弥山笔大海聚墨不能书写一字法门

周紫芝

老来窗几漫尘埃,谁与潘郎点漆煤。lǎo lái chuāng jǐ màn chén āi,shuí yǔ pān láng diǎn qī méi。
一字法门书不得,又撩风月作诗媒。yī zì fǎ mén shū bù dé,yòu liāo fēng yuè zuò shī méi。

闻雪二首

周紫芝

黄昏雪意未全成,寒入重衾晓更清。huáng hūn xuě yì wèi quán chéng,hán rù zhòng qīn xiǎo gèng qīng。
风里未看穿幕片,梦中先听打窗声。fēng lǐ wèi kàn chuān mù piàn,mèng zhōng xiān tīng dǎ chuāng shēng。

闻雪二首

周紫芝

朔风初唤梦魂回,晓枕时闻急雪来。shuò fēng chū huàn mèng hún huí,xiǎo zhěn shí wén jí xuě lái。
未有春衣堪换酒,明朝谁办送寒杯。wèi yǒu chūn yī kān huàn jiǔ,míng cháo shuí bàn sòng hán bēi。

吴几圣许分蜡梅栽二首

周紫芝

林下幽姿恼杀人,书来分我月黄昏。lín xià yōu zī nǎo shā rén,shū lái fēn wǒ yuè huáng hūn。
杜陵老子堪怜许,枉乞桃栽一百根。dù líng lǎo zi kān lián xǔ,wǎng qǐ táo zāi yī bǎi gēn。

吴几圣许分蜡梅栽二首

周紫芝

越罗新学染宫黄,不著红蓝一点妆。yuè luó xīn xué rǎn gōng huáng,bù zhù hóng lán yī diǎn zhuāng。
移取彩衣歌舞树,莫教晓梦怨馀香。yí qǔ cǎi yī gē wǔ shù,mò jiào xiǎo mèng yuàn yú xiāng。

几圣以三诗寄蜡梅栽次韵

周紫芝

寄将琢玉风前句,剪送和香雪后枝。jì jiāng zuó yù fēng qián jù,jiǎn sòng hé xiāng xuě hòu zhī。
要识此花真面目,细看无色画中诗。yào shí cǐ huā zhēn miàn mù,xì kàn wú sè huà zhōng shī。

几圣以三诗寄蜡梅栽次韵

周紫芝

酿蜜成花此似难,移根深恨老来看。niàng mì chéng huā cǐ shì nán,yí gēn shēn hèn lǎo lái kàn。
丰肌弱骨须调护,可怕寒梢白露团。fēng jī ruò gǔ xū diào hù,kě pà hán shāo bái lù tuán。

几圣以三诗寄蜡梅栽次韵

周紫芝

惯见江边雪样梅,此根常恐自天来。guàn jiàn jiāng biān xuě yàng méi,cǐ gēn cháng kǒng zì tiān lái。
悬知老去醉中眼,便是姚黄花懒开。xuán zhī lǎo qù zuì zhōng yǎn,biàn shì yáo huáng huā lǎn kāi。

韵庄时然徽州山下见梅三绝

周紫芝

冻蕊寒梢也自芳,断桥深坞独闻香。dòng ruǐ hán shāo yě zì fāng,duàn qiáo shēn wù dú wén xiāng。
山中行处花吹面,马上归时诗满囊。shān zhōng xíng chù huā chuī miàn,mǎ shàng guī shí shī mǎn náng。

韵庄时然徽州山下见梅三绝

周紫芝

雪后花开人未归,津亭谁共把寒杯。xuě hòu huā kāi rén wèi guī,jīn tíng shuí gòng bǎ hán bēi。
句中解道梅如雪,梦里可无人似梅。jù zhōng jiě dào méi rú xuě,mèng lǐ kě wú rén shì méi。

韵庄时然徽州山下见梅三绝

周紫芝

春到梅梢雪作堆,庾郎愁眼为谁开。chūn dào méi shāo xuě zuò duī,yǔ láng chóu yǎn wèi shuí kāi。
白龟城里未曾见,徽岭句中浑寄来。bái guī chéng lǐ wèi céng jiàn,huī lǐng jù zhōng hún jì lái。

雪将晴闻梅已有开者

周紫芝

腊雪自知春欲回,冻云元不耐朝晖。là xuě zì zhī chūn yù huí,dòng yún yuán bù nài cháo huī。
便须急买寻山屐,莫放梅花一片飞。biàn xū jí mǎi xún shān jī,mò fàng méi huā yī piàn fēi。

乞蜡梅

周紫芝

老翁真是可怜人,却觅花医病眼昏。lǎo wēng zhēn shì kě lián rén,què mì huā yī bìng yǎn hūn。
乞取疏枝更疏蕊,莫论桃叶又桃根。qǐ qǔ shū zhī gèng shū ruǐ,mò lùn táo yè yòu táo gēn。