古诗词

题彦恢家草堂

周紫芝

昭陵厚德如乾坤,廊庙补衮多公言。zhāo líng hòu dé rú qián kūn,láng miào bǔ gǔn duō gōng yán。
徂徕官在百寮底,有时论事惊天阍。cú lái guān zài bǎi liáo dǐ,yǒu shí lùn shì jīng tiān hūn。
皂囊欲上谤已满,霜台不到名空尊。zào náng yù shàng bàng yǐ mǎn,shuāng tái bù dào míng kōng zūn。
李侯自是千载士,人说赞皇今有孙。lǐ hóu zì shì qiān zài shì,rén shuō zàn huáng jīn yǒu sūn。
长安御史一骢马,人物眼高争荐论。zhǎng ān yù shǐ yī cōng mǎ,rén wù yǎn gāo zhēng jiàn lùn。
南床小忍便可得,直气肯受高官吞。nán chuáng xiǎo rěn biàn kě dé,zhí qì kěn shòu gāo guān tūn。
青云垂上却回首,得州如斗车朱轓。qīng yún chuí shàng què huí shǒu,dé zhōu rú dòu chē zhū fān。
两公相望空落落,当年风采今仍存。liǎng gōng xiāng wàng kōng luò luò,dāng nián fēng cǎi jīn réng cún。
古来名节与富贵,轻重略等常平分。gǔ lái míng jié yǔ fù guì,qīng zhòng lüè děng cháng píng fēn。
天公相爱似有意,黄鹄欲举方腾鶱。tiān gōng xiāng ài shì yǒu yì,huáng gǔ yù jǔ fāng téng xiān。
未开青琐霄汉上,故著草堂烟雨闲。wèi kāi qīng suǒ xiāo hàn shàng,gù zhù cǎo táng yān yǔ xián。
人生穷达固难料,时来鹤亦能高轩。rén shēng qióng dá gù nán liào,shí lái hè yì néng gāo xuān。
愿公努力善自爱,更进药石禆华勋。yuàn gōng nǔ lì shàn zì ài,gèng jìn yào shí bì huá xūn。

周紫芝

周紫芝(1082-1155),南宋文学家。字少隐,号竹坡居士,宣城(今安徽宣州市)人。绍兴进士。高宗绍兴十五年,为礼、兵部架阁文字。高宗绍兴十七年(1147)为右迪功郎敕令所删定官。历任枢密院编修官、右司员外郎。绍兴二十一年(1151)出知兴国军(治今湖北阳新),后退隐庐山。交游的人物主要有李之仪、吕好问吕本中父子、葛立方以及秦桧等,曾向秦桧父子献谀诗。约卒于绍兴末年。著有《太仓稊米集》、《竹坡诗话》、《竹坡词》。有子周畴。 周紫芝的作品>>

猜您喜欢

春日小诗三首

周紫芝

乌鸢衔纸欲成窠,寒食羁愁不奈多。wū yuān xián zhǐ yù chéng kē,hán shí jī chóu bù nài duō。
梦到鹿门亲上冢,花前老泪欲悬河。mèng dào lù mén qīn shàng zhǒng,huā qián lǎo lèi yù xuán hé。

春日小诗三首

周紫芝

兵戈无地可窥临,风物依然恼客心。bīng gē wú dì kě kuī lín,fēng wù yī rán nǎo kè xīn。
未有莺时春欲尽,已无花处绿成阴。wèi yǒu yīng shí chūn yù jǐn,yǐ wú huā chù lǜ chéng yīn。

芍药今岁着三花

周紫芝

春归那肯为侬留,尚有三花慰客愁。chūn guī nà kěn wèi nóng liú,shàng yǒu sān huā wèi kè chóu。
十里红楼卷珠箔,不知谁在古扬州。shí lǐ hóng lóu juǎn zhū bó,bù zhī shuí zài gǔ yáng zhōu。

六月十二日过笑庵道人颇出近诗二首

周紫芝

无人与作绣川游,共看荷花一雨秋。wú rén yǔ zuò xiù chuān yóu,gòng kàn hé huā yī yǔ qiū。
乞得道人三昧句,破除千斛庾郎愁。qǐ dé dào rén sān mèi jù,pò chú qiān hú yǔ láng chóu。

六月十二日过笑庵道人颇出近诗二首

周紫芝

来寻午枕林间梦,分得羲皇窗底风。lái xún wǔ zhěn lín jiān mèng,fēn dé xī huáng chuāng dǐ fēng。
且与笑庵同一笑,不知家在大江东。qiě yǔ xiào ān tóng yī xiào,bù zhī jiā zài dà jiāng dōng。

笑庵两和前韵复作二绝

周紫芝

莫把须江作浪游,笑庵如水气如秋。mò bǎ xū jiāng zuò làng yóu,xiào ān rú shuǐ qì rú qiū。
但知有道能忘我,便恐无天可寄愁。dàn zhī yǒu dào néng wàng wǒ,biàn kǒng wú tiān kě jì chóu。

笑庵两和前韵复作二绝

周紫芝

新诗时出笑谈中,清似松江夜雨风。xīn shī shí chū xiào tán zhōng,qīng shì sōng jiāng yè yǔ fēng。
邂逅碧云来入句,老夫真欲愧辽东。xiè hòu bì yún lái rù jù,lǎo fū zhēn yù kuì liáo dōng。

须江雨中

周紫芝

须江楼上倚秋风,草树荒凉故垒空。xū jiāng lóu shàng yǐ qiū fēng,cǎo shù huāng liáng gù lěi kōng。
吹尽角声人不见,画桥和雨系艨艟。chuī jǐn jiǎo shēng rén bù jiàn,huà qiáo hé yǔ xì méng chōng。

历阳道中二绝

周紫芝

斜照孤村一水闲,维舟尽日柳阴间。xié zhào gū cūn yī shuǐ xián,wéi zhōu jǐn rì liǔ yīn jiān。
此生已作淮西梦,更看江南隔岸山。cǐ shēng yǐ zuò huái xī mèng,gèng kàn jiāng nán gé àn shān。

历阳道中二绝

周紫芝

江边孤垒古濡须,憔悴斯民百战馀。jiāng biān gū lěi gǔ rú xū,qiáo cuì sī mín bǎi zhàn yú。
赖有丰年慰羁客,软炊云子荐鲈鱼。lài yǒu fēng nián wèi jī kè,ruǎn chuī yún zi jiàn lú yú。

朝盘二首

周紫芝

郭索何人捕草泥,朝盘新见玉团脐。guō suǒ hé rén bǔ cǎo ní,cháo pán xīn jiàn yù tuán qí。
却思烟雨江南夜,红火青蓑入稻畦。què sī yān yǔ jiāng nán yè,hóng huǒ qīng suō rù dào qí。

朝盘二首

周紫芝

江近秋深足鲙材,半青橙子带香开。jiāng jìn qiū shēn zú kuài cái,bàn qīng chéng zi dài xiāng kāi。
黄金鳞鬣丹砂尾,落纸看成白雪堆。huáng jīn lín liè dān shā wěi,luò zhǐ kàn chéng bái xuě duī。

雪后殊未有梅颇怀故山二首

周紫芝

淮山落莫水苍茫,雪在梅梢冷欲僵。huái shān luò mò shuǐ cāng máng,xuě zài méi shāo lěng yù jiāng。
要与玉奴苏冻骨,不知谁有反魂香。yào yǔ yù nú sū dòng gǔ,bù zhī shuí yǒu fǎn hún xiāng。

雪后殊未有梅颇怀故山二首

周紫芝

真色生香无世尘,参横犹记梦回人。zhēn sè shēng xiāng wú shì chén,cān héng yóu jì mèng huí rén。
风前懊恼梅花使,不寄江南一点春。fēng qián ào nǎo méi huā shǐ,bù jì jiāng nán yī diǎn chūn。

贾主簿家蜡梅

周紫芝

腊月边城风雨沙,带香谁剪蜡梅花。là yuè biān chéng fēng yǔ shā,dài xiāng shuí jiǎn là méi huā。
寒灯枉作江南梦,春在墙东主簿家。hán dēng wǎng zuò jiāng nán mèng,chūn zài qiáng dōng zhǔ bù jiā。